Cô nàng kéo tay Tần Sương vào phòng bao, giới thiệu với đám bạn trong phòng: "Giới thiệu với mọi người một chút, đây là bạn tốt của tôi, Tần Sương."
Lý Mục xen vào: "Thôi đi Cố Nhiễm, lần trước ở KTV đã gặp rồi, bọn tôi đều biết cả."
Cố Nhiễm bĩu môi: "Thì tôi sợ các người quên mất còn gì."
Lý Mục kéo ghế dịch sang một bên, nhiệt tình chào mời Tần Sương: "Tần Sương, qua chỗ tôi ngồi này."
Lý Mục nổi danh là gã tay chơi khét tiếng trong giới, Cố Nhiễm chỉ nhìn qua là biết cậu ta muốn tán tỉnh Tần Sương. Cô nàng liền kéo thẳng Tần Sương đến chỗ trống cạnh Lương Yến Châu, sắp xếp: "Sương Sương, cậu cứ ngồi đây."
Xong xuôi, cô nàng quay sang nhìn Lương Yến Châu: "Lương Yến Châu, đây là Tần Sương, lần trước hai người gặp rồi đấy, còn nhớ chứ?"
Lương Yến Châu không hiểu sao lại bật cười một tiếng, điệu bộ biếng nhác lên tiếng: "Tôi mới hai mươi bảy tuổi chứ chưa phải bảy mươi hai tuổi, chút trí nhớ ấy vẫn còn."
Sắp xếp chỗ ngồi cho Tần Sương xong xuôi, Cố Nhiễm đi ra ngoài dặn dò phục vụ chuẩn bị lên món.
Tần Sương ngồi xuống bên cạnh Lương Yến Châu.
Cố Nhiễm đông bạn bè, một bàn ăn thành ra ngồi hơi chật.
Tần Sương đặt cuốn sách tiếng Anh vui nhộn đang ôm trong ngực xuống đùi, hai cánh tay hơi khép lại vào trong, sợ đụng phải người ở hai bên.
Lương Yến Châu vẫn giữ nguyên tư thế nhàn tản tựa lưng vào ghế.
Anh thấy Tần Sương đặt hai cuốn sách lên đùi, tò mò liếc nhìn một cái. Khi thấy trên bìa sách là mấy chữ lớn "Tiếng Anh thú vị cho học sinh tiểu học", dường như điểm cười của anh bị chạm trúng, nơi cổ họng phát ra một tiếng cười nhẹ.
Tần Sương nghe thấy, theo bản năng quay đầu lại nhìn Lương Yến Châu.
Lương Yến Châu vừa vặn ngước mắt nhìn cô, hai người chạm mắt nhau. Anh cười như không cười, thuận miệng hỏi một câu: "Sao thế? Đang học tiếng Anh à?"
Tần Sương lúc này mới nhận ra hẳn là Lương Yến Châu đã nhìn thấy hai cuốn sách tiếng Anh tiểu học đặt trên đùi mình.
Cô giải thích: "Không phải, dạo này tôi đang làm gia sư tiếng Anh cho một bé tiểu học."
Lương Yến Châu nhìn Tần Sương, ngạc nhiên hỏi: "Không phải cô học ở Học viện Điện ảnh sao?"
Tần Sương gật đầu, đáp: "Thỉnh thoảng tôi cũng làm thêm vài việc khác."
Tuy vẻ ngoài trông như đang lắng nghe, nhưng thực chất cô chẳng để tâm được chữ nào. Tuần trước cô có đến Hoành Điếm thử vai nữ thứ ba cho một bộ phim cổ trang, dạo này vẫn đang đợi tin tức. Đạo diễn bảo cô rằng sau cuộc họp hôm nay sẽ có kết quả, khi đó sẽ thông báo cho cô ngay.
Vì vậy, cô đã thấp thỏm đợi tin suốt cả ngày trời. Lúc ăn cơm cô cũng có chút tâm hồn treo ngược cành cây, cứ chốc chốc lại mở WeChat ra xem, dáng vẻ như đang rất nóng lòng chờ đợi tin nhắn của ai đó.
Lương Yến Châu ngồi bên cạnh, bị hành động xem điện thoại liên tục của cô làm cho có chút hiếu kỳ.
Vào lần thứ không biết bao nhiêu Tần Sương mở WeChat, anh giống như chỉ đơn thuần tò mò mà hỏi một câu: "Đang đợi tin nhắn của bạn trai à?"
