Chỉ như vậy, mối hận trong lòng hắn mới được giải tỏa.
….
Thịnh Dương thành là nơi thế gia quyền quý tập trung đông đúc, danh môn thế gia nhiều không kể xiết. Cả khu Đông thành là nơi cư ngụ của các gia tộc danh giá, phủ đệ san sát nhau, từng tòa đều hoa lệ tinh xảo, bảng hiệu treo cao rực rỡ, thể hiện sự huy hoàng và vinh quang mà gia tộc đã gây dựng qua bao thế hệ.
Phần lớn các gia đình quyền thần đều như vậy.
Suốt ba năm qua, phủ đệ mà Tạ đại nhân cư ngụ vẫn trống không, không một bảng hiệu, hoang vắng đến mức lạnh lẽo.
Từ cổng cung trở về, Tạ Vận bước lên cỗ xe ngựa mà Nguyên Nương đã chuẩn bị sẵn, lắc lư theo từng nhịp xe, chậm rãi trở về phủ đệ mà Thái tử đã ban cho.
Tòa phủ đệ này vốn là nơi ở cũ của một vị quan thanh liêm triều trước. Trước khi được ban cho Tạ Vận, nơi này đã bỏ hoang nhiều năm, không người ở. Vì lâu ngày không tu sửa, toàn bộ phủ đệ đều xuống cấp nghiêm trọng, cũ kỹ đến mức từng mảng rơi rụng, cả tòa nhà xiêu vẹo, trông như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Tạ Vận vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên đẩy cánh cửa phủ bước vào, bụi trên xà nhà và mạt gỗ rơi xuống dày đặc, khiến nàng ho sặc sụa không ngừng, đôi mắt cay xè đến mức không mở ra nổi.
Nhưng dù cho nơi này có hoang tàn đến đâu, trong lòng nàng vẫn cảm thấy vui mừng khôn xiết. Không vì điều gì khác, chỉ đơn giản là cuối cùng nàng cũng rời khỏi Tạ gia, có được một ngôi nhà riêng, tự lập làm chủ. Chỉ riêng điều này thôi cũng đã là một chuyện đại hỷ đối với nàng.
Chớp mắt, ba năm đã trôi qua.
Nếu không phải vì Nguyên Nương vào phủ, đừng nói ba năm, dù có ở thêm mười năm nữa, Tạ Vận cũng chẳng thấy nơi này có gì không tốt.
Ba năm trước khi mới chuyển vào đây, bên cạnh nàng chỉ có hai người, một là Nhạc Yểu, thị nữ thân cận mà nàng mang từ Tạ gia theo, người còn lại là Thành Bích - thư đồng mà Thái tử Nguỵ Trạch phái đến.
Ba người chủ tớ cùng nhau dọn dẹp lại phủ đệ rộng lớn này, thu xếp hai tiểu viện để cư ngụ, còn những viện khác vẫn cứ để mặc cho cỏ dại mọc um tùm, hoang vắng lạnh lẽo suốt hơn một năm trời.
Mãi cho đến khi nàng nạp Nguyên Sương Chi vào phủ.
Nguyên Nương tên là Nguyên Sương Chi, xuất thân từ Nguyên Thạc Bá phủ, một gia tộc danh giá đã ba đời vinh hoa phú quý, nàng tiểu thư khuê các được nuôi dưỡng trong nhung lụa, từ nhỏ đến lớn ăn mặc chi tiêu đều là hạng nhất, tính tình cũng yếu đuối, không chịu được chút khổ cực nào.
Năm đó nhà họ Nguyên bị tước đi tước vị, các nam nhân có quan chức trong gia tộc đều bị giáng chức, cả nhà phải dời về đất tổ ở Nguyên Châu. Trong biến loạn, cha ruột của Nguyên Nương qua đời, sinh mệnh của nàng bị đặt vào tay mẹ kế, sau đó nàng bị ép phải tái giá làm vợ kế cho một thương nhân già bảy mươi tuổi, cùng đường bí lối, nàng mới tìm đến cửa của Tạ Vận.
Nhớ đến ân tình năm xưa khi còn nhỏ được cứu khỏi hồ sen trong cung, Tạ Vận đành phải đón vị tổ tông kiều quý này vào nhà.
Từ đó về sau, ngôi nhà vốn yên ắng liền trở nên náo nhiệt hẳn lên, căn nhà cũ kỹ có thêm một nữ chủ nhân, trước sau thay đổi hoàn toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)