Tiết Hiểu Kinh lập tức phóng cho cậu ta một ánh mắt cảnh giác, giả vờ dùng cuốn sách trước ngực che chắn bảo vệ mình:
"Cậu không phải là để ý tôi rồi đấy chứ?"
Cậu là hòa thượng đấy! Phải tôn trọng nghề nghiệp của mình chứ ông anh! Nghe nói lương hòa thượng các người còn cao hơn cả sinh viên đại học tụi tôi tốt nghiệp đi làm cơ đấy!
"Làm gì có!" Ngô Bằng vội xua tay.
"Tất nhiên tôi không có ý chê cô không xinh, đơn giản là không phải gu tôi thích thôi. Tôi thích kiểu bốc lửa như Thái Y Lâm hay Ayumi Hamasaki cơ."
"!"
Tiết Hiểu Kinh thật sự đánh giá thấp khả năng cập nhật thông tin của chú tiểu thời nay.
"... Cậu biết nhiều thật."
Có khi chuyện bạn giường cậu ta cũng rành thật chứ đùa.
"Cũng bình thường thôi."
Ngô Bằng hì hì cười, lại còn bày đặt khiêm tốn.
"Chỉ là thỉnh thoảng lên mạng, xem tin tức giải trí này nọ."
Nói xong, cậu ta bèn nhìn ngó xung quanh, thấy quả thật không có ai, mới khum tay che miệng, hạ giọng cố ý tỏ ra bí ẩn:
"Đêm khuya ngày đầu tiên hai người vừa đến, tôi thấy anh ta đến tìm sư phụ tôi. Sư phụ tôi tính cho anh ta một quẻ."
"Hả? Tính cái gì? Đạo Phật đâu có khuyến khích xem bói cho người ta?"
"Không khuyến khích nhưng đâu có cấm. Xem là xem đường tình duyên."
"Tình duyên thì sao?"
"Ờ..."
Cậu ta ấp úng một lát, hình như mới nhớ ra mình là người xuất gia, bèn nói:
"Thiên cơ bất khả lộ."
"Thế cậu kể với tôi làm cái quái gì!"
"..."
Thấy cô định bỏ đi, Ngô Bằng lại vội vã với theo:
"Này! Cô có muốn nhờ sư phụ tôi xem cho một quẻ tình duyên không! Sư phụ tôi xem cái này chuẩn lắm đó!"
"Không cần! Tôi tùy duyên!"
Tiết Hiểu Kinh lắc đầu rồi bỏ đi thẳng.
Chỉ là chưa đi được hai bước, cô bỗng nghĩ đến một vấn đề.
Anh ta đi xem tình duyên á? Tình duyên với ai? Chẳng phải anh ta không tin ba cái thứ đó sao?
…
Cô đi loanh quanh rẽ ra khỏi hành lang thiên điện, cũng chẳng biết mình đã đi đến xó nào, hiện ra trước mắt là một ngôi điện nhỏ mà cô chưa từng thấy qua. Chắc là đi nhầm đường ngay từ đầu rồi.
Không phải là vị Bồ Tát hiền từ mặt mày phúc hậu thông thường, mà là Kim Cương Thủ Bồ Tát mặt xanh nanh vàng, trừng mắt giận dữ, tay giơ cao chày Kim Cương.
Kim Cương Thủ Bồ Tát uy dũng lẫm liệt, cảm giác áp bức lập tức ập thẳng vào mặt.
Nhà Phật quan niệm, Kim Cương Thủ Bồ Tát tiêu trừ mọi nghiệp chướng, trấn phục mọi tà ma, phá tan mọi phiền não.
Lúc này, đôi mắt giận dữ rủ xuống của Bồ Tát dường như đang xuyên thấu bóng tối, trừng trừng nhìn thẳng vào cô.
