Khi còn ở học đường, võ nghệ của Tạ Vận luôn đứng cuối bảng, còn Hoắc Tu Trúc từ nhỏ đã xuất chúng. Ai có mặt hôm nay cũng đều biết nàng chắc chắn không phải đối thủ của hắn ta, lên đài chẳng qua chỉ rước lấy thất bại mà thôi.
Việc Hoắc Tu Trúc nói ra những lời này lúc này, chẳng qua chỉ là muốn chọc tức nàng. Từ khi hắn ta trở về Thịnh Dương, hắn ta đã luôn công khai nhằm vào nàng.
“Đại nhân nói vậy là sao? Chỉ là góp vui một chút thôi, đâu quan trọng thắng thua.”
“Phải đó, Hoắc tướng quân là người từng xông pha chiến trường, e rằng trong số những người ở đây, không ai có thể sánh bằng.”
Những người có mặt đều là người tinh tường, phần lớn bọn họ đều biết chuyện tiểu thư nhà họ Nguyên – người từng có hôn ước với Hoắc Tu Trúc giờ lại trở thành thiếp của Tạ Vận. Chuyện này khiến Tạ Vận và Hoắc Tu Trúc trở thành kẻ thù không đội trời chung, vì thế họ liền nói vài lời hòa giải, giúp xua tan bầu không khí gượng gạo.
Tạ Vận không nhận lời thách đấu, Hoắc Tu Trúc cũng chẳng còn hứng thú so tài. Hắn ta vừa rời đi, những người vây xem cũng nhanh chóng tản ra. Tạ Vận hòa vào dòng người đi đến một chỗ khác để tiếp tục xem náo nhiệt.
Ở một góc khác, mấy vị tướng quân trẻ tuổi đã dựng võ đài, dùng tay không tỉ thí võ nghệ.
Mấy vị quận vương và thế tử trong tông thất thì đứng bên lan can, nhìn xuống cảnh tượng náo nhiệt phía dưới. Từ vị trí này có thể dễ dàng thu hết tất cả các võ đài bên dưới vào tầm mắt.
“Nhìn đám nam nhi thiết huyết của Đại Chu ta kìa! Khiến ánh mắt của các cô nương bên cạnh cũng hóa si mê!”
“Đúng vậy! Nhìn kìa, ai ai cũng mở to mắt mà ngắm, bình thường chẳng thấy họ hứng thú gì với võ nghệ đâu.”
Đại Chu có phong tục cởi mở, không đặt quá nhiều lễ nghi trói buộc nữ tử. Trong cuộc săn bắn lần này, có không ít tiểu thư thế gia đi theo. Các quý nữ phần lớn đều không tiện nhìn thẳng vào cảnh tượng trước mắt, chỉ dám lén lút liếc trộm. Nhưng cũng không thiếu những người da mặt dày, công khai nhìn chằm chằm vào võ đài.
Mấy vị quận vương và thế tử cười đùa trêu chọc nhau, bầu không khí tràn ngập tiếng cười. Trường săn không có quá nhiều quy tắc ràng buộc, lần này hoàng thượng cùng các trưởng bối trong hoàng tộc không có mặt, bọn họ tự nhiên cũng nói chuyện tùy ý hơn.
“Nói xem, sao Tạ đại nhân lại đứng trong đám cô nương kia? Ta nhìn qua còn chẳng nhận ra.”
“Ngươi không nói, đúng là vậy thật.”
Tạ Vận mặc thường phục màu xanh, không khoác quan bào trên người, dung mạo tinh tế của nàng hòa vào giữa đám tiểu thư khuê các lại chẳng có chút gì khác biệt.
Nghe bọn họ nhắc đến Tạ Vận, hai vị hoàng tử đang đối cờ đều khựng lại một chút. Ván cờ này kết thúc, cả hai liền ăn ý thu bàn cờ, không đánh tiếp nữa.
Mấy vị quận vương và thế tử đang cười đùa trêu ghẹo Tạ Vận, nói rằng nàng xem còn chăm chú hơn cả các cô nương, ánh mắt sáng rực không chớp, bộ dáng hứng thú ấy, bảo nàng là đoạn tụ bọn họ cũng tin ngay.
Nghe vậy, Ngụy Trạch biết rõ Tạ Vận thực chất là nữ nhi bất giác giật nhẹ mí mắt. Ban đầu còn tưởng đám người này đã phát hiện ra điều gì khả nghi, hắn vội bước lên phía lan can nhìn xuống dưới.
Ngụy Trạm cũng chậm rãi đi tới, tùy ý cụp mắt quan sát.
Tạ Vận đứng ngay hàng đầu trong đám tiểu thư quý tộc, rất dễ nhận ra. Nàng tựa vào cọc gỗ, chẳng biết lấy từ đâu ra một nắm hạt dưa, nhàn nhã cắn từng hạt, tận hưởng khoảnh khắc thư thái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


