Lão phu nhân tức giận đến mức mặt cắt không còn giọt máu, bà liên tục vỗ mạnh lên tay vịn ghế: "Làm càn! Thật là làm càn mà!"
Tôn Khánh Hoa nhíu mày quát lớn: "Được rồi, tất cả im miệng hết cho ta! Đưa Tiền Nhị lên đây tra hỏi, chẳng phải sẽ rõ ngọn ngành ngay sao!"
Quản gia Tôn Hải đã tra khảo qua một lượt, liền bẩm báo: "Tiền Nhị khai rằng gã định lẻn vào phòng Tứ thiếu phu nhân để trộm đồ, không ngờ lại bị Tiểu Đào bắt gặp."
Tiền Nhị phủ phục dưới đất, run rẩy như cầy sấy: "Xin lão gia, lão phu nhân minh giám, tiểu nhân chỉ vì muốn trộm chút đồ đạc đổi tiền, thực sự không hề có ý đồ gây rối với Tứ thiếu phu nhân."
"Trộm đồ?"
Tiền Nhị gật đầu lia lịa: "Đúng vậy ạ, dạo gần đây tiểu nhân chơi bài bạc thua không ít, bị người ta đòi nợ ráo riết nên mới nhất thời làm liều, đi lầm đường lạc lối."
Hà ma ma không nhịn được nữa, bước ra thưa: "Lão phu nhân, cùng các vị lão gia, phu nhân, xin cho phép nô tỳ được hỏi gã một câu."
Chẳng đợi ba vị bề trên đồng ý, bà đã quay sang chất vấn Tiền Nhị bằng giọng đanh thép: "Ngươi nói ngươi muốn trộm đồ, trong phủ có bao nhiêu sân viện chủ tử đi vắng cả, ngươi không chọn chỗ không người mà vào, cớ sao lại đâm đầu vào Vấn Thu Đường để trộm?"
Đúng vậy, nhiều chủ tử không có mặt trong phủ như thế, theo lý mà nói, lẻn vào những sân viện vắng người sẽ dễ dàng ra tay hơn nhiều. Tiền Nhị này bị chập mạch hay sao mà lại chọn trộm ở nơi có người như Vấn Thu Đường?
"Cái này... cái này..." Tiền Nhị ấp úng.
"Chưa hết đâu, lúc đó dáng vẻ của hắn không đơn thuần là muốn trộm đồ, xiêm y đã cởi cả ra rồi. Thưa hai vị lão gia và lão phu nhân, tên Tiền Nhị này rõ ràng đang nói dối, còn có Tam thiếu phu nhân..."
"Khoan đã!" Tôn Văn Mạo thô bạo ngắt lời bà: "Ta nói lại lần nữa, việc này không liên quan gì đến Tam thiếu phu nhân cả. Các người còn dám lôi nàng ấy vào, coi chừng ta không để yên đâu!"
Tam thiếu gia xưa nay vốn là hạng người ngang ngược bất chấp, cả phủ không ai không biết. Lúc này hắn ta đỏ mặt tía tai, liếc xéo mọi người bằng ánh mắt dọa người.
Lão phu nhân trầm giọng: "Ngươi đứng sang một bên cho ta, chỗ này không đến lượt ngươi lên tiếng. Hà ma ma nói rất đúng, Tiền Nhị, ngươi còn gì để bào chữa?"
Tiền Nhị khóc lóc thảm thiết, dập đầu liên tục: "Lão phu nhân, con thực sự không có ý đó. Quần áo xộc xệch là vì con leo cửa sổ vào. Không tin người cứ hỏi Tiểu Đào, con vừa trèo vào thì Tiểu Đào đã đẩy cửa bước vô rồi.
Tiểu Đào được gọi lên.
Gương mặt nhỏ nhắn của nàng ta vẫn còn tái nhợt, dường như vẫn chưa hoàn hồn. Lão phu nhân hỏi nàng ta lúc bước vào phòng ngủ của Phương Phượng Sanh, có phải Tiền Nhị vừa mới leo cửa sổ vào hay không.
Nàng ta ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp: "Tiền Nhị... dường như đúng là trèo cửa sổ vào ạ. Lúc đó cửa sổ đang mở, hắn đang đứng ngay bậu cửa."
