Tri Xuân vội vàng đuổi theo, phân bua: "Tứ thiếu gia là phu quân của tiểu thư, theo lý thường thì ngài ấy phải làm chỗ dựa cho người mới đúng."
"Vậy ngươi có từng nghĩ xem, trước kia Tứ thiếu gia vẫn luôn ở đó, nhưng tại sao lại không hề ảnh hưởng được đến thái độ của lão phu nhân không? Sự niềm nở này của bà sẽ kéo dài được bao lâu, hay là chẳng mấy chốc lại lật mặt không nhận người? Cả phủ trên dưới đều đồn ầm lên rằng Tứ thiếu phu nhân phải nhường chỗ cho biểu tiểu thư, vậy tại sao thái độ của lão phu nhân lại đột ngột xoay chuyển như vậy?"
Những câu hỏi dồn dập của Phương Phượng Sanh quả thực là một thử thách quá lớn đối với Tri Xuân. Con bé suy nghĩ hồi lâu rồi ủ rũ đáp: "Nô tỳ ngu muội, thật sự nghĩ không ra."
Phương Phượng Sanh cũng không lấy làm lạ. Tri Xuân vốn không phải hạng người hay lo xa, còn Hà ma ma tuy tâm tư chu đáo nhưng lại nghĩ ngợi quá nhiều, thành ra làm việc gì cũng rụt rè, bó tay bó chân.
Nàng dừng bước, ngước mắt nhìn khoảng trời vuông vức trên đỉnh đầu: "Nghĩ không ra cũng tốt. Nữ nhân chốn hậu viện này sống thật đáng buồn mà cũng thật đáng thương. Phúc họa đổi thay từng ngày, yên ổn hay không đều phải nhìn vào sắc mặt của kẻ bề trên. Chỉ là cái hậu trạch nhỏ bé của Tôn phủ thôi mà cũng diễn đủ loại kịch hay, thật sự là..."
Nàng lắc đầu cười nhạt, như đang thương hại người khác, mà cũng như đang tự xót xa cho chính mình.
"Tiểu thư..."
Phương Phượng Sanh thu hồi tầm mắt, hít sâu một hơi: "Tri Xuân, ta muốn gặp Vũ thúc."
Sắc mặt Tri Xuân lập tức thay đổi, nàng ngập ngừng: "Tiểu thư, người gặp Vũ thúc làm gì? Lần trước gặp ông ấy, người đã thổ huyết rồi ngất lịm đi ngay tại chỗ. Tiểu thư, xin người đừng trách nô tỳ lắm lời, sự đã đành rồi, nghĩ nhiều cũng vô ích. Chúng ta cứ ở yên đây sống cho tốt đi, những việc đó không phải là chuyện chúng ta có thể quản được..."
"Ngươi có thể cản ta nhất thời, nhưng có cản được ta cả đời không?" Phương Phượng Sanh đột ngột ngắt lời.
Tri Xuân cứng họng, không thốt nên lời.
Đúng vậy, nàng làm sao có thể cản được tiểu thư cả đời đây.
…
Phía sau Tôn phủ có một dãy nhà, phần lớn đều dành cho gia nhân trong phủ ở.
Phu thê Vương Nhị là đầy tớ hồi môn theo Phương Phượng Sanh về nhà chồng, hiện cũng đang ở nơi này. Bởi hiện giờ Phương Phượng Sanh đang được lòng người trong phủ, nàng lại nói là muốn tới thăm hỏi người của mình nên bà tử canh cửa sau cũng chẳng dám ngăn cản, cứ thế để nàng đi qua.
"Vũ thúc."
Vũ thúc là quản gia của Phương gia, năm nay đã ngoài bốn mươi. Dáng người ông cao lớn, vạm vỡ nhưng lại trầm mặc, ít lời. Có lẽ thuở trẻ từng chịu thương tích nên chân trái hơi tật, bước đi khập khiễng. Ông đã theo hầu phụ thân nàng từ rất lâu; khi Phương Phượng Sanh còn thơ ấu, Vũ thúc đã luôn kề cận bên cạnh Phương Ngạn.
Lần này Phương Ngạn gặp chuyện, Vũ thúc cũng phải chịu một phen dày vò khổ sở. Trên đầu ông đã bạc thêm nhiều tóc trắng, gương mặt hằn rõ vẻ phong trần mệt mỏi.
"Tiểu thư, thân thể đã khỏe hơn chưa?"
"Đã khỏe hơn nhiều rồi ạ."
"Ngày ấy tiểu thư ngất đi làm ta lo lắng khôn nguôi, khỏe lại là tốt rồi."
Phương Phượng Sanh ngồi xuống ghế, Vũ thúc cũng ngồi sang một bên tiếp chuyện.
