Trong tâm trí Vũ thúc dường như lại hiện về khung cảnh đêm hôm ấy, cái đêm trước khi Phương Ngạn gặp chuyện chẳng lành.
"A Vũ, cả đời này ta chỉ có một mụn con gái, nâng niu như ngọc quý trên tay. Ta luôn tự trách mình quá ích kỷ. Phận nữ nhi cả đời chỉ xoay quanh tam tòng tứ đức, cửa chính không ra cửa sau không tới, ấy là luân thường, là thiên mệnh; cứ an phận ở một góc trời kỳ thật cũng chẳng có gì không tốt. Nhưng ta lại nhất thời tùy hứng, dạy cho nó quá nhiều điều..."
"Chỗ của chim yến tước sao hiểu được chí lớn, nhưng một khi đã làm thiên nga, đã biết trời cao bao nhiêu, đất rộng thế nào, thì sao có thể cam tâm làm kiếp chim nhà? Nghĩ đến đứa trẻ này chắc hẳn vẫn đang oán hận ta vì đã ép nó gả chồng. Nhưng nếu không để nó oán, sao nó chịu đồng ý xuất giá đây. Tính nó vốn quật cường, mắt không chịu được cát. Nếu ta gặp chuyện, e rằng nó sẽ không chịu để yên. Ngươi nhất định phải tận lực khuyên nhủ nó, chỉ cần nó được cả đời bình an, dù ta có phải sa vào địa ngục A Tỳ thì dưới cửu tuyền vẫn có thể mỉm cười..."
Theo chân Phương Ngạn gần hai mươi năm, không một ai hiểu rõ tính cách của ông hơn Vũ thúc. Khi tình thế còn chưa rõ ràng, Phương Ngạn tuyệt đối không sợ tội tự sát, bởi vì làm thế chẳng khác nào nhận tội. Chắc chắn là những kẻ đó đã dùng hình trước, nhưng vì không lấy được lời khai phản bội từ ông nên chúng mới dứt khoát hạ thủ rồi ngụy tạo thành một vụ tự vẫn vì sợ tội.
"Lão gia, vậy còn thuộc hạ thì sao?"
"A Vũ..."
"Từ ngày ông cứu mạng ta, ta đã thề mạng này là của ông. Nay ông đang ở nơi hiểm cảnh, lại muốn ta đứng ngoài cuộc sao? Huống hồ cái cục diện này không phải là không thể phá, tại sao nhất định phải lấy thân mình ra thử thách hiểm nguy?"
Phương Ngạn thở dài nặng nề, nở một nụ cười buồn bã: "A Vũ, ngươi không hiểu đâu. Ngươi nhìn xem Chu đại nhân có từng sợ hãi không? Ta lại càng không thể sợ. Luôn phải có người đứng ra tấu trình lên Thánh thượng. Có lẽ ta đã lo xa quá, Tống các lão vốn là thầy của Chu đại nhân, có ngài ấy giúp sức hẳn là sẽ không sao, dù có chuyện gì thì vẫn còn đường xoay chuyển. Nhưng Phượng Sanh đối với ta quá quan trọng, ta không thể mạo hiểm. Chỉ có phó thác con bé cho ngươi, ta mới có thể yên tâm đi làm việc mình muốn làm..."
"Vũ thúc, ta không biết thúc có cam lòng hay không, nhưng ta thì không. Bởi vì ta họ Phương, ta là con gái của Phương Ngạn."
…
Vương Nguyệt Nhi đổ bệnh.
Kể từ ngày trở về từ Hi Ngô Đường, nàng ta liền ngã bệnh. Ban đầu là phát sốt, cơn sốt dữ dội khiến nàng ta mê sảng, nói năng lảm nhảm. Đại phu đã mời, thuốc cũng đã uống nhưng chẳng hề thuyên giảm. Về sau người tuy đã tỉnh lại nhưng sắc vóc cứ ngày một gầy mòn, héo hắt.
Lão phu nhân đã đến thăm vài lần, lần nào cũng trầm mặc hơn, lo âu hơn. Nhìn Vương Nguyệt Nhi bệnh tật đến mức này, lòng bà như thắt lại, đau đớn như bị ai dày xéo.
"Cái con bé ngốc nghếch này!" Lão phu nhân ôm lấy Vương Nguyệt Nhi, vỗ về lưng nàng ta, nước mắt già nua giàn giụa.
