“Thần vương từng cầm binh nhiều năm, danh xưng chiến thần lẫy lừng, nhưng trong triều, đa số văn thần vẫn dè chừng khí thế sát phạt của hắn. Nếu Thần vương mất đi sự ủng hộ của nhóm văn thần, chỉ dựa vào sự sắp đặt của bệ hạ, e rằng cũng khó mà khiến quần thần tâm phục. Chúng ta… chưa chắc đã không có khả năng phản kích."
"Tin đồn có thể nhẹ như bụi trần, cũng có thể… đưa người ta vào chỗ chết."
Nửa tháng nữa, thái tử Ngụy Trạch và thần vương Ngụy Trạm sẽ thay mặt bệ hạ dẫn theo quần thần tới hành cung Vân Hoa để săn bắn.
Giai Quý phi từng dưỡng bệnh tại hành cung Vân Hoa một thời gian, nơi đó vẫn còn rất nhiều cung nhân trung thành với bà. Có những chuyện, nếu làm ở đó sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Sau khi nghe xong kế hoạch của Tạ Vận, Giai quý phi trầm ngâm hồi lâu.
Kế hoạch này của Tạ Vận không tệ, đúng là hợp ý bà. Nếu thành công, có thể khiến thanh danh của Ngụy Trạm tổn hại nghiêm trọng, một khi hắn bị dính phải vết nhơ này, dù bệ hạ có coi trọng hắn thế nào cũng khó lòng không tuân theo luật lệ cung đình mà xử trí hắn.
Chỉ là thủ đoạn hại người này có chút vụng về, một vở kịch quá dễ nhìn ra được ở đông cung.
Đả thương địch 1000, tự tổn hại 800.
Chỉ là bệ hạ không còn chống đỡ được lâu nữa, có thể băng hà bất cứ lúc nào.
Nếu lúc này không trừ bỏ Ngụy Trạm, đợi đến khi thánh chỉ truyền ngôi ban ra, mọi chuyện sẽ không thể xoay chuyển nữa. Giai quý phi biết kế hoạch này đầy rẫy nguy hiểm, thủ đoạn cũng không hẳn hoàn hảo, nhưng bà không thể không thừa nhận nó đáng đánh cược một lần.
"Tạ Vận, việc này ngươi có nắm chắc không?"
"Không có." Tạ Vận đáp dứt khoát, không cho Giai quý phi bất cứ ảo tưởng nào, "Nhưng ngoài cách này, chúng ta không còn lựa chọn nào khác, trừ khi nương nương không còn muốn vị trí đó nữa."
Tạ Vận nói đúng, bọn họ đã không còn đường lui.
Căn phòng chìm trong yên lặng, một lát sau Giai quý phi khẽ nhắm mắt rồi lại mở ra, bà nhìn chằm chằm vào đôi mắt bình tĩnh đến lạnh lùng của Tạ Vận, cuối cùng trầm giọng nói: "Kế này có thể thực hiện, người của bổn cung ở hành cung Vân Hoa, ta sẽ giao hết cho ngươi điều động, nhưng nếu…"
Tạ Vận đương nhiên biết câu tiếp theo của Giai quý phi sẽ là gì, nàng khẽ mỉm cười, khuôn mặt lạnh lẽo tựa băng sơn phút chốc tan chảy, lộ ra một nụ cười như mê hoặc lòng người. Giọng nói của nàng nhẹ như gió thoảng mây trôi: "Nếu kế hoạch bại lộ, Tạ Vận tự nhiên sẽ nhận hết mọi tội danh, lấy mạng này để bảo toàn sự an toàn cho điện hạ."
Giai quý phi hài lòng gật đầu, nghe được câu này, cuối cùng bà cũng thả lỏng một chút, giọng điệu cũng dịu đi đôi phần: “Bổn cung biết ngươi trung thành, tất nhiên tin tưởng ngươi. Ngươi yên tâm, chỉ cần A Trạch đăng cơ, bổn cung nhất định sẽ thay ngươi báo thù.”
"Như vậy, thần tạ ơn nương nương trước."
Nhắc đến những kẻ của nhà họ Tạ, đôi mắt của Tạ Vận lập tức nhuốm màu tàn nhẫn, nàng khẽ nâng tay che đi ánh nhìn lạnh lẽo của mình, sau đó cúi người hành lễ chậm rãi lui ra khỏi đại điện.
Hôm nay là yến tiệc tẩy trần được tổ chức để đón mừng Hoắc Tu Trúc, trưởng tử của phủ Thanh Viễn Bá vừa đại thắng trở về từ biên cương.
Yến tiệc được tổ chức tại điện Vân Phương trong tiền triều.
Tạ Vận thân là thái tử thiếu bảo tất nhiên phải theo thái tử Ngụy Trạch đến dự tiệc. Nàng vốn định tìm một cái cớ nào đó để rời khỏi giữa chừng, nhưng không ngờ Giai quý phi lại cho người đến gọi, nói rằng có chuyện quan trọng cần bàn bạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

