“Phượng Sanh con ta, thấy thư như thấy mặt,
Chợt nhớ năm đó, ngày con chào đời, ráng chiều rực đỏ cả một phương trời. Người ta bảo đó là dị tượng, ắt không phải kẻ tầm thường, ai nấy đều chắc mẩm con là nam nhi, nào ngờ lại là nữ tử.
Mẫu thân con khi ấy hốt hoảng, tự trách mình không thể sinh được lân nhi, chỉ có ta là yêu thương trân trọng, cảm thấy ấy là ý trời. Thoáng chốc mười mấy năm trôi qua, con trưởng thể hiện đã vượt xa tưởng tượng của ta. Đôi khi ta chợt tỉnh ngộ con là phận nữ nhi, lẽ ra phải tuân thủ nghiêm ngặt lễ giáo luân thường, nhưng lại chẳng nỡ trói buộc con. Ta chỉ nghĩ khi mình còn tại thế ngày nào, sẽ nuông chiều cho con tự do thêm vài năm, nào ngờ đâu...
Chu đại nhân vốn tính cương trực, ghét thói nịnh hót, ta tuy thấy điềm chẳng lành nhưng lại không đành lòng bác bỏ ý định của ngài ấy... Đại Chu ta lập quốc mới qua hai đời, chẳng thể ngờ việc Diêm Chính ở Lưỡng Hoài lại thối nát đến nhường này... Chu đại nhân khăng khăng dâng sớ lên triều đình, ta thân là môn khách tá mạc, không đủ sức san sẻ ưu phiền, chỉ đành đem thân tùy tùng, thề sống chết đi theo.
Duy chỉ có con là ta vẫn mãi lo âu.
Nhớ lại mười mấy năm trước từng có hôn ước với Tĩnh Phương huynh, ta đành mặt dày tìm đến cửa cầu thân. Không mong con phú quý hiển đạt, chỉ cầu có một nơi trú chân hộ cho con cả đời an ổn.
Nếu lần này ta bình an vô sự, nhất định sẽ tìm con nói rõ sự tình. Bằng không, nếu ta chẳng may tạ thế, A Vũ sẽ giao bức thư này cho con. Mong con hãy tự bảo trọng lấy thân, chớ hỏi han chuyện cũ, tránh xa thị phi, một đời bình an khang kiện.”
Trước mắt Phương Phượng Sanh như hiện ra một khung cảnh…
Dưới ánh đèn dầu leo lét, một nam tử mảnh khảnh vận áo xanh, hai bên tóc mai đã điểm bạc đang tựa bên bàn chấp bút. Lúc thì ông trầm ngâm hồi tưởng, lúc lại lộ vẻ phiền muộn ưu tư. Ông viết rất vội, vội đến mức mực trên giấy còn chưa kịp khô đã vội vàng gấp lại, dán xi niêm phong. Đêm đen như mực, mà trong mắt ông cũng nhuốm màu u tối thâm trầm.
"Cho nên nói, lúc trước cha bức ta gả vào Tôn gia là vì đã lường trước được sự việc có thể xảy ra?"
Trong bầu không khí tĩnh lặng, giọng nói đầy kìm nén của Phương Phượng Sanh vang lên. Thê tử Vương Nhị đã lui xuống từ lâu, chỉ còn Vũ thúc và Tri Xuân túc trực bên cạnh.
"Nhưng tại sao cha ta lại trở thành kẻ sợ tội tự sát? Chu đại nhân khăng khăng dâng sớ là muốn tấu trình việc này lên triều đình, tại sao cuối cùng lại biến thành Chu đại nhân tham ô thuế bạc, còn cha ta liên lụy mà phải tự vẫn? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Không một ai trả lời được nàng.
Phương Phượng Sanh bỗng bật cười. Ban đầu là những tiếng cười không thành tiếng, sau đó lớn dần, cười đến mức không thể kìm chế được, cả bờ vai run lên bần bật.
"Tiểu thư!" Tri Xuân nóng lòng thốt lên.
