Ba ngày sau xuống núi. Thi cử. Bế giảng.
Tiết Hiểu Kinh qua môn trót lọt, năm nhất đại học đầy bão táp cứ thế hạ màn. Dương Tri Phi trở về Mỹ nghỉ hè, đây là quy luật bất di bất dịch của anh mỗi năm.
Kỳ nghỉ dài đầu tiên sau kỳ thi đại học, Tiết Hiểu Kinh hoàn toàn xả hơi, ngày nào cũng ngủ đến tận trưa trời trưa trật.
Tỉnh dậy cũng chẳng có việc gì làm, nếu không phải bị Tần Thư Ý lôi đi thăm họ hàng, thì cũng lóc cóc theo Tiết Văn Tường ghé qua nhà các sếp cũ trong khu đại viện ngồi chơi, dưới bóng râm tán gẫu vài câu.
Lúc ăn tối, Tần Thư Ý và Tiết Văn Tường vừa ăn vừa trò chuyện, đột nhiên nhắc tới nhà họ Dương:
"Ông nghe nói chưa? Ba của thằng bé Tiểu Phi, e là trước cuối năm nay sẽ có bước thăng tiến mới đấy."
Nhà họ Dương năm xưa cũng sống ở đại viện này, Dương Tri Phi mới lên cấp hai đã chuyển đi. Về sau nhà họ nắm trong tay các luồng tư bản, thâu tóm các tập đoàn khổng lồ, nay đã trở thành những nhân vật lớn có thể làm lũng đoạn thị trường chỉ bằng động thái nhỏ.
"Càng lên cao càng lạnh lẽo mà."
Tiết Văn Tường nhấp một ngụm rượu, giọng không giấu nổi chút ngậm ngùi, xót xa cho con đường sự nghiệp lận đận của chính mình.
"Thật ra cũng chẳng cần phải ghen tị."
Tần Thư Ý mỉm cười, gắp cho Tiết Hiểu Kinh một cái đùi gà to bự.
"Nhà mình có cuộc sống ấm no bình yên thế này là tốt rồi. Ông nhìn con gái tôi này, vô tư lự, chỉ cần nó trưởng thành khỏe mạnh là tôi đã mãn nguyện lắm rồi. Cả năm nhất chẳng rớt môn nào phải không?"
"..."
Tiết Hiểu Kinh hận không thể vùi mặt luôn vào bát cơm, và mạnh mấy miếng rồi vứt đũa chuồn thẳng lên lầu.
Nếu để ba mẹ biết cô con gái khỏe mạnh rạng rỡ trong mắt họ, không những chẳng đọc được mấy chữ, mà mỗi tuần còn phải đổi đủ mọi tư thế hầu hạ đại thiếu gia trên giường. Đừng nói là cho cô ăn đùi gà, không đánh gãy chân cô đã là may phước lắm rồi.
Chút chột dạ và hổ thẹn trong lòng Tiết Hiểu Kinh lại trồi lên, cô trằn trọc lăn lộn như nướng bánh vòng trên giường, cả đêm ngủ không ngon giấc.
Có một hôm, Dương Tri Phi gửi tin nhắn cho cô, đính kèm một cái hồng bao mệnh giá siêu khủng, cũng chẳng nói rõ lý do. Tiết Hiểu Kinh ném sang một cái meme "Cảm ơn ông chủ", rồi không chút khách sáo nhận lấy luôn. Đầu dây bên kia không nói gì thêm nữa.
Bên anh bây giờ chắc là ban ngày nhỉ? Tiết Hiểu Kinh ôm gối nhìn chằm chằm lên trần nhà đờ đẫn, bỗng nhớ tới chiếc hickey to đùng cô "trồng" trên cổ anh trước khi rời đi, không nhịn được vùi mặt vào gối cười khúc khích: Về nhà lỡ bị bà Lương nhìn thấy, chắc không no đòn đâu nhỉ?
Hừ, đáng đời! Ai bảo anh dám bắt nạt cô.
Nhớ lại chuyện xảy ra hôm đó, thật sự vẫn thấy có chút buồn cười.
