Năm Đức Ninh thứ hai mươi, kinh đô Thịnh Dương.
Tết Nguyên Đán đã qua, nhưng mái cung Thừa Xuân vẫn phủ một lớp tuyết dày trắng xóa, khoác lên hoàng cung một vẻ thanh khiết. Gió lạnh thổi qua, tuyết vẫn lặng yên bất động.
Có lẽ vì chủ nhân của cung điện này bệnh tình quá nặng, không chịu nổi những âm thanh lạo xạo của cung nhân bước dưới mái hiên, nên nền tuyết dưới mái hiên vẫn đọng lại suốt mấy ngày mà chẳng ai quét dọn.
Tuyết trắng khiến cung điện lộng lẫy trở nên vắng lặng, lạnh lẽo, che đi vẻ xa hoa vốn có. Ánh chiều tà hắt lên những tòa lầu gác từng chứng kiến hơn mười năm ân sủng của đế vương, tựa như đang phản chiếu vận mệnh của chủ nhân cung Thừa Xuân lúc này: Một mỹ nhân tuổi xế chiều, thánh ân phai nhạt.
Con trai út là nhị hoàng tử Ngụy Trạch, đã được phong làm hoàng thái tử từ mười năm trước. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau này Ngụy Trạch kế vị, Giai quý phi sẽ trở thành hoàng thái hậu tôn quý nhất Đại Chu.
Chỉ tiếc rằng, e là bà không đợi được đến ngày ấy.
Trong chính điện cung Thừa Xuân, Giai quý phi tuổi xế chiều đang ngồi dựa trên trường kỷ, ánh mắt vô hồn nhìn nhánh mai trong bình cạnh cửa sổ, trong tay bà là tín vật dùng để truyền tin với phủ Nam Gia suốt bao năm qua, cả người chìm trong thất thần.
"Ngươi vừa mới nói, bệ hạ muốn phế thái tử? Hắn muốn phế A Trạch..."
Nghe được tin này, Giai quý phi ngây người hồi lâu, một lúc sau mới khẽ cất lời hỏi Tạ Vận đang cúi đầu đứng bên cạnh, nhưng dường như bà không phải đang hỏi nàng, mà chỉ đang tự mình lẩm bẩm.
"Đúng vậy, người của chúng ta trong điện Tử Thần nghe trộm được bệ hạ bàn luận với Chu các lão về việc này, không chỉ là phế thái tử, mà ngay cả thánh chỉ lập Thần vương làm chủ Đông cung cũng đã được soạn thảo xong xuôi, chỉ chờ ngày băng hà, các đại thần sẽ đồng loạt tuyên đọc di chiếu."
Từ đầu tới cuối bệ hạ vẫn luôn âm thầm lót đường cho Thần vương Ngụy Trạm. Bề ngoài là nhìn trúng thái tử Ngụy Trạch, nhưng thực chất đã sớm an bài để Ngụy Trạm bước lên ngôi báu.
Khuôn mặt thanh tú thoát tục của Tạ Vận không lộ chút cảm xúc, lạnh nhạt như thể nàng chưa từng là tâm phúc trung thành của thái tử.
Nhưng trên thực tế, nàng là thư đồng của thái tử, trên người còn mang danh vị Thái tử thiếu bảo, bao năm nay đã vì Giai quý phi mà làm không ít chuyện mờ ám. Trong mắt người đời, nàng là tâm phúc trong số tâm phúc của thái tử. Nếu thái tử đăng cơ, nàng chắc chắn sẽ trở thành quyền thần nắm giữ triều chính.
Nhưng nếu thái tử bị phế, Thần vương lên ngôi, với mức độ đối địch giữa nàng và Thần vương, e rằng nàng khó giữ được mạng.
Thậm chí trước khi chết, có khi nàng còn phải chịu đủ mọi cực hình, sống không bằng chết.
Giai quý phi nhìn chằm chằm vào con dấu trong tay, đôi mắt tuy đã nhuốm bệnh nhưng vẫn còn vương nét đẹp của thời son trẻ thoáng hiện một tia lạnh. Bà bật cười khẽ, móng tay bấm chặt vào tín vật truyền tin với Nam Gia vương phủ, chậm rãi nói: "Nhà đế vương là vô tình nhất, bổn cung sớm nên đoán được… Hắn vốn chưa từng có ý định để A Trạch kế vị, những ân sủng, vinh hoa bao năm qua đều chỉ là giả dối, đều là giả…"
"Tuy Ngụy Trạm được bệ hạ âm thầm lót đường, nhưng thái tử đã ở Đông cung nhiều năm, triều đình vẫn có vô số quan viên trung thành với nó. Lâm tướng quân thống lĩnh quân trấn thủ ngoài kinh cũng đã thể hiện lòng quy phục với Đông cung.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