Thê tử Vương Nhị bưng trà lên. Bà cùng chồng đều là đầy tớ hồi môn của Phương Phượng Sanh, nhưng vì trước kia Phương Phượng Sanh không mấy được sủng ái nên Vương Nhị bị phân đi làm ở chỗ xe ngựa, còn bà thì làm bà tử quét dọn hoa cỏ. Đó đều là những chỗ hẻo lánh, chẳng có chút bổng lộc hay quyền hạn gì.
"Vũ thúc có chuyện gì muốn nói với ta không? Chuyện ngày hôm ấy hình như thúc vẫn chưa nói hết."
Vũ thúc khẽ rũ mi mắt, nhìn chằm chằm chén trà trong tay: "Ta không có gì để nói cả, chỉ cần tiểu thư bình an thì chúng ta đều yên lòng."
Thê tử Vương Nhị đứng bên cạnh lau nước mắt, phụ họa theo: "Đúng vậy, chỉ cần tiểu thư khỏe mạnh là chúng ta mừng rồi. Những ngày tiểu thư lâm bệnh, nô tỳ cùng nhà nô tỳ ngày đêm lo sợ, nhưng phận thấp hèn chẳng làm được gì, chỉ biết lo hão mà thôi."
"Nhưng hiện tại ta không hề ổn, các người nghĩ ta có thể sống tốt được sao?"
Phương Phượng Sanh nở một nụ cười thê lương, gương mặt lập tức nhuốm màu bi thương: "Dù các người không nói, ta cũng biết tình cảnh trong nhà hiện giờ thế nào. Mấy vị tộc lão của Phương gia tính tình bảo thủ, chỉ muốn cầu an, nên vị trí gia chủ của cha ta chắc chắn đã thay người rồi. Là Đại đường thúc công hay là Tứ đường thúc công đây? Nhưng mấy gian nhà cũ đó cũng chẳng có gì quan trọng, họ muốn chiếm cứ chiếm đi. Nhưng còn cha ta..."
Nhắc đến Phương Ngạn, tim Phương Phượng Sanh lại thắt lại, đau đớn đến nghẹt thở. Ngón tay mảnh khảnh khẽ vuốt lên ngực, nàng cảm thấy nơi đó trống rỗng, giống như bị ai đó khoét một lỗ hổng lớn.
Ngón tay nàng run rẩy, giọng nói cũng lạc đi: "Ta không thể chấp nhận việc cha mình phải gánh cái danh sợ tội tự sát mà chết một cách không minh bạch như thế! Ông là cha ta, người đã nuôi nấng và dạy bảo ta suốt mười mấy năm trời. Tính cách của ông thế nào, ta là người rõ nhất. Có lẽ trong mắt người ngoài, nghề sư gia là kẻ sống bằng mưu kế, giỏi tính toán quỷ quyệt, nhưng việc ở Lưỡng Hoài Diêm Chính hệ trọng vô cùng, với tính cách của cha, ông ấy sẽ không dễ dàng dính líu vào, càng không đời nào bày mưu tính kế giúp Chu đại nhân tham ô thuế bạc."
"Cho nên Vũ thúc, thúc có thể nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?"
Không khí dường như ngưng đọng lại.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Vũ thúc khẽ thở dài một tiếng rồi nói: "Tiểu thư, người hà tất phải truy cứu đến cùng làm gì. Có những việc quá mức phức tạp, không phải ta không muốn nói, mà chính ta cũng không rõ đầu đuôi sự tình."
"Vũ thúc, thúc là người cha ta tin tưởng nhất. Nếu là bất kỳ ai khác nói không biết, ta sẽ tin. Nhưng duy chỉ có thúc, ta không tin."
"Vũ thúc, thúc hiểu tính ta mà. Chỉ cần ta còn sống ngày nào, ta nhất định sẽ làm sáng tỏ chuyện này!"
"Thôi được, người đợi một lát." Vũ thúc thở dài, đứng dậy đi vào phòng trong.
Vũ thúc trao cho Phương Phượng Sanh một phong thư.
Trên phong thư có dấu xi niêm phong, giấy đã cũ kỹ ngả vàng, rõ ràng không phải mới viết gần đây. Mở thư ra, đập vào mắt nàng là nét chữ của Phương Ngạn. Không một ai trên đời này quen thuộc nét chữ của ông hơn nàng.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuất giá, Phương Phượng Sanh nhìn thấy thủ bút của phụ thân; chính xác hơn là lần đầu tiên nàng nhận được vật gì đó từ ông. Năm xưa nàng dù nghe theo lời cha gả vào Tôn gia, nhưng giữa hai cha con đã sinh ra một hố sâu ngăn cách. Suốt hai năm qua, cả hai đều tuyệt giao, chẳng mảy may đoái hoài gì đến nhau.
Chính vì thế, Phương Phượng Sanh nhìn đăm đăm vào lá thư, như người sắp lả đi vì đói bỗng tìm thấy miếng ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