"Hả?" Tần Sương ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lương Yến Châu.
Giọng điệu Lương Yến Châu vẫn bình thản, không nghe ra cảm xúc gì: "Thấy cô đợi tin nhắn suốt cả buổi tối rồi."
Tần Sương lúc này mới phản ứng lại, vội giải thích: "Không phải đâu, tôi—"
Cô vốn định nói mình đang đợi kết quả thử vai tuần trước, nhưng nghĩ lại, dường như chẳng có việc gì phải nói chuyện này với Lương Yến Châu. Dù sao hai người họ cũng không thân thiết cho lắm.
Thế là cô đổi lời: "Tôi không có đợi tin nhắn bạn trai."
"Vậy sao," Lương Yến Châu đã buông đũa từ lâu, tựa lưng vào ghế. Ánh mắt anh nhìn Tần Sương có chút thâm trầm khó đoán, như chỉ là thuận miệng hỏi thêm một câu: "Tôi còn tưởng cô cãi nhau với bạn trai nên mới ôm điện thoại đợi tin nhắn cả tối chứ."
"Ờ..." Tần Sương theo bản năng giải thích: "Tôi không có bạn trai."
Lương Yến Châu nhìn cô, không nói thêm gì nữa.
Nhưng tư thế nhàn nhãn tựa vào ghế của anh trông có vẻ đã thả lỏng hơn hẳn. Anh thậm chí còn vắt chéo đôi chân dài, dáng vẻ ung dung cho thấy tâm trạng lúc này hình như khá tốt.
Đúng lúc này, điện thoại của Tần Sương cuối cùng cũng rung lên.
Tim cô đập thót một cái, vội vàng cúi đầu xem.
Đạo diễn Khương: [Tần Sương, thật xin lỗi nhé. Vai nữ thứ ba này phía nhà đầu tư đã có người chọn rồi, hẹn dịp khác chúng ta hợp tác nhé.]
Nhìn thấy dòng tin nhắn này, trái tim vốn vẫn còn ôm hy vọng của Tần Sương cuối cùng cũng chìm xuống đáy vực.
Cô cất điện thoại, nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt thẫn thờ một lúc.
Một lát sau, cô cảm thấy ngực hơi nghẹn, bèn bưng chiếc ly bên tay lên uống nước.
Đang uống dở thì Lương Yến Châu bỗng gọi cô: "Tần Sương."
Tần Sương quay đầu lại nhìn anh: "?"
Lúc này tâm trạng cô không tốt, chẳng muốn nói chuyện với ai, nên chỉ nghi hoặc nhìn Lương Yến Châu.
Lương Yến Châu khẽ hất cằm, ra hiệu về phía chiếc ly trong tay cô.
Cô cúi đầu nhìn cái ly, rồi lại ngẩng lên nhìn anh, không hiểu gì mà hỏi: "Cái ly làm sao ạ?"
Lương Yến Châu nhìn cô, khóe môi thoáng hiện một ý cười loáng thoáng, cuối cùng mới lên tiếng: "Cô Tần, cái ly cô đang cầm là của tôi."
Tần Sương: "... ???"
"..."
Tần Sương hoàn toàn chấn động.
Cô cúi đầu nhìn cái ly trong tay, rồi theo bản năng quay đầu nhìn một chiếc ly khác trên bàn, sợ Lương Yến Châu đang lừa mình.
Nhưng khi thấy chiếc ly của mình vẫn đang nằm ngay ngắn ở phía bên trái, khoảnh khắc đó, cô bỗng cảm thấy thứ mình đang cầm không phải cái ly mà là một hòn than nóng bỏng tay. Trong nhất thời cầm tiếp không được mà đặt xuống cũng chẳng xong.
Cô như bị ai đó bấm huyệt bất động, sững sờ mất một lúc lâu.
Cuối cùng chỉ còn cách cắn răng quay đầu lại nhìn Lương Yến Châu, ngượng ngùng giải thích: "Cái đó... thật xin lỗi, vừa rồi tôi hơi lơ đãng nên lỡ tay cầm nhầm."
Vừa nói, cô vừa vội vàng quay lại bưng chiếc ly của mình lên, đưa tới trước mặt Lương Yến Châu, chân thành nhìn anh nói: "Anh uống ly của tôi đi, ly này tôi vẫn chưa đụng vào đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)