Tiền Nhị kêu oan dậy trời: "Lão phu nhân, tiểu nhân thật sự chỉ muốn trộm ít đồ đổi tiền. Sở dĩ chọn Vấn Thu Đường là vì nơi đó hẻo lánh, bình thường ít người qua lại. Hơn nữa lại đúng dịp Tết nhất, đám nha đầu bà tử chắc chắn đều đi uống rượu nên tiểu nhân mới dám làm liều. Tiểu nhân chỉ tùy tiện tìm một ô cửa sổ rồi chui vào, thật không ngờ đó lại là phòng ngủ của Tứ thiếu phu nhân. Có cho tiểu nhân mười lá gan tiểu nhân cũng không dám tự tiện xông vào khuê phòng của các thiếu phu nhân, xin lão phu nhân tha cho tiểu nhân, tiểu nhân không bao giờ dám nữa!"
Cách giải thích này nghe qua cũng không phải là vô lý. Chẳng lẽ đây thực sự chỉ là một sự cố trùng hợp sao?
Hà ma ma còn đang lưỡng lự muốn nói thêm gì đó, nhưng đã bị Phương Phượng Sanh đứng phía sau khẽ kéo vạt áo.
"Cái đồ nô tài gan trời này, còn dám cầu xin chủ tử tha thứ sao? Tự tiện xông vào hậu trạch trộm cắp, tội không thể dung. Người đâu, lôi Tiền Nhị xuống đánh hai mươi bản tử rồi đuổi khỏi phủ ngay lập tức!"
Theo tiếng gào khóc thảm thiết của Tiền Nhị khi bị lôi đi, đại sảnh cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Lão phu nhân đổi giọng ôn tồn nói với Phương Phượng Sanh: "Đáng thương cho con, chắc là bị dọa sợ rồi. Sớm biết thế ta đã đưa con theo cùng. Tống thị, lát nữa sai người mời đại phu đến xem cho Phượng Sanh, thân thể nó vốn chưa khỏe hẳn lại bị một phen náo loạn thế này, bảo đại phu kê thêm vài thang thuốc an thần."
"Vâng, thưa nương." Tống thị đáp lời.
"Được rồi, giải tán hết đi. Mệt mỏi cả ngày trời mà chẳng được yên thân." Lão phu nhân uể oải xua tay, để Chu ma ma đỡ bà đứng dậy.
Mọi người lục tục ra về, nhưng Phượng Sanh vẫn đứng yên không nhúc nhích.
"Dù chỉ là ngoài ý muốn, nhưng Tam tẩu có phải nên nói với muội một lời xin lỗi không? Tam tẩu xông vào khi chưa rõ sự tình đã một mực khẳng định muội tư thông. Lúc đó đâu chỉ có một mình tẩu, cả phòng đầy rẫy gia nhân, lời này nếu truyền ra ngoài thì thiên hạ sẽ nghĩ sao?"
Câu nói của Phương Phượng Sanh khiến bước chân của mọi người khựng lại.
Lão phu nhân ngồi trở lại ghế, nhìn về phía Đại phu nhân: "Hoàng thị, ngươi thấy thế nào?"
Đại phu nhân nhìn Hồ thị bằng ánh mắt chán ghét, mắng nhiếc: "Cái đồ không biết nhìn xa trông rộng, còn không mau xin lỗi đi? Ta đã bảo cái miệng ngươi hằng ngày không biết giữ cửa mà ngươi không phục, thể diện của cả nhà này bị ngươi bôi tro trát trấu hết rồi!"
Mắng xong, Đại phu nhân hầm hầm bỏ đi, hai nàng dâu đại phòng vội vã theo sau.
Tôn Văn Mạo định lên tiếng ngăn cản nhưng trước bao nhiêu ánh mắt, hắn ta chỉ đành trơ mắt nhìn Hồ thị bước đến trước mặt Phương Phượng Sanh.
Hồ thị siết chặt khăn tay, trên mặt cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhún người hành lễ: "Tứ đệ muội vạn lần đừng để bụng. Muội biết tính ta xưa nay vốn miệng nhanh hơn não, Tam tẩu xin lỗi muội, là ta sai rồi, ta không nên chưa nhìn rõ đã nói hàm hồ."
Phượng Sanh nhìn nàng ta bằng ánh mắt nhạt nhẽo: "Nếu Tam tẩu đã thành tâm xin lỗi, muội mà còn truy cứu đến cùng thì lại bị người ta nói là hẹp hòi. Mong Tam tẩu từ nay về sau cẩn ngôn thận hành, đừng phạm phải sai lầm tương tự nữa."
"Tứ đệ muội nói phải, Tam tẩu xin ghi nhớ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


