Ai ngờ cô vậy mà lại lững thững đi tới một tiệm trà sữa ven đường, mua một ly trà sữa uyên ương, sau đó đi tới sạp hàng rong mua một hộp cá viên, rồi cứ thế ngồi xuống ngay bên lề đường.
Lương Yến Châu tấp xe vào lề, anh nhìn Tần Sương đang ngồi ăn một mình bên lề đường, liền rút một điếu thuốc từ trong bao ngậm lên môi, móc bật lửa ra châm thuốc.
Anh hút chưa xong một điếu thuốc, lại thấy Tần Sương đứng dậy đi mua thêm cá viên.
Anh lái xe bằng một tay, cho xe chạy lên phía trước vài mét, vừa vặn đỗ ngay sát chỗ ngồi của Tần Sương.
Tần Sương một tay cầm ly trà sữa đá, một tay vẫn đang bưng khay cá viên cà ri cô vừa mới mua.
Khi nhìn thấy Lương Yến Châu, cô ngạc nhiên đến mấy giây mới phản ứng lại được. Khuôn mặt cô nở nụ cười rạng rỡ, nhiệt tình chào hỏi: "Lương Yến Châu!"
Cô bước lên trước hai bước, tiến lại gần xe của Lương Yến Châu hơn một chút, chủ động nhiệt tình hỏi: "Trùng hợp vậy sao."
Tần Sương lắc đầu: "Không phải, tôi đến đây du lịch."
"Đi du lịch một mình?"
"Vâng." Tần Sương mỉm cười gật đầu.
Lương Yến Châu nói: "Về sớm đi, con gái đi một mình, muộn thế này rồi còn lang thang bên ngoài."
Tần Sương bảo: "Tôi ăn xong sẽ về ngay."
Lương Yến Châu nhìn lướt qua khay cá viên Tần Sương đang bưng trên tay.
Tần Sương rất nhạy bén bắt được ánh mắt ấy, vội vàng hỏi: "Anh muốn ăn không? Tôi vừa mới mua phần mới tinh đấy, chưa đụng đũa vào đâu."
Lương Yến Châu nhìn Tần Sương, thấy cô hỏi anh có muốn ăn không một cách rất nghiêm túc, anh hiếm hoi bật cười một cái, bảo: "Cô tự ăn đi."
Anh định lái xe rời đi, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó lại nhìn Tần Sương, hỏi: "Ở đâu?"
Tần Sương đáp: "Tôi ở khu Du Ma Địa, không xa lắm, lát nữa tôi đi bộ về."
Lương Yến Châu nói: "Gan cô cũng to thật đấy, nửa đêm nửa hôm một mình đi bộ ngoài đường."
Anh tắt máy xe, bảo: "Ăn xong lên xe, tôi đưa cô về."
Tần Sương thấy Lương Yến Châu đã tắt máy đợi mình, cũng ngại để anh phải chờ lâu. Phần cá viên trước cô nhẩn nha ăn mất hai mươi phút, phần này chỉ năm phút là diệt gọn.
Nếu không phải vì quá nóng, cô còn có thể ăn nhanh hơn.
Ăn xong, cô lấy khăn giấy trong túi ra lau sạch miệng, một hơi uống cạn ly trà sữa trên tay, vứt ly vào thùng rác rồi mới vội vàng lên xe.
Lương Yến Châu thấy cô một hơi uống cạn nửa ly trà sữa đá, nhìn cô nói: "Dạ dày cô làm bằng sắt à? Đá còn chưa tan hết đã uống một hơi cạn sạch?"
Tần Sương nói: "Cứ cầm mãi phiền lắm, với cả tôi thích uống trà sữa đá mà."
Vì vừa ăn đồ nóng hổi xong lại uống ngay trà sữa đá lạnh, đôi môi Tần Sương lúc này đỏ mọng và căng mướt, tựa như quả anh đào căng mọng lấp lánh.
Lương Yến Châu nghe Tần Sương nói chuyện, ánh mắt bất giác rơi xuống đôi môi cô.
Gió đêm mùa hè hanh nóng, Lương Yến Châu dời tầm mắt đi. Anh lái xe bằng một tay, tay trái đưa lên vô thức cởi một nút áo sơ mi, cất lời: "Tham đồ lạnh thế, coi chừng ngày mai ngủ dậy lại đau bụng."
Tần Sương cãi: "Anh đừng có trù ẻo tôi, cơ thể tôi khỏe như bộ đội quốc phòng đấy nhé."
Lương Yến Châu bật cười một tiếng.
Một lát sau, anh chợt hỏi: "Nhưng cô mua một túi cao dán to đùng như thế để làm gì?"
