Hôm nay mời thợ thủ công sửa lại vườn, ngày mai gọi nông phu đến dựng giàn hoa, tiếng đục đẽo vang lên không ngớt, vô cùng náo nhiệt.
Dĩ nhiên, nếu cứ tiêu tiền như thế, chỉ dựa vào gia sản chẳng đáng bao nhiêu của Tạ Vận cùng bổng lộc ít ỏi chẳng khác nào muối bỏ biển, chắc chắn là không đủ.
Mỗi tháng dư chẳng bao nhiêu, cuối năm thì luôn chật vật, phải trông chờ vào ban thưởng của cung đình và sự chu cấp từ Thái tử để sống qua ngày. Từ khi Nguyên Nương vào phủ, ngay cả số lần Tạ Vận ra ngoài uống rượu cũng giảm đi đáng kể.
Có đôi khi đêm khuya Tạ Vận ra ngoài uống rượu, Nguyên Sương Chi còn đích thân rời phủ đi tìm. Rượu uống được nửa chừng đã bị nàng sai người gọi về, mất hết cả mặt mũi, đám con cháu quyền quý cùng bàn rượu chẳng ai là không cười nhạo, vậy mà Tạ Vận lại cam chịu, để nàng tùy ý quản thúc.
Những bằng hữu thân thiết thường cùng Tạ Vận đến Hoa Mãn Lâu uống rượu đều lấy chuyện này ra cười cợt. Tạ đại nhân đỗ tam giáp, lại là thám hoa lang do Hoàng thượng đích thân chỉ định, thế mà đến cả một nữ tử chốn nội trạch cũng không quản nổi, ngày ngày chỉ biết tiêu tiền dỗ dành nàng, trong nhà chẳng còn chút uy nghiêm nào của trượng phu.
…
Trăng đã lên cao, bầu trời đen kịt, lúc này Tạ Vận mới men theo ánh trăng mờ nhạt trở về nhà.
Trong phủ không có nhiều gia nhân, chỉ có một tiểu tư gác cổng. Khi Tạ Vận gõ cửa, tiểu tư ấy còn chần chừ một lúc, dò hỏi vài câu xác nhận đúng là chủ nhân trở về mới dám mở cửa.
Không thể trách hắn ta quá cẩn trọng, chỉ bởi hai hôm trước, Hoắc tiểu tướng quân nhà họ Hoắc uống say, nửa đêm xông vào phủ làm loạn một phen. Người say rượu thì chẳng còn lý trí, lời lẽ hồ đồ, sức lực lại vô cùng lớn, mấy gia đinh cùng xông lên cũng không cản nổi hắn ta. Cảnh tượng lúc đó quả thực khiến người ta kinh hãi, tiểu tư gác cổng vẫn còn sợ hãi trong lòng, chỉ đành cẩn thận dè dặt hơn.
"Đại nhân cuối cùng cũng đã trở về rồi."
Tạ Vận nhẹ nhàng bước vào chính phòng, vừa rót cho mình một chén trà, còn chưa kịp uống thì phía sau đã vang lên giọng nói khe khẽ của một nữ nhân.
“Khụ khụ!”
Tạ Vận bị sặc nước trà, vội vàng đặt chén trà xuống, quay người lại nhìn.
"Giờ này rồi, sao ngươi lại ở trong phòng ta?" Nàng xoa nhẹ ấn đường, bất lực hỏi.
Nguyên Sương Chi nghe thấy tiếng mở cửa nên mới bước xuống giường. Mái tóc dài mềm mại xõa xuống sau lưng, trên người chỉ khoác một lớp áo lụa mỏng, đôi chân trần bước từ mép giường đi đến, rồi thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế tròn đối diện Tạ Vận.
Nàng ấy nghiêng đầu, chống một tay lên má, giọng điệu vô cùng vô tội: "Đại nhân là phu quân của thiếp, thiếp đương nhiên phải hầu hạ rồi."
Tạ Vận: "......"
Lý do này… cũng coi như miễn cưỡng chấp nhận được đi.
Dưới ánh trăng mờ ảo chiếu vào từ ngoài cửa sổ, Tạ Vận đi sang phòng tắm bên cạnh chỉnh trang lại, sau đó mới thay áo ngủ quay về phòng.
Lúc nàng trở lại, Nguyên Sương Chi đã ngoan ngoãn nằm ngay ngắn trên giường.
Tạ Vận vén màn trướng lên, đẩy nhẹ cánh tay của nàng ấy, ra hiệu nàng ấy dịch vào trong một chút, sau đó nằm xuống mép ngoài của giường, nhắm mắt lại.
Hay là đưa ta theo?
Chưa kịp nói hết câu, Tạ Vận đã nhạt giọng ngắt lời: “Dẫn ngươi theo làm gì? Ngươi thấy có vị quan nào mang thiếp thất đến mấy nơi đó chưa?”
Nguyên Sương Chi: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)