Trước đồng tiền, con người ta thực tế lắm, trễ một ngày cũng không có chuyện châm chước.
Nàng sốt sắng đi nộp nốt số tiền sạp còn lại, nhưng vừa bước tới cửa thì chợt nhìn thấy đôi phu thê hồi sáng cũng đang ở đó.
Vị trí sạp hàng của Mật Nương coi như cũng thuộc hạng đắc địa. Sáng nay đôi phu thê nọ có lẽ vẫn chưa nắm rõ quy củ nơi đây, giờ mười mươi tỏ tường rồi mới vội vàng xông đến tranh giành.
Mật Nương phớt lờ bọn họ, nàng thong dong lấy ra một đồng tiền đồng đặt lên bàn của Liễu Dũng: “Liễu đại ca, hôm qua không có phiên chợ nên ta không đến, hôm nay ta đến nộp bù nửa tháng sau. Chỗ sạp hàng đó trước đây đã thỏa thuận xong rồi, tháng này đều thuộc về ta, ngươi không thể vì ta đến muộn một ngày mà quên mất giao hẹn đâu đấy nhé.”
Đôi phu thê nọ trố mắt kinh ngạc, người phụ nhân nháy mắt cuống cuồng: “Hồi trước ngươi nộp tiền có nửa tháng, hôm nay là hết hạn rồi! Bọn ta hôm nay tới sạp hàng trước, lại tới đây đăng ký trước, cái con ranh này, ngươi thật đúng là kẻ ngang ngược vô lý!”
Mật Nương không kiêu ngạo không tự ti đáp trả: “Đại tẩu, không phải ta vô lý, mà là đầu tháng này ta đã đặt trước cả tháng rồi. Ta cũng đâu phải quỵt tiền không trả, giao ước đã định cũng không thể nói bỏ là bỏ.
Sạp hàng đều phải đặt cọc từ đầu tháng chứ không có chuyện giữa tháng mới đi chen chân, tẩu cứ việc đi hỏi thăm xem sao. Hơn nữa, tuy ta nộp tiền trễ một ngày nhưng ta vẫn sẵn sàng đóng bù.
Hôm nay tẩu chiếm chỗ của ta, ta cũng không tính toán so đo, coi như tiền sạp hôm nay là ta xuất tiền túi ra trả thay cho tẩu, vậy cớ sao tẩu lại còn quay ra đổ lỗi cho ta?”
Liễu Dũng nghe đến đây thì phì cười thành tiếng. Phụ nhân kia cũng trố mắt bàng hoàng, ngón tay cứ chỉ vào Mật Nương rồi lại chỉ vào chính mình: “Ngươi, ta... Ý ngươi là phu thê ta đang chiếm tiện nghi của ngươi sao?”
Mật Nương: “Ta đâu có nói vậy.”
Phụ nhân kia tức muốn nổ tung, đang định giở thói chanh chua thì Liễu Dũng đã mỉm cười đứng dậy: “Tẩu tử.”
Đôi phu thê không dám làm càn làm quấy trước mặt nhà lý chính, đành chững lại một nhịp.
Liễu Dũng đẩy hai đồng tiền đồng trên bàn trả lại cho bọn họ: “Sạp hàng này đúng là đã được đặt cọc từ đầu tháng rồi, đây là quy củ. Hai vị xem có muốn chọn chỗ khác hay không, số tiền này ta xin phép không nhận.”
“Chuyện này...” Đôi phu thê lộ rõ vẻ không cam tâm.
Chỉ thấy Liễu Dũng quay đầu thu lấy một đồng tiền đồng của Mật Nương, cười nói: “Mật Nương, ngươi cứ yên tâm bày hàng bán đi, ta tính thêm cho ngươi một ngày, mùng hai tháng sau ngươi lại đến nộp bù.”
Mật Nương hơi ngẩn người, sắc mặt đôi phu thê kia phút chốc trở nên quái dị.
***
Đôi phu thê cuối cùng cũng chịu rời đi, họ còn đang mải gấp rút tìm một chỗ bày hàng tốt hơn. Đi được một quãng khá xa, người phụ nhân mới nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Thật xúi quẩy!”
Nam nhân nọ nói: “Thôi bỏ đi, ngươi không thấy nhi tử của lý chính đang bênh vực con nha đầu đó sao, đừng thèm so đo với bọn họ nữa.”
Phụ nhân cười khẩy: “Đương nhiên là ta nhìn ra rồi, mắt hắn ta cứ dán chặt vào con ranh đó! Nha đầu kia mặt mũi trắng trẻo, không chừng thường xuyên làm cái trò này, ỷ vào hai ba phần nhan sắc mà đi câu dẫn nam nhân khắp nơi. Đúng là đồ không biết xấu hổ!”
Đôi phu thê tự biên tự diễn ra cả một màn kịch trong đầu, vừa đi xa vừa chửi rủa ỏm tỏi. Ở bên này cửa, Mật Nương hiển nhiên cũng không ngờ Liễu Dũng lại làm như vậy, bèn có chút lúng túng: “Thôi vậy, mùng một tháng sau ta vẫn sẽ đến đúng giờ...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
