Một lát sau, các tú nữ trúng tuyển đã trang điểm xong, lần lượt đi ra từ Đông Uyển, tốp năm tốp ba đứng trong sân.
Khương Tuyết Y ngước mắt nhìn sang, ánh mắt nàng dừng lại trên người Đào Xu Vi.
Đôi môi đỏ mọng của Khương Tuyết Y khẽ cong, nàng không hề để tâm đến lời khiêu khích đó, ngược lại dịu dàng nói: "Đào tỷ tỷ tài năng hơn người, tương lai chắc chắn rộng mở."
"Giả tạo!"
Đào Xu Vi đi đến bên cạnh Khương Tuyết Y, thì thầm với giọng chỉ hai người nghe được, gằn từng chữ: "Cho dù cha ngươi và cha ta đều là Thượng Thư Lục bộ, nhưng sao ngươi biết được Hình bộ của cha ngươi lại kém xa Lại bộ của cha ta. Hơn nữa, cha ta là một trong những công thần đầu tiên ủng hộ bệ hạ lên ngôi. Khương Tuyết Y, từ nhỏ danh tiến của ngươi đã vang xa, nơi nào cũng lấn át ta, nhưng hôm nay đã vào cung, ngươi lấy gì để tranh với ta?"
"Lần đầu sắc phong cao nhất là Quý nhân, ta có thể được, còn ngươi thì chưa chắc."
Khương Tuyết Y khẽ gật đầu, đôi mắt trong trẻo dịu dàng, mỉm cười nói: "Tỷ tỷ được thăng vị là chuyện tốt, chỉ là muội muội xưa nay không để tâm đến những thứ này."
Nhìn dáng vẻ của Khương Tuyết Y, Đào Xu Vi càng thêm khó chịu. Xưa nay nàng ta ghét nhất chính là cái vẻ thanh cao thoát tục đó, lúc nào cũng như thể không biết tức giận là gì, khiến người khác nhìn vào luôn cho rằng nàng ta sai, còn Khương Tuyết Y mới là người tốt.
Nhưng nàng ta là người rõ hơn ai hết, Khương Tuyết Y hay thậm chí cả gia tộc Khương gia đều chẳng phải người tốt đẹp gì, mà là loại người chuyên đâm sau lưng người khác.
Nhìn Đào Xu Vi tức giận bỏ đi, Khương Tuyết Y vẫn mỉm cười dịu dàng, nét mặt không hề thay đổi.
Đào gia và Khương gia đã có thù oán từ lâu, Đào Xu Vi từ nhỏ đã không thích nàng, hai người vốn là oan gia, cùng vào cung lại càng như nước với lửa.
Chỉ là nàng ta có gay gắt hay trừng mắt giận dữ cũng chẳng sao, để sống sót trong cung này, không phải dựa vào những thứ đó.
Giờ lành đã đến, các thái giám dẫn đường cho tú nữ cũng đã tới đông đủ.
Tiếng pháo nổ vang, xác pháo đỏ rải đầy mặt đất, giữa tiếng chiêng trống huyên náo và những lời chúc tốt lành, mười một tú nữ theo những con đường khác nhau tiến vào cung.
Người dẫn đường cho Khương Tuyết Y là một thái giám trẻ tuổi, vừa mới gặp mặt đã sững sờ tại chỗ mất một lúc.
Không vì điều gì khác, mà bởi vị chủ tử mới nhập cung trước mắt này sở hữu một gương mặt xinh đẹp khiến người ta khó quên.
Trong cung chưa bao giờ thiếu mỹ nhân, các sủng phi hiện nay đều là những người xinh đẹp, mỗi người một vẻ.
Ấy vậy mà vị trước mắt này chỉ trang điểm nhẹ nhàng đã có sức hút hồn người khác.
Khí chất của nàng quá đặc biệt, ngay cả hắn đã ở trong cung mấy năm cũng chưa từng gặp được người nào như vậy.
Vẻ đẹp tựa tiên nữ thì không cần phải bàn. Điều cuốn hút nhất chính là nàng sở hữu một đôi mắt cực kỳ dịu dàng và trong trẻo, tựa như biết nói, lúc mỉm cười nhìn nhau có thể khiến người ta quên hết mọi phiền muộn.
Hắn không dám đường đột, vội khom người hành lễ với nàng, sau đó mới bước lên phía trước dẫn đường.
Nếu là bình thường, trên đường đưa chủ tử mới vào cung, đáng lẽ hắn nên giới thiệu về cảnh vật để các chủ tử có thể hiểu thêm về quy tắc trong cung. Thế nhưng cái nhìn ấy đã thật sự khiến hắn choáng ngợp, suốt quãng đường tim cứ đập thình thịch, khó mà bình tĩnh lại được, đến nỗi một lời cũng chẳng dám nói.
Cuối cùng vẫn là Khương Tuyết Y nhẹ nhàng lên tiếng, hỏi vài chuyện thường ngày trong cung, đợi đến khi thái giám trẻ tuổi kia bình tĩnh lại rồi mới vào chuyện chính.
