Lần này nàng nhớ kỹ, chỉ hái một nắm đủ cho hai người ăn tối nay rồi dừng tay, loại nấm này không phải là vật hiếm, người người nhà nhà ở Đại Yên cũng thường ăn.
Cứ đi đi, dừng dừng như vậy, ước chừng một nén nhang sau, tiếng nước chảy róc rách vang lên, Vân Thiền theo tiếng nước đi nhanh thêm vài bước, vén những cành lá trước mặt ra, một con suối nhỏ hiện ra trước mắt.
Hai dòng suối va chạm vào nhau, hợp thành một dòng, từ trên cao mấy mét đổ xuống, tạo thành những hạt sương li ti bay tứ tung, rơi cả vào mặt nàng. Hết đường rồi, dưới chân nàng là một vách núi, đối diện vách núi là con suối.
Vân Thiền bất đắc dĩ bĩu môi, xem ra làm người không thể quá tham lam, có thể tìm được khoai tây đã là rất tốt rồi, không thể ôm hy vọng quá cao.
Phía tây này, nhìn một lượt xuống, ngoài mấy cây nấm vừa rồi, nàng cũng chỉ tìm được hai cây chỉ cụ, nàng bưng chỉ cụ đã hái, vừa ăn vừa đi về, chỉ cụ chín mềm ngọt, hương vị rất ngon.
Chỉ cụ mặc dù cũng là một loại táo, nhưng hình dáng bên ngoài lại giống như cành cây, tên khoa học là Tỉ Di, chứa nhiều vitamin và đường, ăn vào có vị chua chua ngọt ngọt, cha Vân trong ký ức của nàng cũng từng hái thứ này về.
Chờ một chút, chứa nhiều vitamin và đường à?
Vân Thiền cúi đầu nhìn chỉ cụ đen đen trong tay, ánh mắt sáng lên.
Vậy có thể thử dùng chỉ cụ để nấu thành đường được hay không? Phải biết rằng ở thời cổ đại, dù là ở đâu thì đường cũng là thứ vô cùng quý giá. Đường ở Đại Yên có hai loại, mạch nha và đường mía.
Mạch nha được làm từ lúa mạch và gạo nếp, đường làm từ lương thực tự nhiên rất đắt. Còn đường mía thì nguyên liệu là mía, sau khi làm xong được vận chuyển từ phương nam ra, cũng là thứ hiếm có khó cầu.
Nếu có thể làm đường mang đi bán thì lại có thêm một con đường kiếm tiền, dù sao thì những công việc dựa vào ông trời thưởng cơm ăn như trồng trọt thì yếu tố không chắc chắn quá nhiều.
Nhưng mà chuyện này ở đây cũng không làm được, phải về thôn rồi tính sau, hiện tại nàng phải đặt bẫy trước đã, trước khi trời tối, nàng phải quay về lều để nhóm lửa.
Trên đường lên núi, nàng và nam nhân từng nói chuyện săn bắn, kiếp trước khi Vân Thiền ở nơi hoang dã, nàng thường sử dụng phương pháp bẫy để bắt thú, còn Tiết Minh Chiếu thì khác, hắn giỏi truy đuổi săn giết hơn.
Truy đuổi săn giết cũng càng thử thách thể lực và tâm lý hơn, thông thường những con mồi lớn đều là do truy đuổi săn giết mà có. Sau khi tìm được một khu vực có dấu chân động vật và phân, Vân Thiền bắt đầu bố trí bẫy thòng lọng.
Lúc này trời không có gió, nước suối trong vắt như tấm gương, phản chiếu cây liễu ven suối, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy cá bơi lội trên bùn cát, cá không ít, nhưng tất cả cũng không lớn lắm, lắc lư đuôi rất linh hoạt, nếu dùng tay không bắt, e rằng có chút khó khăn.
Giờ nàng không có cần câu, cũng chẳng có lưới đánh cá, chỉ có thể làm bẫy hố sâu truyền thống nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)