Phương Phượng Sanh lần này bình phục rất nhanh, bát thuốc mới uống được hai ngày nàng đã có thể xuống giường đi lại. Khi đến Hi Ngô Đường thỉnh an, lão phu nhân thấy ánh mắt nàng đã thản nhiên hơn, cho rằng nàng đã thông suốt đạo lý "người chết không thể sống lại", nên càng thêm cảm thán và thương xót cho nàng.
Vừa lúc trong phủ đang chuẩn bị may trang phục mùa hạ, theo phân lệ mỗi quý Phương Phượng Sanh được bốn bộ, lão phu nhân lại tự bỏ tiền túi cho nàng may thêm bốn bộ nữa. Phượng Sanh thưa với lão phu nhân rằng mình còn đang trong kỳ chịu tang, quần áo may nhiều cũng không mặc đến, nhưng bà lại bảo cứ may mấy bộ sắc màu nhã nhặn để thay đổi cho mới mẻ đôi chút.
Đó là đặc ân duy nhất trong phủ, ngay cả Vương Nguyệt Nhi cũng không có, khiến bao người không khỏi ghen tị. Đại phu nhân và Nhị phu nhân đều nói Phượng Sanh số sướng, gả được cho vị thiếu gia tiền đồ nhất phủ, nên người làm thê tử cũng được hưởng lây sự sủng ái này.
Đó cũng chỉ là những lời bàn ra tán vào mà Phượng Sanh tình cờ nghe được, thực tế các vị phu nhân trong đại phòng cũng chẳng nói ra miệng, chắc hẳn là lời qua tiếng lại rồi tam sao thất bản mà thôi. Nàng vốn ít khi ra cửa, hằng ngày chỉ quanh quẩn trong phòng đọc sách, đối với những lời thị phi thực thực hư hư ấy, nàng chỉ nghe rồi để đó, chẳng mảy may để tâm.
…
Mùng 5 tháng 5, tết Đoan Ngọ.
Theo tập tục, ngày Đoan Ngọ phải trừ ngũ độc, đeo túi thơm, ăn bánh chưng và xem đua thuyền rồng. Mỗi dịp này, thành Thiệu Hưng lại tổ chức hội đua thuyền lớn, cả thành náo nức tưng bừng. Ngay cả những nữ tử khuê các vốn ít khi ra ngoài cũng có thể đi cùng người thân ra phố xem náo nhiệt.
Tôn Khánh Hoa là Tri phủ Thiệu Hưng, hội đua thuyền hằng năm đều do ông chủ trì. Nhân lúc thiên thời địa lợi nhân hòa, lão phu nhân bàn bạc với Tôn Khánh Hoa rồi quyết định ngày đó cả gia quyến sẽ cùng đi xem hội.
Đến ngày lễ, sau khi lão phu nhân dẫn theo các phu nhân, nàng dâu và các tiểu thư ra cửa, Tôn phủ lập tức trở nên vắng lặng.
Tại Vấn Thu Đường, cơm trưa của Phượng Sanh đã được bếp lớn đưa tới. Nàng không đi xem hội vì thân còn mang tang, không thích hợp xuất hiện ở những nơi náo nhiệt như vậy.
Nhân dịp lễ Tết, lão phu nhân đặc biệt ban cho Phượng Sanh một bàn tiệc thịnh soạn. Thức ăn quá nhiều, trời lại oi bức, vốn dĩ khẩu vị của Phượng Sanh không tốt nên nàng chỉ động đũa vài miếng rồi bảo người hầu dọn đi.
"Tiểu thư, người cố ăn thêm chút nữa đi?"
Phương Phượng Sanh diện một chiếc áo màu xanh lơ tùng tiệm, váy xếp li màu nguyệt bạch. Mái tóc đen tuyền vấn lỏng lẻo, rũ nhẹ bên vai. Nước da nàng cực trắng, cái trắng trắng gần như trong suốt và tái nhợt, toát lên vẻ suy nhược, nhưng đôi lông mày nồng đậm lại vót cao đầy cương nghị, tạo nên một nét đối lập đầy mạnh mẽ.
Lúc này nàng đang tựa mình trên giường La Hán, lưng tựa vào chiếc gối lớn thêu hoa hải đường màu vàng nhạt, thần sắc có chút uể oải, chán chường lật giở một quyển sách. Cổ tay mảnh khảnh để lộ một nửa tay áo, thấp thoáng bên dưới là chuỗi vòng màu đỏ thẫm.
Gọi là ăn Tết, các chủ tử tất nhiên là được ăn ngon mặc đẹp, nhưng kẻ hạ nhân thì không được như thế. Ngoại trừ số ít được đi theo hầu hạ, phần lớn vẫn phải ở lại trông phủ. Dịp Tết năm nay, trong phủ vẫn theo lệ cũ là thêm hai món thịt và phát cho mỗi người hai chiếc bánh chưng, ngoài ra không còn gì khác. Nhưng được hầu hạ bên cạnh chủ tử thì đãi ngộ lại khác hẳn, giống như bàn tiệc này, Phượng Sanh mới động đũa vài lần, phần còn lại đủ cho đám hạ nhân đánh một bữa no nê.
Ma ma và Tri Xuân cũng đi đi. Dù sao cũng là ngày Tết, chẳng lẽ lại cứ để hai người ở đây chịu cảnh quạnh quẽ với ta.”
Hà ma ma định nói thêm gì đó nhưng đã bị Tri Xuân kéo đi.
"Ma ma, đi thôi mà."