"Tiểu chủ xuất thân cao quý, hoàng hậu nương nương đã sắp xếp cho người ở tại Giáng Tuyết Các thuộc Linh Tê Cung. Linh Tê Cung hiện chưa có chủ vị, lại gần Ngự Hoa Viên nên đi đâu cũng thuận tiện. Giáng Tuyết Các cũng vừa được tu sửa, vô cùng tinh xảo, có thể thấy hoàng thượng và hoàng hậu rất coi trọng người."
Linh Tê Cung nằm giữa Tây Lục Cung, đúng là một nơi tốt. Nhưng thật ra, cảnh quan ở Đông Tây Lục Cung nơi nào cũng đều rất đẹp, đây cũng chỉ là một lời tốt đẹp để làm nàng vui lòng mà thôi.
Tuy nhiên, việc Linh Tê Cung chưa có chủ vị mới là điều tốt thực sự.
Trong cung có chủ vị, các phi tần cấp thấp hơn được sủng ái có thể sẽ bị chèn ép, hoặc thường xuyên bị làm khó dễ.
Nếu địa vị không đủ cao để tự mình nuôi con, đứa trẻ cũng có thể sẽ được giao cho chủ vị nuôi dưỡng.
Nhưng không có chủ vị thì sẽ không phải lo lắng vì điều này, nhiều chuyện nàng cũng có thể yên tâm và mạnh dạn hơn một chút.
Khương Tuyết Y cong môi cười: "Đa tạ công công đã cho biết."
Đường từ Dịch Đình đến Linh Tê Cung không quá xa, chưa đến một canh giờ đã tới nơi. Trên đường đi, nàng thấy không ít cung nữ mặc áo hồng xếp thành hai hàng đi dọc theo bức tường son, ai nấy đều cúi đầu, tay bưng đồ vật, bước chân đều tăm tắp. Có thể thấy quy củ trong cung vô cùng nghiêm ngặt.
Từ Dịch Đình đi thẳng về phía nam, qua Nội Thị Tỉnh, rồi đi qua Dục Tú Cung và khu vực lân cận là đến Linh Tê Cung.
Khương Tuyết Y ngước mắt nhìn lên tấm biển của Linh Tê Cung, ba chữ lớn "Linh Tê Cung" được viết bằng sơn son trên nền vàng, nét chữ vẫn rõ ràng, toát lên vẻ tôn quý và nổi bật. Nhưng chẳng hiểu sao, nàng cảm thấy những mảnh sơn xanh bong tróc li ti lại mang một vẻ sát khí không thể diễn tả thành lời.
Tiểu thái giám dẫn đường dừng lại dưới tấm biển, cúi người thật sâu hành lễ: "Nơi này chính là Linh Tê Cung, cung nữ và thái giám hầu hạ người đã ở bên trong chờ đợi, tiểu chủ, mời người vào."
Khương Tuyết Lam mỉm cười, ngón tay thon dài trắng nõn nhấc một góc váy bước qua ngưỡng cửa, đi qua sân viện rộng rãi tinh xảo của Linh Tê Cung rồi tiến vào tiểu viện của Giáng Tuyết Các.
Sắc xuân vẫn còn đậm hương, một góc sân của Giáng Tuyết Các, hải đường nở rộ, khoảng sân nhỏ được quét dọn vô cùng sạch sẽ, cũng được trang trí rất tinh xảo.
Trong sân có bốn cung nữ và bốn thái giám đang quỳ, hai thị nữ của hồi môn của nàng là Ni Xuân và Phù Sương quỳ ở hàng đầu, đang mỉm cười nhìn nàng.
"Nô tỳ/Nô tài xin thỉnh an tiểu chủ, chúc tiểu chủ trường lạc vô cực!" (Niềm vui lâu dài không dứt.)
Một cung nữ và một thái giám lớn tuổi hơn trong số đó bước ra, quỳ xuống trước mặt nàng một lần nữa.
"Nô tỳ là chưởng sự cung nữ của Giáng Tuyết Các, Đoạn Ân Ngưng, xin thỉnh an tiểu chủ."
"Nô tài là chưởng sự thái giám của Giáng Tuyết Các, Dương Di, xin thỉnh an tiểu chủ."
Khương Tuyết Y giơ tay đỡ hai người, ôn tồn nói: "Vất vả cho mọi người phải đợi ta ở đây, không cần đa lễ."
Những người bên dưới đứng dậy nhưng vẫn cúi đầu đứng tại chỗ. Thỉnh thoảng có người to gan hơn một chút, lén ngẩng lên đánh giá nàng, đợi khi nhìn rõ dung nhan thì trong lòng thầm vui mừng.
Chủ mới vào cung, những hạ nhân hầu hạ bên dưới đương nhiên là để tâm nhất. Đạo lý trong cung vinh cùng hưởng, nhục cùng chịu ai cũng rõ, nếu có thể đi theo một chủ tử tốt, đó là điều mà tất cả mọi người đều mơ ước.
Khương Tuyết Y cũng hiểu đạo lý này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


