Trước khi tới, Tạ Vận đã đoán được dụng ý của Giai quý phi. Với tính cách của bà, ngoài những việc liên quan đến mất đầu, e rằng cũng chẳng còn gì khác có thể dùng đến nàng nữa.
Năm đó Giai quý phi ra tay cứu nàng khỏi nhà họ Tạ, giúp nàng sống sót đến bây giờ, chẳng phải cũng chỉ vì muốn dùng nàng vào ngày hôm nay hay sao.
Nhưng ngẫm lại, yêu cầu của Giai quý phi cũng chẳng tính là quá đáng. Bà chỉ muốn nàng dâng mạng mình để giúp thái tử đăng cơ mà thôi, yêu cầu này cũng chẳng tính là quá đáng.
Mạng này, Tạ Vận dám đưa, chỉ cần sau khi đăng cơ thái tử có thể báo thù rửa hận cho nàng, vậy thì dù có phải dùng mạng đổi lấy nàng cũng không tiếc!
Không sao cả, núi đao biển lửa cũng thế, nàng đi làm là được.
"Đại nhân, mời đi bên này." Đại cung nữ Thái Lăng bên cạnh Giai quý phi vừa thấy Tạ Vận bước ra khỏi điện thì lập tức tiến lên đón.
Ánh mắt nàng ta khẽ lướt qua đôi mắt sắc sảo như câu hồn đoạt phách của Tạ Vận, nhưng ngay khi đối phương định nhìn lại, nàng ta lập tức cúi đầu, hạ giọng nói nhỏ: "Xin mời đại nhân, nô tỳ đưa ngài xuất cung."
"Được."
Tạ Vận đưa tay quấn nhẹ dải lụa hồng thắt ngang eo, cúi đầu nhìn xuống bộ cung trang đang mặc trên người, thờ ơ đáp một tiếng, sau đó theo Thái Lăng rời khỏi.
Từ khi triều đại này được thành lập, đã có quy định ngoại thần không được vào hậu cung nếu không có chiếu chỉ, Giai quý phi dĩ nhiên cũng hiểu rõ điều này, vì vậy khi cho người triệu Tạ Vận, bà còn đặc biệt chuẩn bị sẵn một bộ y phục cung nữ, thậm chí còn cẩn thận sai người trang điểm lại cho nàng.
Thế là một mưu sĩ đông cung chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một cung nữ xinh đẹp, thản nhiên tiến vào hậu cung mà không ai hay biết.
Đây là lần đầu tiên nàng mặc váy áo nữ. Không thể không thừa nhận, cảm giác này vô cùng mới lạ.
Thái Lăng đứng bên cạnh nhìn Tạ Vận quỳ rạp bên hồ nước, chẳng có chút dáng vẻ đoan trang thùy mị nào, nhưng nàng ta cũng không dám nói gì, chỉ đành lặng lẽ đứng chờ.
Nàng ta hầu hạ bên cạnh Giai quý phi đã lâu, tất nhiên biết rõ bí mật nữ giả nam trang của Tạ đại nhân. Trước đây Thái Lăng luôn nghĩ rằng dù Tạ đại nhân bên ngoài có ngang ngược bất kham thế nào thì khi ở một mình hẳn cũng sẽ lộ ra chút dáng vẻ nữ nhi, dù sao những cử chỉ trên quan trường cũng chỉ là diễn cho thiên hạ xem.
Nhưng lúc này Thái Lăng mới nhận ra bản thân đã nghĩ sai rồi, Tạ đại nhân này… Quả thực chẳng có lấy một chút dáng vẻ nữ tính nào!
Trên đời này làm gì có nữ nhân nào lại chổng mông quỳ rạp bên hồ, soi gương ngắm nhan sắc của chính mình chứ! Đây là lần đầu tiên Thái Lăng gặp phải một người kỳ lạ như vậy.
Chờ một lúc lâu vẫn không thấy Tạ đại nhân có ý định đứng lên, Thái Lăng liếc nhìn sắc trời, nghĩ rằng đã không còn sớm, đành cắn răng lên tiếng nhắc nhở: "Tạ đại nhân, chúng ta phải đi rồi, nếu chậm trễ cửa cung sẽ khóa mất."
"Được." Tạ Vận ngoan ngoãn gật đầu, trên môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, trước khi đứng dậy nàng còn tiện tay sờ nhẹ lên khuôn mặt mình, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng.
Đẹp! Thì ra khi nàng mặc nữ trang lại là dáng vẻ này, so với lúc nam trang quả nhiên dễ nhìn hơn rất nhiều.
Nàng thích bản thân trong bộ dáng này, chỉ đáng tiếc… Sau này có lẽ sẽ không còn cơ hội nào để nhìn lại nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