"Nhưng tiểu thư ở đây..."
"Ngay gian nhà bên cạnh thôi, tiểu thư có việc gì chỉ cần gọi một tiếng là chúng ta nghe thấy ngay. Ma ma à, không phải ta nói đâu, nhưng người đừng coi tiểu thư là trẻ con nữa, tiểu thư bây giờ tỉnh táo lắm..."
Hà ma ma thở dài một tiếng, không phản đối nữa mà đi theo Tri Xuân.
Dạo gần đây, tình hình của Phương Phượng Sanh quả thực đã khởi sắc hơn nhiều. Kể từ sau trận ốm đó, nàng dường như đã nghĩ thông suốt, tính tình ngày càng cởi mở, không còn luôn trầm mặc, u uất như trước, thi thoảng còn có thể trêu đùa một hai câu với đám nha đầu.
Dáng vẻ ấy khiến người ta cảm giác như nàng đã trở lại là Phương Phượng Sanh của những ngày chưa xuất giá.
Tuy nhiên, về Phương Phượng Sanh trước khi lấy chồng, Hà ma ma cũng chẳng dám hồi tưởng sâu thêm, bởi những ký ức đó đã xa xôi đến mức khiến người ta cảm thấy mơ hồ.
...
Tại gian nhà bên, bàn tiệc đã được bày biện sẵn sàng.
Trên chiếc bàn tròn lớn bày đầy các loại món ngon, lại thêm hai bình rượu hùng hoàng. Hà ma ma không cần phải nói, đương nhiên được ngồi ở vị trí chủ tọa. Bà là bà vú của Phương Phượng Sanh, mà bàn tiệc hôm nay lại là do đích thân nàng ban thưởng, đại diện cho thể diện của Tứ thiếu phu nhân.
Tri Xuân ngồi bồi ở phía dưới. Đám tiểu nha đầu như Tiểu Điệp, Tiểu Đào cũng lần lượt ngồi vào chỗ theo thứ tự. Vương bà tử canh cửa ngồi ở vị trí gần cửa ra vào, gương mặt già nua cười tươi như hoa cúc, miệng liên tục tán dương Tứ thiếu phu nhân thiện tâm, ban cho hạ nhân bàn tiệc thịnh soạn nhường này.
Tổng cộng chưa đến mười người, ngoại trừ Phượng Sanh, tất cả gia nhân của Vấn Thu Đường đều có mặt tại đây.
Sau khi ổn định chỗ ngồi, Hà ma ma nói vài lời khách sáo rồi mọi người mới cầm đũa. Trước mặt mỗi người đều được rót một chén rượu hùng hoàng, ngày lễ Tết thế này, bất kể có biết uống hay không cũng phải nhấp một chút để trừ tà.
Chẳng phải người ta vẫn nói tình cảm nảy sinh từ trên bàn tiệc đó sao; mấy nha đầu, bà tử uống xong vài chén rượu, lời nói bắt đầu nhiều thêm. Hết kể chuyện bát quái trong các phòng khác, đến chuyện nha đầu nhà này cãi vã với bà tử nhà kia, và tất nhiên không quên dành những lời tốt đẹp nhất cho Phương Phượng Sanh.
"Cứ để tôi nói, phúc phận của Tứ thiếu phu nhân nhà mình còn ở phía sau cơ. Tháng Tám tới đây Tứ thiếu gia tham gia đại khảo, lúc đó thiếu phu nhân sẽ trở thành Cử nhân phu nhân, là người vẻ vang nhất trong phủ này. Đám hạ nhân hầu hạ bên cạnh như chúng ta cũng được thơm lây."
"Cái bà già này, chuyện đó ai mà chẳng biết? Chỉ khéo nịnh hót Tứ thiếu phu nhân là giỏi." Tiểu Đào cười hì hì trêu chọc. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta uống đến đỏ bừng, khiến gương mặt thanh tú vốn có như được nhuộm thêm một lớp phấn hồng.
Vương bà tử là người chuyên làm việc nặng trong Vấn Thu Đường, đừng nhìn Tiểu Đào chỉ là một nhị đẳng nha hoàn mà lầm, địa vị của nàng ta vẫn cao hơn bà lão nhiều.
Da mặt bà vốn dày, bị trêu chọc cũng chẳng thấy làm sao, ngược lại còn cười nói với mọi người: "Bị Tiểu Đào tiểu thư nói vậy, cái mặt già này của tôi chắc cũng sắp dày bằng tường thành rồi. Nhưng thiếu phu nhân nhà mình nhìn qua là biết người có phúc, trời sinh đã mang phúc tướng, đừng nói là Cử nhân phu nhân, sau này chắc chắn còn là Tiến sĩ phu nhân nữa kia."
Bà lão diễn đạt rất sống động lại còn biết cách mua vui, khiến mọi người cười không ngớt. Đến cả Hà ma ma cũng không nhịn được, phải lấy tay che miệng mà cười.
Nhờ không khí vui vẻ ấy, bữa tiệc càng thêm phần rôm rả. Mọi người cứ thế mời đi mời lại, kính rượu lẫn nhau. Khi tiệc tùng đã qua một nửa, nhìn lại ai nấy đều đã say đến đỏ gay cả mặt. Nhưng chẳng ai lấy đó làm điều, ngày Tết mà, vả lại chính chủ tử đã cho phép bọn họ được thả lỏng một phen.
Tri Xuân đứng dậy đi xách một ấm nước sôi, pha trà cho mọi người giải rượu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
