Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Ngư chưa kịp nói, Chu Tú Anh đã đứng lên bảo vệ cháu gái: "Các anh chị giỏi thật! Tự mình làm việc được, cứ nhìn chăm chú vào con bé, mặt các anh chị to thật đấy!!" Bà ta ném cuộn len trên tay xuống đất, cười lạnh: "Có giỏi thì tự mình đi đào đi, bây giờ từng người lại hỏi ép một đứa trẻ, đúng là giỏi quá mà!"
Bị Chu Tú Anh mắng một trận, mấy người lớn nhà họ Diệp đồng loạt cúi đầu.
Con dâu út Hồ Mỹ Anh không nhịn được nói một câu: "Mẹ, Tưởng Tưởng là người nhà Diệp, chúng ta đều là người một nhà mà! Nó đào được đồ tốt thì nói cho chúng ta biết có sao đâu?"
Chu Tú Anh lập tức nổi lửa giận, bà ta chuẩn bị lên tiếng dạy dỗ người nhưng lại bị Diệp Ngư kéo lại, Diệp Ngư không muốn bà nội vì mình mà cãi nhau với người nhà.
Cô lắc đầu, giọng nhỏ an ủi: "Bà nội ơi, bà đừng giận!"
Chỉ có thể lừa dối thôi!
"Làm sao có thể???" Hồ Mỹ Anh và Lư Phượng Lan có chút không tin được "Hạ Hiểu Như nhà người ta đào được vòng tay vàng đấy, nghe nói là nhà họ Hạ đã mang vòng tay vàng đi đổi tiền, mua được một chiếc xe đạp kia kìa!"
"Thật đấy ạ!" Diệp Ngư e sợ giải thích: "Chỉ là chị Hiểu Như không muốn, con...con mới nhặt về."
Diệp Ngư trong mắt mọi người vẫn luôn là một cô bé hiền lành ngoan ngoãn.
Bộ dáng cô bé đáng thương như vậy, mọi người tin thêm mấy phần.
Rốt cuộc, con bé nhà Hạ mưu mô đến mức nào, bọn họ có biết một chút, từ nhỏ đã lấy những đồ tốt về nhà.
Nhìn lại con bé nhà mình ngốc nghếch, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền.
Đều cùng nhau đi đào kho báu, lại chỉ nhặt được đồ người ta không muốn.
Nói xem, người với người, tại sao lại khác nhau đến thế?
Lúc hai đứa nó đi đào kho báu mà họ có mặt ở đó thì tốt rồi, chiếc vòng tay vàng chắc chắn không thoát được.
Nghĩ đến đây, người nhà họ Diệp vô cùng hối hận, dùng ánh mắt khiển trách nhìn vào Diệp Ngư.
Người khác còn nhịn được, chỉ có Lư Phượng Lan không nhịn được, trong lòng bà ta còn tức giận, chân đau không phải do con bé này sao.
"Bịch!" Lư Phượng Lan nhảy lò cò đến trước mặt Diệp Ngư, chế giễu: "Con bé này đúng là một đứa xui xẻo, đồ ngốc, cháu nhìn xem, con bé nhà họ Hạ nhặt một cái đã nhặt được một chiếc vòng tay vàng, cháu nhìn bản thân cháu—"
Sao có sự chênh lệch lớn như thế?
Nếu Diệp Ngư nhặt được chiếc vòng tay vàng thì tốt rồi, nhà họ Diệp đã giàu to!
“Cô nói ai là xui xẻo? Nói ai là đồ ngốc?” Chu Tú Anh tức giận đứng lên, Diệp Ngư không kéo lại được: "Cô may mắn thì đi mà nhặt đi! Tôi thấy cô tuổi đã lớn rồi, còn không bằng Tưởng Tưởng đâu! Dù sao Tưởng Tưởng còn nhặt được hai món đồ về, còn cô thì sao? Dâu cả, cô đã nhặt được cái gì?"
Chu Tú Anh nhìn Lư Phượng Lan từ trên xuống dưới, châm biếm: "Ôi! Cô chẳng nhặt được gì cả, không chỉ không nhặt được mà còn tự mình múc nước nóng làm bản thân bị bỏng. Cô nhìn xem, đội sản xuất Hồng Tinh có bao nhiêu hộ gia đình, trẻ con mười tuổi đun nước còn không đến nỗi tự làm bỏng bản thân, cô đã bốn mươi tuổi rồi, còn để bị bỏng đến nỗi không đi được đường, tuổi lớn mà sống như con chó, mẹ già này thấy xấu hổ cho cô luôn đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


