Lời khen này chẳng qua chỉ là đang nhắc Ngụy Trạm nhớ lại chuyện năm xưa hắn từng thất bại dưới tay nàng.
Tạ Vận vừa cười vừa tâng bốc, nhưng từng câu từng chữ đều đâm thẳng vào điều Ngụy Trạm căm hận nhất. Nói về khả năng chọc tức người khác, nàng chưa bao giờ chịu thua ai, mở miệng không chừa đường lui.
“Tạ đại nhân vẫn thú vị như xưa.”
Nghe vậy, vẻ mặt Ngụy Trạm chợt trở nên nhàn nhã, hắn nhìn gương mặt xinh đẹp với nụ cười rực rỡ của nàng, tựa như vừa cảm thấy buồn cười, lại vừa như chẳng có gì đáng để bận tâm.
Tạ Vận vẫn là Tạ Vận, không hề thay đổi.
Hắn muốn xem thử, y có thể cười ngông cuồng được bao lâu.
…
Đoàn người đến hành cung Vân Hoa khi mặt trời còn chưa lặn, khung cảnh thật nguy nga tráng lệ.
Hành cung Vân Hoa được xây dựng gần trăm năm, nằm trên sườn núi Vân Hoa, dựa lưng vào khu săn bắn hoàng gia, hướng mắt ra trấn nhỏ phồn hoa bên ngoài thành Thịnh Dương. Phong cảnh nơi đây đẹp đến nao lòng, quy mô đồ sộ, đình đài lầu các tráng lệ, hành lang uốn lượn tao nhã. Quả thật chẳng khác nào tiên cảnh chốn nhân gian.
Lần này số quý tộc và quan viên theo đoàn săn bắn không hề ít, nhưng hành cung đủ rộng, có thể chứa được tất cả.
Dĩ nhiên những cung điện trang nghiêm nhất đều dành cho thân vương và hoàng thân quốc thích. Còn những quan viên như Tạ Vận, địa vị lửng lơ không quá cao nhưng cũng chẳng thấp, phần lớn sẽ phải ở chung với hai ba người trong một viện.
May thay nhờ có Giai quý phi đứng sau chống lưng, nàng được sắp xếp một tiểu cung riêng biệt, không cần ở chung với ai.
Trong điện có một cung nữ hầu hạ, hiển nhiên là người do Giai quý phi sắp xếp tới. Tạ Vận vừa vào điện không bao lâu, cung nữ ấy đã lặng lẽ nhét vào tay nàng một gói thuốc bột, không nói lời nào liền lui xuống.
Tạ Vận biết rõ công dụng của gói thuốc này, liền cất kỹ. Đợi đến khi tiểu thái giám bên cạnh Ngụy Trạch tới truyền lời, nàng thay y phục rồi theo hắn ra ngoài.
Khi Tạ Vận bước vào điện của thái tử, hàng loạt cung nữ nối đuôi nhau tiến vào, trên tay ai cũng bưng những món ăn tinh xảo hấp dẫn, chỉ chốc lát sau đã bày đầy một bàn tiệc.
“Điện hạ đây là…” Tạ Vận ngồi xuống ghế bên bàn tròn, có chút nghi hoặc nhìn Ngụy Trạch.
Đừng nói với nàng rằng, một bàn đầy thức ăn này chỉ dành cho hai người bọn họ? Ngụy Trạch đâu phải kẻ xa hoa lãng phí đến vậy.
Ngụy Trạch ngồi ở ghế chủ vị, khẽ nâng tay ra hiệu cho hạ nhân lui xuống.
Hắn liếc nhìn về phía sau bình phong, sau đó gõ nhẹ lên mặt bàn. “Ra đi.”
Tạ Vận theo ánh mắt hắn nhìn qua, chỉ thấy sau bình phong có một thiếu nữ ăn mặc lộng lẫy, rón rén thò nửa cái đầu nhỏ lông xù ra.
Ngụy Tuyên Nghi chớp mắt, bắt gặp ánh mắt của Tạ Vận, nàng cười ngượng ngùng, chậm rãi bước ra từ sau bình phong.
“Tham kiến Công chúa điện hạ.” Tạ Vận đứng dậy hành lễ.
Ngụy Tuyên Nghi năm nay mười sáu, là muội muội ruột của Ngụy Trạm, đứng thứ ba trong số các công chúa, phong hiệu là Gia Dương công chúa.
“Tạ đại nhân khách sáo quá, mau ngồi xuống đi.” Ngụy Tuyên Nghi ngồi xuống đối diện Tạ Vận, đôi mắt cong cong, trên gương mặt lộ ra hai lúm đồng tiền khi cười.
Đối diện với ánh mắt vui vẻ hân hoan của thiếu nữ, Tạ Vận bình thản cầm đũa lên, đồng thời quay sang liếc nhìn Ngụy Trạch đang tỏ vẻ chẳng có chuyện gì xảy ra, ánh mắt nàng thoáng nét u ám.
Tạ Vận thật sự không hiểu Ngụy Trạch đang suy tính điều gì. Hắn rõ ràng biết nàng là nữ tử, vậy mà vẫn để công chúa điện hạ tiếp cận nàng? Một màn hí kịch từ đầu đã chẳng có kết quả, hắn lại còn muốn bắc cầu cho Tam công chúa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)