Nàng không để ý tới con chim sơn tước kia nữa, mà chạy nhanh hai bước quỳ xuống bên bụi cây liên tục bới đất, khi một chuỗi khoai tây vàng óng, to bằng nắm tay nàng lộ ra khỏi mặt đất, Vân Thiền kích động đến hai mắt phát sáng.
Đúng là đạp rách giày sắt không tìm được, lại có được một cách dễ dàng!
Vừa rồi trên đường vào núi, các loại thảo dược như tam thất, ngải cứu... nàng đều nhìn thấy. Nhưng quả dại có thể ăn cho no bụng lại không thấy một quả nào, trong lòng đang có chút lo lắng, không ngờ nàng còn chưa kịp đi xa tìm kiếm cẩn thận, khoai tây đã tự dâng tới tận cửa!
Khoai tây chứa hàm lượng tinh bột cực cao, ăn vào cảm giác no bụng gấp mấy lần gạo, chứa nhiều vitamin và nguyên tố vi lượng, hơn nữa có chế biến như thế nào cũng đều ngon.
Khoai tây chiên, khoai tây rán, khoai tây hấp, khoai tây nướng! Ăn ngán còn có thể lọc lấy tinh bột khoai tây, dùng để làm bánh hoặc làm miến!
Chỉ nghĩ đến thôi Vân Thiền đã muốn chảy nước miếng.
Loại củ này, đến lúc đó đem hấp chín rồi thái lát phơi khô cất đi, để một năm cũng không thành vấn đề, nếu có thể tìm thêm được khoai tây, lương thực mùa đông liền không cần phải lo lắng nữa!
Nàng lập tức cong đôi mắt thành hình trăng lưỡi liềm, hoan hô một tiếng, đặt khoai tây trong lòng xuống, vùi đầu đào, nhưng đợi đến khi tốn hết chín trâu hai hổ mới đào hết lên, lúc quay đầu nhìn đống củ vàng óng kia, nàng lại ngây người.
Tại sao lại nhiều như vậy? Vừa rồi lúc đào, nàng chỉ lo vui mừng, sau khi đào xong, nàng mới phát hiện, một đống khoai tây chất đống còn cao hơn cả chiếc sọt của nàng, ước chừng phải 30 cân, nhiều như vậy, nàng làm sao mang về đây…
Nhưng đã đào rồi, cũng chỉ có thể vác về nhà trước, khoai tây để mấy ngày cũng không sao, cùng lắm thì đợi lần sau đến rồi mang xuống núi, nàng đi đi về về hai chuyến mới vác hết vào nhà.
Đến khi làm xong hết thảy, mặt trời cũng đã lên đến đỉnh đầu, ánh nắng gay gắt thiêu đốt khiến người ta choáng váng, Vân Thiền lau mồ hôi trên trán, ngồi phịch xuống giường gỗ, chộp lấy một miếng bánh bột mì thô rồi ăn ngấu nghiện.
Nàng nhai bánh, lặng lẽ suy nghĩ.
Vừa lên núi đã phát hiện khoai tây, bất ngờ này là điều nàng không ngờ tới, điều này cũng vừa khéo chứng thực phỏng đoán trước đó, chủng loại thời Hoa Hạ và Triều Đại Yên quả thực đều giống nhau, hơn nữa ngọn núi hoang dã này thật sự không hề hoang dã.
Vừa nghĩ đến đây là một ngọn núi quý hiếm đang chờ được khai phá, Vân Thiền liền có chút phấn khích, nàng chỉ 2-3 miếng đã nhét hết bánh vào bụng, xách sọt lên lưng liền tiếp tục đi về phía tây nơi phát hiện khoai tây, chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm giống loại và đặt bẫy.
Hai ba ngày sau mưa là thời điểm thích hợp nhất để nhặt nấm, nàng vừa đi vừa nhìn về phía gốc cây và gỗ mục, đi chưa được bao xa, nàng liền phát hiện một ít nấm rơm như những chiếc ô nhỏ màu trắng và một cụm nấm hương đen xám.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



