Trên đường trở về, Hà ma ma thắc mắc: "Tiểu thư, tại sao người lại cản không cho lão nô nói tiếp? Lúc đó Tiền Nhị đứng ngay trước giường, bộ dạng hắn rõ ràng không giống kẻ trộm. Lại thêm lời hắn nói lúc đó chắc chắn là muốn hạ thấp danh tiết của người. Còn cả Tiểu Đào nữa, nàng ta sớm không chạy muộn không chạy, cứ đợi lúc Tam thiếu phu nhân đến mới lao ra ngoài la lối."
Xem ra Hà ma ma cũng không hề ngốc, bà không hề bị những lời lấp liếm kia đánh lừa.
Phượng Sanh liếc nhìn ra phía sau, thấy Tiểu Đào đang đi cách một quãng xa mới thấp giọng: "Dù ma ma có nói ra thì ích gì? Chẳng lẽ lại muốn kéo danh dự của mình dính líu vào cái loại chuyện bẩn thỉu đó sao? Ma ma không thấy lúc lão phu nhân quyết định kết thúc sự việc, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm à? Chuyện này nếu làm lớn ra thì chỉ có mình là thiệt, truyền ra ngoài khó nghe vô cùng."
Huống hồ sự việc còn liên quan đến Hồ thị. Vừa rồi đại phòng phối hợp kẻ tung người hứng, diễn một màn kịch rất đạt để chứng minh họ không liên can. Thực tế cũng không trách đại phòng vội vã phủi tay như vậy, vì nếu chuyện này thực sự dính tới Hồ thị thì còn ra thể thống gì nữa?
Đừng nói là Hồ thị phải lấy cái chết để tạ tội, mà cả đại phòng sau này cũng chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai. Thế nên sự việc chỉ có thể kết thúc như vậy: Tiền Nhị nổi lòng tham, lẻn vào Vấn Thu Đường, may mà chưa xảy ra chuyện gì lớn.
Vừa về đến Vấn Thu Đường, Tiểu Đào liền "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Phương Phượng Sanh.
"Tứ thiếu phu nhân, người hãy phạt nô tỳ đi. Tất cả là tại nô tỳ miệng mồm không giữ kín, nô tỳ không cố ý, lúc đó chỉ vì quá hoảng sợ nên mới chạy bừa ra ngoài, lại còn lỡ lời trước mặt Tam thiếu phu nhân."
Tiểu Đào khóc lóc thảm thiết, khuôn mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt, đôi mắt đỏ hoe trông thật đáng thương.
Có lẽ hành vi của Tiền Nhị còn có thể tạm giải thích là do trùng hợp, nhưng hành động trước đó của Tiểu Đào thực sự không cách nào biện minh nổi. Chẳng lẽ chỉ vì quá hoảng loạn mà nàng ta đâm sầm vào trước mặt Tam thiếu phu nhân, rồi thốt ra cái câu: "Trong phòng Tứ thiếu phu nhân có nam nhân"?
Kẻ nô tài trung thành vốn dĩ phải tìm cách che giấu cho chủ tử còn không kịp, liệu có ai như nàng ta không?
Tiểu Điệp thấy nàng ta khóc lóc đáng thương quá, liền đứng bên cạnh cầu tình: "Tứ thiếu phu nhân, người hãy tha cho Tiểu Đào đi ạ. Đừng nói là muội ấy, lúc đó đến cả nô tỳ cũng sợ đến ngây người."
Phượng Sanh cúi đầu, khẽ nhìn chuỗi Phật châu trên cổ tay.
Chuỗi hạt mang màu đỏ thẫm trầm mặc, kích thước từng hạt đều tăm tắp, hồng nhuận và trong suốt. Trên mỗi viên hạt đều có một đường vân hơi nhô lên trông giống như con mắt, mới nhìn qua có chút kỳ dị đến đáng sợ.
Tiểu Đào đang mải khóc, không ngờ Phương Phượng Sanh lại hỏi vậy, liền ngẩn ra: "Dạ... nô tỳ năm nay mười lăm ạ."
"Còn nhỏ quá." Giọng nàng dường như mang chút bùi ngùi, lại như có phần cảm thán: "Thôi, ngươi lui xuống đi. Sau này cẩn thận lời ăn tiếng nói, làm việc gì cũng phải chú ý một chút."
Tiểu Đào dập đầu lia lịa: "Tạ ơn thiếu phu nhân ân điển, tạ ơn thiếu phu nhân ân điển!"
Khi mọi người đã lui ra hết, Hà ma ma thở dài một tiếng nhưng cũng không nói gì thêm, lẳng lặng đi làm việc của mình.
Tri Xuân bước lại gần nói nhỏ: "Tiểu thư, con bé Tiểu Đào này thực sự rất khả nghi, sao người lại cứ thế mà thả nàng ta đi?"
Phượng Sanh một tay lần tràng hạt: "Khó khăn lắm mới dụ được con chuột nhắt này nhảy ra, cứ để nàng ta ở đây thì vẫn tốt hơn là đổi một người mới mà chúng ta không rõ lai lịch."
"Vậy còn chuyện này... tiểu thư thực sự không định nói cho Hà ma ma biết sao? Nô tỳ cứ thấy... cứ thấy..."
"Thấy thế nào?"
"Cứ thấy không đành lòng."
"Tính cách của ma ma thế nào chẳng lẽ ngươi còn không rõ? Bà đã lớn tuổi rồi, kể từ khi ta xuất giá, bà đã không ít lần vì ta mà lao tâm khổ tứ." Phượng Sanh dừng động tác lần hạt, khẽ thở dài: "Hơn nữa, ma ma luôn tin rằng gả chồng là chốn về tốt nhất của nữ tử, nếu phu thê hòa thuận, con cháu đề huề thì lại càng viên mãn. Thế nhưng..."
Những lời còn lại Phượng Sanh không nói ra, nhưng Tri Xuân đều hiểu rõ. Nàng không biết làm như vậy là đúng hay sai, nhưng mười mấy năm qua cuộc đời đã dạy cho nàng một điều: Cứ nghe theo tiểu thư, chắc chắn không sai.
"Vậy còn phía Tri Thu?"
"Bảo Tri Thu dò xét miệng lưỡi Vương Nguyệt Nhi xem, màn kịch hôm nay có phải do lão phu nhân sắp đặt hay không."
Ban đầu, Phượng Sanh luôn nghi ngờ chuyện này có liên quan đến lão phu nhân, nhưng hành tung của người nhà đại phòng hôm nay lại quá đỗi khả nghi. Hơn nữa, một kế sách vụng về đến thế thực sự không giống thủ bút của lão phu nhân, điều này khiến nàng không khỏi nảy sinh ngờ vực.
"Nô tỳ đi ngay đây ạ."
Tại Hi Ngô Đường.
Mọi người đã ra về hết, chỉ riêng Nhị lão gia Tôn Khánh Hoa là vẫn ở lại. Thấy tư thế này của nhi tử, lão phu nhân còn gì mà không hiểu, bà thở dài một tiếng, phẩy tay ra hiệu cho toàn bộ hạ nhân lui xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)