Năm đó khi quân địch xâm phạm, hai vị tướng quân được triều đình phái đi đều không may bỏ mạng: một người đột ngột tái phát bệnh cũ mà qua đời giữa đường, một người trúng độc tiễn trên chiến trường, không thể cứu chữa.
Các danh tướng trong triều phần lớn đã già yếu, không thể xuất chinh.
Trùng hợp thay, lúc đó Ngụy Trạm đang du học tại Thanh Châu, do nơi này xảy ra lũ lụt, mật vệ của hắn bị điều đi phần lớn để cứu trợ. Ngụy Trạm cũng tham gia giúp đỡ, nhưng khi đi qua đường núi lại bị thổ phỉ bắt cóc. Sau đó, hắn cùng mật vệ phối hợp trong ngoài, quét sạch ổ cướp mà quan phủ địa phương đã vất vả bao năm không dẹp nổi.
Chuyện này vốn dĩ không nhiều người biết đến, Ngụy Trạm cũng chẳng muốn khoe khoang công trạng. Nhưng đáng tiếc, Tạ Vận lại tình cờ phát hiện.
Đúng vào lúc triều đình không còn ai có thể ra trận, chẳng bao lâu sau, một lão đạo sĩ có danh tiếng trên dân gian trước khi qua đời đã để lại một lời tiên đoán: Thanh Châu có thần tướng xuất thế, có thể đại phá quân địch, đại sát tứ phương.
Ngay lập tức, sự tích của Ngụy Trạm tại Thanh Châu lan truyền khắp nơi. Dưới sự quạt gió thêm lửa của Tạ Vận, danh xưng “Chiến thần” gán lên người hắn dù hắn chưa từng đặt chân lên chiến trường.
Lời đồn lan rộng, không ít triều thần dâng tấu, khẩn cầu bệ hạ phái Thần vương điện hạ đến biên cương thử sức.
Cuối cùng mọi chuyện ầm ĩ đến mức Ngụy Trạm không thể không ra trận, Hoắc Tu Trúc với tư cách là thư đồng, tất nhiên cũng phải theo cùng.
Ba năm chinh chiến, hai người đã bao lần cận kề cái chết.
Hắn ta định sau khi trở về Thịnh Dương sẽ thỉnh cầu bệ hạ ban hôn, ai ngờ hai năm trước nhà họ Nguyên đột nhiên bị giáng chức lưu đày, Nguyên Nương chẳng những không đi theo gia tộc về đất tổ, mà còn bị chính người nhà đưa vào phủ Tạ Vận làm thiếp!
Không phải thê, mà là thiếp!
Người con gái hắn ta nâng niu trong tim, cùng nhau lớn lên từ thuở thiếu thời, bao năm qua vẫn luôn nhớ thương, từng thề rằng sẽ cưới về làm thê tử danh chính ngôn thuận! Vậy mà Tạ Vận lại để nàng làm thiếp!
Một kẻ như Tạ Vận, thân hình mỏng manh gầy yếu, ngay cả nam nhân cũng chẳng ra dáng, gia sản cũng không giàu có, phủ đệ thì nhỏ bé cũ nát, lấy gì để nuôi dưỡng một tiểu thư được chiều chuộng từ bé chứ? Sau này nếu cưới chính thất, Nguyên Nương ở bên cạnh y, nhất định sẽ phải chịu khổ!
Hoắc Tu Trúc không thể chấp nhận việc Nguyên Nương chịu khổ như vậy, cho nên Tạ Vận nhất định phải chết!
Nếu Tạ Vận không chết, mối hận trong lòng hắn ta mãi không thể tiêu tan!
Ngụy Trạm nhớ lại chuyện ba năm trước, chẳng những không giận mà còn bật cười, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lớp chai sần hình thành trong ba năm cầm kiếm, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Không quên. Nhưng hiện tại, chưa phải lúc.” Giọng nói hắn trong trẻo mà lạnh lẽo như băng ngọc, trong đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sát khí.
Muốn thu thập Tạ Vận, sau này có vô số cơ hội, hắn không cần vội vã vào lúc này.
Đợi đến khi quyền hành nằm gọn trong tay, giết người, chẳng qua cũng chỉ là một câu nói.
Chỉ là Ngụy Trạm không có ý định để Tạ Vận chết dễ dàng như vậy, muốn báo thù, có vô số cách.
Cái chết quá dễ dàng, chẳng có gì thú vị cả.
Với một kẻ điên không sợ chết như Tạ Vận, phải nghiền nát sự kiêu hãnh của y, phải bẻ gãy xương sống của y, phải đẩy y xuống vũng bùn khiến y vĩnh viễn không thể ngẩng đầu lên, không có bất kỳ cơ hội phản kháng nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)