Đêm trước ngày xuống núi, hai người đến cái đình nghỉ mát nhỏ mà Tiết Hiểu Kinh phát hiện ra để ngắm trăng. Dương Tri Phi ngồi trước bàn đá nhỏ ở giữa thong thả thưởng trà, Tiết Hiểu Kinh thì đứng đối diện khởi động giãn gân cốt, trông hệt như Thủy thủ Mặt Trăng chuẩn bị biến hình.
Cô vặn vẹo người, thuận miệng hỏi: "Này, nghỉ hè anh định chơi bời gì vậy?"
Nói rồi quay lưng đi, không thèm đoái hoài gì đến anh nữa.
"Tại sao anh lại không tiện (nói)?"
"Ai mà biết được." Cô nhún vai, bóng lưng trông đáng ghét cực kỳ.
Anh liếc xéo cô, dáng vẻ lười biếng, bỗng dưng cảm thấy cảnh đêm nay cũng khá dễ chịu, thậm chí nảy sinh ý định sau này thỉnh thoảng quay lại đây cũng không tồi, tâm tư trêu ghẹo dưới đáy lòng lại rục rịch nổi lên.
"Em nói thế anh mới nhớ, chắc là đi chơi gái thôi."
Tiết Hiểu Kinh không chịu nổi trò trêu chọc, lập tức nhảy cẫng lên xéo xắt lại anh:
"Được thôi, vậy trước khi chơi anh nhớ báo trước một tiếng, hai ta chia tay sớm bớt đau khổ! Tôi không muốn vô duyên vô cớ rước mầm bệnh vào người đâu."
Anh chẳng hề cáu bẳn, thong thả nhấp một ngụm trà, nói bâng quơ:
"Dính bệnh? Lúc ban đầu chủ động trèo lên giường anh, sao không thấy em lo dính bệnh? Bây giờ mới nhớ ra, có phải hơi muộn rồi không?"
Tiết Hiểu Kinh bị anh chọc cho tức điên lên, nhào tới cắn mạnh một cái vào cổ anh. Theo như lời anh mô tả sau này, cô lúc ấy chẳng khác nào con thỏ bị dồn vào đường cùng nên cắn càn. Về sau, cú cắn ấy lại biến thành những nụ mút mát mang theo chút hờn dỗi.
Trên đường ngoằn ngoèo chạy xuống núi, Dương Tri Phi một tay điều khiển vô lăng, liếc nhìn vết hằn nổi bần bật trong gương chiếu hậu, e là áo cổ lọ cũng che không xuể, chỉ cảm thấy đây là vết hickey xấu nhất mà anh từng thấy, thầm nghĩ sau khi về nước sợ là rắc rối to rồi.
Tiết Hiểu Kinh thì vờ vịt mang bộ dạng ngây thơ vô tội, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh ngước nhìn anh. Anh cũng không thèm vạch trần chút tâm tư của cô, chỉ nắm lấy cổ tay cô bóp nhẹ:
"Cắn ác phết nhỉ, ngủ với nhau nửa năm trời mà chẳng mảy may sinh ra tí tình cảm nào sao?"
Chiếc xe lao vun vút xuống núi, Tiết Hiểu Kinh ngắm nhìn những ngọn núi xanh mờ sương lướt qua cửa sổ, tâm trạng cực kỳ tốt, cười hì hì đáp trả:
"Ai bảo anh cứ thích ức hiếp bà cô này làm gì."
Lúc chuẩn bị xuống xe, bà cô nhỏ này còn bám chặt lấy cửa sổ, nhéo tai anh, rành rọt từng chữ cảnh cáo:
"Giữ chặt cái thắt lưng quần của anh cho tôi. Nếu không..." Cô chỉ tay vào cổ anh.
"Lần sau sẽ còn ác hơn đấy, biết chưa?"
Những lời cay nghiệt vốn đã ngập ngừng trên khóe môi, nhưng nghĩ đến việc cả kỳ nghỉ sắp tới chắc sẽ không được gặp mặt nhau, bỗng nhiên lòng anh mềm đi mấy phần. Anh đưa tay giữ lấy gáy cô, kéo người lại gần qua ô cửa kính, môi chạm môi khẽ nói:
"Tuân lệnh, bà cô của tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

