Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu mang đi đổi tiền, có thể ở thành phố mua được một căn nhà lớn đó, cả nhà trở thành người thành thị.
Đến cuối cùng, tin đồn này truyền mãi truyền mãi, lại biến dạng, biến thành dưới nhà cũ của địa chủ có kho báu lớn, các thành viên của đội sản xuất Hồng Tinh, đều đi đến nhà cũ đó để đào kho báu.
Diệp Hồng Trung làm đại đội trưởng, tự nhiên phải quản tốt các thành viên trong đội, đi đến nhà địa chủ để đào kho báu, cái này chẳng khác gì là đào góc tường của chủ nghĩa tư bản, cái này và chủ nghĩa tư bản có gì khác biệt?
Ông ta không thể để cho cái phong tục xấu này, ở trong đội truyền ra được.
Diệp Hồng Trung miệng khuyên can tận tình từng nhà từng hộ, nhưng các thành viên đều hứa hẹn rất tốt, đến tối, mỗi nhà mỗi hộ đều cầm theo cuốc, nhờ ánh trăng đi đến nhà địa chủ để đào kho báu.
Thật là tiền bạc khiến người ta rung động.
Không chừng, họ cũng có thể đào ra nửa cân vàng ấy chứ!
Dù không thể mang ra công khai, nhưng đó cũng là tiền mà!
Nhà họ Diệp.
Diệp Hồng Trung thở dài than thở về, ông ta khó chịu: "Từng người đều điên rồi, đã nói rồi, cái nhà cũ của địa chủ, không được đi, thế mà từng người đều không nghe thế!"
Chân trước hứa hẹn rất tốt, chân sau đi nhìn, mặt đất của nhà địa chủ, không có một mảnh đất tốt, khắp nơi đều là lỗ hổng.
Sao mà yên tâm cho được?
Người nhà họ Diệp cũng muốn đi đào, nhưng vì Diệp Hồng Trung là đại đội trưởng, mọi người đều phải tôn trọng Diệp Hồng Trung, làm người nhà của đội trưởng thì phải làm gương.
Lư Phượng Lan ở trong sân nhảy lò cò, bĩu môi: "Đó là vàng, dù anh có nói như nào đi chăng nữa, chắc gì đã vàng dưới đó thật."
Bà ta nói như vậy.
Chưa thấy con bé này nói năng cái gì cả, nếu không phải hôm nay ông ta đi tới nhà họ Hạ làm công tác tư tưởng, ông ta vẫn còn không biết gì mà.
Không hiểu sao trong lòng Diệp Hồng Trung có chút khó chịu, việc lớn như vậy, con bé này lại không tiết lộ một tí tin tức gì.
Không hiểu chuyện gì cả.
Diệp Hồng Trung hỏi xong, nhà họ Diệp yên lặng.
Mấy cô dâu nhà họ Diệp đều chăm chú lắng nghe.
Họ không ngờ chiếc vòng tay vàng mà con bé Hạ Tiểu Như đào được lại là cùng con bé Tưởng Tưởng nhà mình đi đào?
Vậy có khi là con bé nhà họ sẽ đào được món bảo bối còn giá trị hơn cái vòng vàng đó hay không?
Không thể không nói, mọi người suy đoán gần đúng với sự thật.
Lư Phượng Lan càng nghi ngờ, bà ta dựa vào tường, hỏi: "Tưởng Tưởng, có phải là cháu đào được kho báu lớn rồi tự giữ cho bản thân mình nên mới giấu mọi người đúng không?"
Mọi người đồng loạt nhìn chăm chú vào Diệp Ngư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