Tiết Hiểu Kinh bỗng thấy cả người ớn lạnh, mối quan hệ bí mật không thể lộ ra ngoài ánh sáng chôn giấu tận đáy lòng cô, dưới đôi mắt phẫn nộ của ngài dường như không còn chỗ ẩn nấp, đầy sự xấu hổ và nhơ nhớp.
Cô sợ hãi tột độ, không dám nhìn thêm nữa, quay phắt người co cẳng bỏ chạy, loạng choạng lao ra khỏi điện nhỏ. Ở góc khuất bên ngoài do chạy quá nhanh không thắng kịp, cô đâm sầm vào một vòm ngực vững chãi.
Hương thơm quen thuộc ập đến. Cô hồn bay phách lạc ngẩng đầu lên, hốc mắt ươn ướt phản chiếu khuôn mặt của Dương Tri Phi.
Anh dùng hai tay giữ lấy vai cô, quan sát sắc mặt tái nhợt và ánh mắt bàng hoàng, nhìn một lúc lâu mới lên tiếng:
"Sao vậy?"
Cô lắc đầu, giây tiếp theo lại vươn tay ôm chặt lấy eo anh, vùi mặt vào vòm ngực ấy.
Chỉ vỏn vẹn hai giây sau, cô ép bản thân phải buông ra, ngẩng đầu toe toét cười:
"Không sao. Vừa nãy ở sau núi có con chó hoang đuổi theo em."
Ánh mắt Dương Tri Phi vẫn dừng trên mặt cô, mang theo chút dò xét nhàn nhạt, cho đến khi cô liên mồm lảng sang chuyện khác:
"Ây da, thật sự không sao đâu! Đi thôi đi thôi! Em ôn xong rồi nha! Anh học xong chưa?"
Anh bị cô kéo tay lôi đi, bước chân uể oải lười nhác, phối hợp với lực kéo của cô. Đi đến trước một cổng nguyệt môn hẻo lánh, Tiết Hiểu Kinh không kéo nổi nữa, ngoái đầu lại nhìn anh.
Anh đứng sững ở đó, trên môi dần nở một nụ cười đầy ẩn ý xấu xa.
"Đi chứ, sao không đi nữa?" Tiết Hiểu Kinh thấp thỏm đánh trống lảng.
Anh buông tay cô ra, không nhanh không chậm, từng bước tiến tới. Tiết Hiểu Kinh bị anh ép lùi về sau, lưng chạm phải bức tường vôi, cả kinh la lên:
"Anh làm gì vậy? Dương Tri Phi, anh đừng làm bậy nha! Đây là chốn cửa Phật thanh tịnh!"
Bước chân anh không dừng lại, mũi giày kề sát mũi giày cô, hai tay dễ dàng gạt phăng đôi bàn tay đang cố che chắn của cô ra, ép chặt lên tường. Cho đến khi lồng ngực dán sát lồng ngực, không còn lấy một kẽ hở, anh mới hơi cúi người, hôn một cái lên môi cô.
"Ôm cũng ôm rồi, còn ngại gì cái này?"
???
Đợi đến khi cô lấy lại tinh thần, bóng dáng Dương Tri Phi đã sớm đút tay vào túi quần, ung dung bước qua khỏi cổng nguyệt môn.
Trêu ghẹo cô một cái, rồi cứ thế bỏ đi.
Bỏ lại cô một mình đứng sững sờ tại chỗ, hơi ấm mơn man trên môi vẫn chưa tan, đầu quả tim lại như bị một chiếc lông vũ cọ qua cọ lại, hẫng hụt lơ lửng, ngứa ngáy rõ ràng mà lại chẳng biết gãi vào đâu.
Nhưng sự ngột ngạt hoảng sợ ập đến vừa nãy của Tiết Hiểu Kinh đột nhiên tan biến sạch sẽ. Chẳng hiểu vì sao nữa. Cơn gió lướt qua vành tai đang nóng ran, khóe môi cô khẽ cong lên, tự bật cười thành tiếng.
… Khoan đã, cô chẳng phải đã nói là phải cai nam sắc sao?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