Vừa rồi lúc Tần Sương lên xe, anh cuối cùng cũng nhìn rõ bọc đồ cô mua ở tiệm thuốc là thứ gì.
"À, cái này ấy hả." Tần Sương đáp: "Là tôi mua cho bà ngoại."
"Mua nhiều thế?"
Tần Sương nói: "Nhiều gì đâu? Nếu không phải sợ bị hải quan tịch thu, tôi còn có thể mua nhiều hơn nữa cơ."
Cô nhiệt tình tiếp thị: "Lương Yến Châu, trên người anh có chỗ nào đau nhức không? Tôi có thể tặng anh hai gói, hiệu quả của loại cao dán này thực sự rất tốt đấy."
Lương Yến Châu lần đầu tiên được người ta tặng cao dán, khóe môi anh nhếch lên ý cười, nói: "Cứ để tạm chỗ cô đi, khi nào cần tôi sẽ hỏi xin cô."
Lương Yến Châu tuy ngoài miệng nói sau này sẽ tìm Tần Sương lấy cao dán, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là thuận miệng nói vậy thôi.
Trên thực tế, kể từ lúc từ biệt ở Hồng Kông, hai người không hề liên lạc lại. Đối với Lương Yến Châu mà nói, dù là lần đầu gặp gỡ hay lần thứ hai vô tình chạm mặt, chút xao động ngắn ngủi đó chưa đủ để anh lưu tâm nhiều đến Tần Sương.
Lại thêm việc sau khi về Bắc Kinh anh luôn bận rộn, thế nên dường như đã quên luôn con người Tần Sương.
Cho đến tận cuối tháng Mười, ngày nhà hàng mà Cố Nhiễm mở ra để chơi đùa thử nghiệm khai trương, tối đó anh hiếm hoi có thời gian rảnh rỗi nên cũng ghé qua nể mặt ủng hộ.
Đến giờ ăn cơm, một đám người đã ngồi quây quần quanh bàn ăn, thế mà đợi mãi chẳng thấy dọn món.
Lý Mục chơi xong một ván game, bụng đã đói đến mức sôi ùng ục, cậu ta ngẩng đầu nhìn Cố Nhiễm đang thò đầu ra cửa phòng bao ngó nghiêng, lên tiếng phàn nàn: "Bà chủ Cố, chị Nhiễm, sếp Nhiễm ơi, rốt cuộc thì bao giờ mới lên món đây? Bụng tôi bắt đầu biểu tình rồi, không được ăn nữa là tôi chết đói ngất xỉu ngay tại chỗ chị đấy."
Cố Nhiễm dỗ dành: "Ây da, đừng có vội mà."
Cô nàng vừa nói vừa tiếp tục ngó nghiêng về phía cuối hành lang: "Sương Sương vẫn chưa tới."
Lý Mục một giây trước còn đang kêu đói, giây tiếp theo vừa nghe thấy tên Tần Sương, hai mắt liền sáng rực lên, khó giấu được sự hưng phấn hỏi: "Tần Sương cũng đến à?"
Lương Yến Châu vốn đang ngồi đối diện, tư thế nhàn tản tựa lưng vào ghế, tay mân mê chiếc bật lửa một cách buồn chán, suy nghĩ đang bay bổng tận đẩu tận đâu. Nghe thấy giọng điệu hào hứng của Lý Mục, anh khẽ nâng mi mắt nhìn cậu ta một cái.
Cố Nhiễm nói: "Đúng thế."
"Nhưng dạo này Sương Sương có vẻ hơi bận, cô ấy bảo sẽ đến muộn một chút, bảo chúng ta cứ ăn trước đi."
Cô nàng vừa dứt lời, liền thấy cửa thang máy phía cuối hành lang mở ra, Tần Sương mặc một chiếc áo khoác dạ dáng dài màu đen bước từ trong đó ra.
Cô nàng vui vẻ vẫy tay về phía Tần Sương: "Sương Sương! Ở đây này!"
Tần Sương dạo gần đây đang làm gia sư dạy tiếng Anh cho một học sinh tiểu học, lúc dạy xong đã là sáu giờ. Cô chạy vội tới đây thì lại gặp cảnh tắc đường, kết quả là đến muộn mất nửa tiếng.
Cô nhìn thấy Cố Nhiễm liền bước nhanh tới: "Ngại quá Nhiễm Nhiễm, trên đường bị tắc xe, mình đến muộn."
Nhìn dáng vẻ dường như cô đã chạy tới đây, mái tóc bị gió thổi hơi rối, gò má trắng ngần cũng ửng hồng.
Cố Nhiễm cười nói: "Chẳng muộn chút nào! Bọn mình đang đợi cậu đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


