Nghiêm Long Chu nheo mắt, cũng liếc nhìn Tào lão tam một cái.
Hắn do dự giây lát rồi nói: “Hôm nay không được.”
Nghe thấy hắn từ chối, Mật Nương lộ rõ vẻ thất vọng, nhưng cũng không vướng víu lằng nhằng thêm. Nàng cất kỹ hai đồng tiền đồng rồi quay người bỏ đi.
Đám nam nhân bên cạnh vẫn muốn xem kịch vui, Mật Nương vẫn chẳng buồn đoái hoài gì tới bọn họ. Nàng không định bày hàng ở đây nữa, nơi này chẳng có vị khách nào chịu chiếu cố chuyện làm ăn của nàng đâu.
Mật Nương cũng không quay lại vị trí ban đầu mà đi thẳng ra ngoài phố. Trên phố người qua kẻ lại tấp nập, đôi khi có thể gặp chút may mắn. Tuy nói mùa xuân rau dại và nấm rất nhiều, nhưng những thứ nàng hái được đều đẹp đẽ sạch sẽ, lại còn có cả nấm mối quý hiếm.
Mật Nương lượn quanh một vòng trên phố, thế mà lại bán được nhiều hơn cả ở trong chợ.
Vượng Tài thì vẫn ngoan ngoãn nằm im trong giỏ, thi thoảng lại để lộ đôi mắt to tròn ươn ướt.
*
“Chậc, Đại Long à, ngươi cũng tài giỏi quá đi mất, con lợn rừng lớn thế này mà ngươi cứ thế vác thẳng từ trên núi xuống sao?”
Trên trấn Nguyệt Nha có một tiệm cơm, chưởng quỹ mang họ Triệu, lúc này hắn ta đang ở hậu viện săm soi con lợn rừng mà Nghiêm Long Chu mang đến.
Nghiêm Long Chu cũng chẳng buồn hàn huyên dong dài, đi thẳng vào vấn đề: “Định giá đi?”
Triệu chưởng quỹ ngắm nghía nửa ngày trời mới mở miệng: “Hai mươi lượng?”
Đây là một con lợn rừng tơ, nếu mang ra thị trường bán thì ít nhất cũng phải có giá ba mươi lượng.
Nghiêm Long Chu không ừ hử nửa lời, Triệu chưởng quỹ vội vã phân bua: “Đại Long à, ngươi không biết đấy thôi, hôm trước nhà họ Trương vừa liên lạc với ta. Chẳng phải họ mới thầu một trang trại nuôi lợn đó sao, họ muốn hợp tác làm ăn với ta.
Ta vừa đặt hai con lợn nhà nên tay đang kẹt tiền, nếu không ta chắc chắn sẽ trả ngươi hai mươi lăm lượng rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đồ rừng tuy ngon nhưng lợn nhà mới là thứ bán chạy nhất, lợn rừng mùi hôi nặng lắm, bây giờ đồ rừng trong tiệm khó bán vô cùng...”
Những lời này thốt ra, rõ ràng là mang hàm ý ép giá.
Nghiêm Long Chu hoàn toàn không nuốt trôi cái bài này của hắn ta, hắn mỉm cười nhạt: “Không sao, ngươi không lấy thì còn Khổng lão gia ở phía tây trấn muốn lấy, ta mang qua cho hắn ta là được.”
Vừa dứt lời, hắn xốc gùi lên định bỏ đi. Triệu chưởng quỹ lập tức quýnh lên, gào lớn từ phía sau: “Ấy ấy ấy! Ta có nói là không lấy đâu!”
Nghiêm Long Chu và hắn ta đã là bạn làm ăn lâu năm, cũng không tiện làm mọi chuyện cạn tàu ráo máng, hắn dừng bước, quay lại nhìn đối phương.
“Ngươi... cái này...”
Hắn ta còn định lải nhải thêm gì đó, nhưng vừa chạm phải ánh mắt hờ hững của Nghiêm Long Chu thì liền im bặt, một chữ cũng không dám ho he nữa. Dáng vẻ của tên nhãi này vung dao bổ củi trông quả thực có phần đáng sợ.
Nghiêm Long Chu cũng chẳng phí lời thừa thãi, dứt khoát nhận bạc, cầm miếng thịt lợn lên rồi cất bước ra về. Triệu chưởng quỹ đứng đằng sau giậm chân đấm ngực bình bịch, biết thế đã chẳng thèm mặc cả cò kè, tự dưng mất trắng một miếng thịt đùi sau.
---
Hôm nay trên phố khá nhộn nhịp, việc buôn bán thuận lợi hơn ở trong chợ. Mật Nương loanh quanh chừng hơn nửa canh giờ thì nấm và rau dại cũng vừa vặn bán vơi gần hết.
Nàng đếm số tiền đồng trên người, có hơn ba mươi đồng, vừa đủ đổi hai đấu gạo, mua thêm chút muối và giấm, số tiền còn lại vẫn không đủ mua thịt mặn.
Lại còn phải nộp bù tiền thuê sạp hàng nửa tháng sau nữa chứ.
Liễu lý chính sống ngay trên trấn, trước cổng nhà hắn ta lúc nào cũng là nơi huyên náo nhất. Hôm nay chỗ bán hàng của Mật Nương bị chiếm, thực chất cũng không hoàn toàn do lỗi của đôi phu thê kia.
Lần trước nàng không đào đâu ra hai văn tiền, chỉ đành nộp một văn tiền sạp, hôm nay lại trùng hợp đúng vào ngày mười sáu, tiền sạp nửa tháng sau vẫn chưa nộp, thế nên buổi sáng người quản lý sạp hàng mới nhắm mắt làm ngơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
