Đây là lần đầu tiên, cũng có lẽ là lần cuối cùng nàng khoác lên người y phục nữ.
Bao năm qua nàng đã làm nhiều việc vì Giai quý phi, trong đó cũng chẳng thiếu chuyện xấu. Công đức chẳng có bao nhiêu, sau khi chết, e rằng khó mà có được một kiếp luân hồi tốt đẹp, mà có khi nàng sẽ phải xuống mười tám tầng địa ngục cũng nên?
Nghĩ đến đây Tạ Vận khẽ thở dài, nàng ngẩng đầu nhìn trời, rồi lại nhanh chóng thu hồi mọi cảm xúc dư thừa trên gương mặt.
Khi hai người đi ngang ngự hoa viên, rõ ràng có thể nhận thấy số lượng cung nhân qua lại đông hơn nhiều. Từng tốp cung nhân nối đuôi nhau, tay bưng những khay đựng thức ăn và rượu vừa dọn từ yến tiệc xuống, có vẻ như tiệc rượu ở điện Vân Phương đã kết thúc.
Tạ Vận vốn luôn mang mặt nạ trang điểm mỗi khi gặp người khác. Nàng có một nữ tỳ giỏi hóa trang, chỉ vài nét bút đã có thể biến dung nhan tinh xảo lạnh lùng của nàng thành dáng vẻ của một thanh niên. Những năm qua rất ít người có thể nhìn thấu được thân phận thực sự của nàng.
Giờ đây khi nàng xuất hiện với diện mạo này, dù có gặp người quen thì cùng lắm bọn họ cũng chỉ thấy vị cung nữ này có chút giống Tạ Vận, chứ nếu không phải là người quá thân cận thì chắc chắn sẽ không thể nhận ra.
Nhưng để tránh có người nhiều chuyện, dọc đường đi Tạ Vận vẫn cúi thấp đầu, cố gắng không gây sự chú ý.
Lúc đi ngang con đường lát đá bên ngoài điện Vân Hoa, Thái Lăng đang đi phía trước bỗng nhìn lên, trong lòng nàng ta lập tức căng thẳng.
"Là Thần vương!" Thái Lăng nhỏ giọng nói một câu, sau đó vội vàng kéo tay áo Tạ Vận, cùng những cung nhân xung quanh khom mình hành lễ.
Tạ Vận khẽ nâng mắt nhìn lướt qua người đang tới, sau đó nhanh chóng quỳ gối xuống bên con đường rải sỏi, đầu cúi thấp.
Khi Thần vương và Hoắc tiểu tướng quân tiến lại gần, những cung nhân xung quanh đều vội vàng quỳ xuống, nơi vốn dĩ huyên náo giờ phút này bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Thần vương lạnh lùng nghiêm nghị, phép tắc trong cung lại vô cùng nghiêm khắc, bởi vậy mỗi lần đối diện với hắn, ai nấy đều căng thẳng, chỉ sợ sơ suất mà phạm phải sai lầm.
Trong năm vị hoàng tử dưới gối bệ hạ, người có danh vọng cao nhất trong triều đình chính là Thần vương điện hạ.
Ba năm trước khi mới mười sáu tuổi, Thần vương đã cùng Hoắc tiểu tướng quân ra biên cương chinh chiến. Suốt ba năm cầm quân, hai người liên tiếp giành thắng lợi, đánh tan quân địch. Nửa năm trước vì bệ hạ lâm trọng bệnh, Thần vương điện hạ là người đầu tiên quay về, để lại Hoắc tiểu tướng quân một mình trấn thủ biên cương.
Mãi đến một tháng trước, Hoắc tiểu tướng quân mới hoàn toàn đẩy lui quân địch, khải hoàn trở về.
Yến tiệc tối nay được tổ chức để tẩy trần cho Hoắc tiểu tướng quân, nhưng thực chất cũng là để bổ sung cho Thần vương điện hạ, bởi vậy mới long trọng đến vậy. Từ khi bệ hạ sức khỏe yếu kém, trong cung đã lâu lắm rồi không náo nhiệt thế này.
Hai người phía trước chậm rãi bước lên bậc thềm, vừa đi vừa trò chuyện. Giọng nói của họ không cố ý hạ thấp, giống như chỉ đang tùy ý hàn huyên mà thôi.
Người đi đầu dáng vẻ cao ngất, dung nhan tuấn mỹ tựa thần tiên hạ phàm, rõ ràng là một dung mạo khuynh thành như vậy, nhưng tính cách lại lạnh lùng vô tình.
Khí chất trên người hắn khiến người khác không rét mà run, trong mắt thoáng vẻ thờ ơ hờ hững, bất cứ ai nhìn thấy cũng không tự chủ được mà cúi đầu, chẳng dám đối diện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

