Ngụy Trạch cầm đũa lên, làm như không nhìn thấy ánh mắt oán thầm của Tạ Vận, chỉ mỉm cười thúc giục: “Đừng nhìn nữa, ăn đi, một bàn đầy thức ăn thế này.”
Ngụy Tuyên Nghi tính tình hoạt bát, ba người lại cùng học chung một thư viện từ nhỏ, rất quen thuộc với nhau, bữa ăn này diễn ra cũng không đến nỗi lạnh nhạt. Đa phần là Ngụy Tuyên Nghi hỏi, Tạ Vận đáp. Vì có Ngụy Trạch ngồi một bên, nàng cũng không dám nói gì quá mức, nên bữa ăn vẫn khá hòa hợp.
Dùng bữa xong, trời vẫn chưa tối, một tiểu thái giám từ trường bắn ngựa đến thông báo đúng giờ, nói rằng tối nay Thần vương cùng các công tử quyền quý sẽ thử tay nghề cưỡi ngựa bắn cung, làm nóng sân đấu, đặc biệt mời thái tử điện hạ đến tham dự.
Ngụy Trạch thân là trữ quân, tất nhiên phải có mặt. Hắn quay sang nhìn Tạ Vận, ra hiệu bảo nàng đi cùng.
Tiểu thái giám truyền tin lúng túng, do dự mãi không dám nói ra Thần vương điện hạ không có ý mời Tạ đại nhân. Nhưng chỉ nhìn sắc mặt hắn, Tạ Vận đã hiểu rõ Ngụy Trạm có ý gì.
Đúng là trùng hợp, nàng lại rất thích làm trái ý người khác, nếu Ngụy Trạm sai người đến mời nàng, nàng còn chưa chắc đã đi. Nhưng nếu hắn không muốn nàng đến, vậy thì nàng nhất định phải đi.
Nàng đã gây không ít phiền toái cho Ngụy Trạm, cũng chẳng ngại thêm một lần này.
Khi Tạ Vận và Ngụy Trạch đến trường bắn ngựa, nơi này đã trở nên vô cùng náo nhiệt.
Một nhóm công tử xuất thân võ tướng đang so tài bắn cung, thu hút một đám đông đứng chen chúc để xem kết quả.
Vừa thấy thái tử đến, đám người lập tức nhường đường. Tạ Vận cùng Ngụy Trạch đi thẳng lên vị trí phía trước, gần khu vực thi đấu.
Chẳng trách sao lại có nhiều người vây quanh như vậy, thì ra Hoắc tiểu tướng quân cũng đích thân lên sân đấu.
Hoắc Tu Trúc là người từng trải qua mài giũa trên chiến trường suốt mấy năm. Những công tử thế gia sống trong nhung lụa ở thành Thịnh Dương đương nhiên không phải đối thủ của hắn ta. Rất nhiều người thay phiên lên thách đấu nhưng chẳng ai có thể khiến Hoắc Tu Trúc bại trận.
Một lát sau, Ngụy Trạch rời sang một góc để nói chuyện với mấy vị quận vương và thế tử hoàng thất.
Tạ Vận chẳng quan tâm, tiếp tục đứng nguyên tại chỗ xem bắn cung, vẻ mặt đầy hứng thú.
Nàng vốn đang xem rất chăm chú, nào ngờ ánh mắt của Hoắc Tu Trúc lại quá sắc bén, chỉ trong chốc lát đã phát hiện ra nàng giữa đám đông.
Nàng còn chưa kịp phản ứng thì Hoắc Tu Trúc đã hạ cung tiễn, bước thẳng đến trước mặt nàng.
Cả đám người xung quanh cũng bị ánh nhìn của hắn ta kéo theo, từng đôi mắt đều đổ dồn về phía Tạ Vận.
“Tạ đại nhân bắn cung xuất sắc, có hứng thú tỉ thí với bản tướng quân một trận không?” Hoắc Tu Trúc cười nhạt, trong mắt đầy ý vị khó đoán, khiêu khích nhìn nàng. “Hai trận chứ?”
Từ nhỏ sức lực của Tạ Vận đã lớn hơn nữ tử bình thường, so với nữ nhân, nàng có thể xem là có sức mạnh phi thường, đủ để kéo căng dây cung. Vì thế, bắn cung là môn duy nhất trong võ nghệ mà nàng có thể xem là tạm đứng vững. Nhưng dù sao đi nữa, thể lực nữ tử vẫn không thể so bì với nam nhân.
Huống hồ Hoắc Tu Trúc đã dạn dày chiến trường ba năm. Tạ Vận cảm thấy bản thân thật sự quá mức tự phụ nếu nghĩ có thể so tài với hắn ta!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)