Mặt Vương Nguyệt Nhi trắng bệch như tờ giấy, đôi môi khô khốc: "Ngoại tổ mẫu, người đừng trách con. Ngay từ lúc con mới về phủ, người đã chỉ vào Văn Thành ca ca mà bảo rằng đó là Tứ ca ca của con, từ đó con đã nhận định huynh ấy rồi. Kể từ ngày Phương Phượng Sanh gả vào đây, con đã chẳng thiết sống nữa, thực sự không muốn sống nữa... Ngoại tổ mẫu, con cũng không muốn mình trở nên thế này, trở nên xấu xí và đáng ghê tởm, nhưng nếu không có Tứ ca ca, con thật sự không sống nổi..."
Hai tổ tôn ôm đầu khóc rống một hồi, trong phòng không lưu lại bất kỳ nha hoàn hay bà tử nào.
Khóc xong, lão phu nhân lau nước mắt, dặn dò: "Con hãy lo dưỡng thân thể cho tốt, ngày mai ngoại tổ mẫu lại đến thăm con."
"Ngoại tổ mẫu..."
"Con không chăm sóc bản thân, nhỡ khi Văn Thành về thấy con bộ dạng này, liệu nó có thích nổi không?"
"Ngoại tổ mẫu?”
Lão phu nhân vừa đi khỏi, căn phòng lập tức trở lại vẻ tĩnh mịch.
Một nha hoàn búi tóc hai bên, mặc áo lục, thò đầu vào ngó nghiêng, thấy trong phòng không có ai mới lén lút tiến lại gần giường.
"Thu Nhi!" Thấy nha hoàn này, Vương Nguyệt Nhi lập tức bật dậy, nào còn chút dáng vẻ bệnh trọng suy nhược như lúc trước.
"Tiểu thư, lão phu nhân đi rồi ạ?"
"Đi rồi, chuyện đó thành công rồi." Vương Nguyệt Nhi nở nụ cười đắc ý, tuy lão phu nhân không nói hứa hẹn rõ ràng, nhưng ý tứ trong lời bà thì nàng ta đã hiểu thấu.
"Chúc mừng tiểu thư, chúc mừng tiểu thư."
Vương Nguyệt Nhi xua tay: "Vẫn là chủ ý của ngươi hay."
Thu Nhi là một nha hoàn có đôi mắt to, trông rất hoạt bát. Nghe vậy, nàng ta vội nói: "Nô tỳ chỉ là múa rìu qua mắt thợ, chủ yếu vẫn là vì tiểu thư được lão phu nhân hết mực sủng ái thôi ạ."
Lời này hiển nhiên rất hợp ý Vương Nguyệt Nhi, khiến nàng ta cười càng thêm rạng rỡ.
"Vậy theo ngươi, tiếp theo ta có nên giả bệnh nữa không?"
"Chắc chắn là không thể rồi, nếu không chuyện này chẳng phải sẽ bị liên lụy đến tiểu thư sao? Tiểu thư nên sớm bình phục, như vậy mới có thể phủi sạch mọi quan hệ."
Vương Nguyệt Nhi gật đầu tán thành, rồi lại hỏi: "Không biết tổ mẫu sẽ định hành động thế nào?"
"Lão phu nhân chắc chắn có biện pháp riêng của bà, việc này tiểu thư không cần nhọc lòng, chỉ việc an tâm chờ đợi là được."
Vương Nguyệt Nhi trầm ngâm một lát, nhìn Thu Nhi đầy tâm đắc: "Việc này nếu thành, ngươi có công đầu, đến lúc đó ta sẽ thưởng cho ngươi thật hậu hĩnh."
"Nô tỳ không dám tham thưởng, chỉ cần có thể phân ưu giải nạn cho tiểu thư đã là phúc phận lớn nhất của nô tỳ rồi."
"Ngươi đúng là cái miệng dẻo quẹo. Làm nhị đẳng nha hoàn thì thật là uổng phí tài năng, đợi lần tới gặp tổ mẫu, ta sẽ xin bà thăng ngươi làm nhất đẳng đại nha hoàn bên cạnh ta."
"Tạ ơn tiểu thư!"
Sau lần gặp Vũ thúc trở về, Phương Phượng Sanh lại lâm bệnh một trận.
Lão phu nhân nghe tin cũng không trách cứ gì, chỉ sai nha hoàn thân cận mang thêm một ít đồ đại bổ sang cho nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