Có lẽ người ngoài không rõ, nhưng Tri Xuân biết rõ hai năm qua tiểu thư đã phải chịu đựng nỗi dày vò thế nào. Một người vốn dĩ tự do phóng khoáng, lại bị người ta nhẫn tâm bẻ gãy đôi cánh. Phương Phượng Sanh của hiện tại khiến Tri Xuân cảm thấy xa lạ. Nàng từ nhỏ đã theo hầu, tận mắt chứng kiến tiểu thư từ một người tỏa sáng rạng ngời biến thành một mặt hồ tĩnh lặng đầy tử khí như hiện nay.
Mà tất cả những điều đó đều do lão gia gây ra. Tri Xuân vẫn nhớ như in cái ngày tiểu thư từ thư phòng của lão gia trở về, gương mặt tro tàn như vừa đánh mất đi mọi niềm tin vào cuộc sống.
Giờ đây, lão gia chết thảm trong ngục, đột nhiên lại có người nói với tiểu thư rằng, việc lão gia bức nàng thành thân năm xưa, thậm chí không tiếc dùng lời đoạn tuyệt cha con để uy hiếp, chẳng qua cũng chỉ vì muốn bảo vệ nàng bình an. Sự thật này, làm sao nàng có thể chấp nhận ngay được?
Phương Phượng Sanh bỗng ho sặc sụa. Nàng vốn đã gầy yếu, hai năm nay thân thể lại không tốt, sau biến cố này lại càng thêm mong manh, yếu ớt như không chịu nổi sức nặng của xiêm y.
"Hóa ra... ta đã sai rồi..."
Một ngụm máu tươi từ miệng nàng phun ra, nhuộm đỏ cả khoảng không trước mắt.
Tri Xuân hét lên một tiếng thất thanh, hoảng loạn lau vết máu cho nàng, rồi lại cuống quýt xoa ngực cho nàng dễ thở. Vũ thúc cũng đứng bật dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ lo âu nhìn nàng không rời.
"Vương thẩm, mau đi tìm đại phu!" Tri Xuân khóc nấc lên gọi.
Vương thẩm hớt hải chạy vào, vừa nhìn thấy cảnh tượng đó đã cuống cuồng: "Làm sao thế này? Sao lại ra nông nỗi này? Để ta đi tìm đại phu ngay."
Bà vừa định xoay người thì vạt áo đã bị một bàn tay giữ chặt lại.
"Tiểu thư?"
Phương Phượng Sanh vốn dĩ đang nhắm nghiền mắt, hơi thở thoi thóp, đột nhiên cử động. Nàng đẩy Tri Xuân ra, tự mình đứng thẳng dậy.
Dưới lớp y phục màu đỏ sẫm, đôi vai gầy mỏng manh của nàng dường như nhỏ bé hẳn đi, quần áo rộng thùng thình càng lộ rõ vóc dáng gầy gò chỉ còn da bọc xương, nhưng sống lưng nàng lại thẳng tắp như cây tùng.
"Vũ thúc, có thể cho ta biết, cha ta được chôn cất ở đâu không?"
"Mấy vị tộc lão không cho phép lão gia vào mộ tổ, ta đã an táng ngài ấy ở chân núi Nam Sơn."
"Ta muốn đi thăm ông ấy." Phương Phượng Sanh nói đoạn khẽ lau vệt máu nơi khóe miệng, xoay người cất bước: "Nhưng trước đó, ta phải rời khỏi nơi này đã."
"Tiểu thư!" Vũ thúc trầm giọng gọi giật lại.
Bước chân Phương Phượng Sanh khựng lại.
"Tiểu thư, ta giao bức thư này cho người là hy vọng người có thể tuân theo di nguyện của lão gia, biết yêu quý bản thân mình, đừng tự dày vò mình thêm nữa. Mong người sống thật tốt, nếu có thể phu thê hòa thuận, con cháu đầy đàn, chắc hẳn lão gia ở dưới suối vàng cũng được an lòng."
Phương Phượng Sanh không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt hỏi một câu: "Vũ thúc, thúc có cam tâm không?"
Vũ thúc ngẩn người. Cam tâm sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
