Bước ra khỏi nơi thử vai, trời bên ngoài đã tối.
Gió đêm mùa hè thổi lướt qua mặt, không khí tuy oi bức nhưng lại mang đến cảm giác tràn trề hơi thở cuộc sống. Dường như buổi tối mùa hè vốn nên như vậy, những cơn gió hanh nóng, bầu trời đầy sao, một thành phố phồn hoa và những ánh đèn đường xe cộ tấp nập.
Dọc đường có rất nhiều cửa tiệm nhỏ, cô bị thu hút bởi một tiệm cũ chuyên bán đĩa CD. Bước vào trong, cô phát hiện ra nơi này vậy mà lại có thể tìm thấy những bộ phim điện ảnh cũ từ thập niên 80, 90.
Cô say sưa ngắm nghía đến mức quên cả lối về, có rất nhiều đĩa phim cô muốn sở hữu, nhưng vì ông chủ ra giá đắt quá, cuối cùng cô chỉ đành mua hai bộ phim yêu thích nhất là Vượng Giác Ca Môn (As Tears Go By) và Tâm Trạng Khi Yêu (In the Mood for Love).
Sau khi vung tiền mua hai chiếc đĩa cũ, cô cẩn thận cất chúng vào túi tote của mình.
Ra khỏi tiệm đĩa, cô lại phát hiện một cửa tiệm phụ kiện ven đường. Vừa bước vào, cô đã ưng ngay một chiếc dây buộc tóc màu xanh lục.
Màu xanh ấy khiến cô nhớ đến chiếc váy xanh đẹp đến nao lòng của nữ chính trong bộ phim Chuộc Lỗi (Atonement).
Cô bỏ ra mười tệ để mua nó, đứng trước gương trong tiệm buộc cao mái tóc dài của mình lên.
Tóc vừa búi cao, vùng cổ lập tức trở nên mát mẻ.
Tâm trạng vốn dĩ tồi tệ của cô cũng nhờ mua được món đồ yêu thích mà dần trở nên nhẹ nhõm, vui vẻ hơn.
Rời khỏi tiệm phụ kiện, cô lại tạt vào một tiệm thuốc. Trong đó, cô mua mấy bịch cao dán lớn.
Bà ngoại bị bệnh phong thấp đau mỏi vai gáy, trước đây cô từng nhờ người mua hộ loại cao dán này ở Hồng Kông, bà ngoại dán xong thấy hiệu quả rất tốt. Sau đó cô lại nhờ người mua thêm vài lần, một ít gửi về nhà cho bà ngoại, một ít giữ lại cho mình dùng.
Cô đóng phim thường hay bị thương, miếng dán cao đối với cô mà nói quả thực là vị cứu tinh.
Chu Diên hay trêu cô, tiền thù lao đóng phim của cậu đều dùng để tích trữ cao dán cả rồi, đúng là phú bà cao dán mà.
Mặc dù chính cô cũng chẳng biết tại sao mình đóng phim lại hay bị thương đến vậy. Có lẽ là vì cô luôn nhận những vai nữ phụ độc ác? Trong phim thường xuyên bị người ta đánh đập ngã lăn lóc.
Cô vì muốn cảnh quay chân thực nên lần nào cũng vô cùng kính nghiệp mà để bản thân ngã rất đau.
Chu Diên từng gọi cô là "Tam nương liều mạng", diễn vai xác chết làm phông nền cũng phải cố gắng nín thở, sợ khán giả phát hiện cái xác phía sau vẫn còn đang thở hắt ra.
Dù cho có lẽ khán giả sẽ chẳng thèm để tâm đến một cái xác nằm trên mặt đất.
Mua xong cao dán, lúc bước ra khỏi tiệm thì đã là mười giờ tối.
Người đi bộ trên phố đã thưa thớt hơn lúc nãy rất nhiều, gió trong không khí cũng không còn oi bức như lúc bảy, tám giờ tối nữa, man mát nhưng vẫn mang theo chút hơi ấm.
Tần Sương đứng trước cửa tiệm thuốc, nghe thấy bụng mình sôi lên ùng ục rõ to.
Lúc này cô mới nhớ ra mình vẫn chưa ăn tối.
Rất nhiều cửa tiệm trên phố đã bắt đầu dọn hàng đóng cửa, Tần Sương bước vào một tiệm trà sữa ven đường, cất tiếng hỏi: "Xin hỏi, bây giờ còn mua trà sữa được không ạ?"
"Được chứ, cô muốn dùng gì?"
Tần Sương đáp: "Cho tôi một ly trà sữa uyên ương, cho thêm nhiều đá một chút."
Cô lấy điện thoại ra thanh toán.
Mua trà sữa xong, cô lại ghé vào một sạp hàng rong ven đường mua một phần cá viên cà ri.
Ông chủ sạp hàng bày vài chiếc bàn nhỏ và ghế đẩu bên lề đường, Tần Sương một tay bưng trà sữa, một tay bưng cá viên cà ri, đi tới lề đường tùy tiện tìm một chiếc bàn trống rồi ngồi xuống.
Gió đêm thổi hiu hiu, Tần Sương ăn một viên cá, rồi lại uống một ngụm trà sữa.
Cô ngẩng đầu nhìn những vì sao trên bầu trời đêm, chợt cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Gió đêm mùa hè, bầu trời đầy sao, ly trà sữa mát lạnh và phần đồ ăn nóng hổi đã khiến cô quên sạch nỗi buồn của vài tiếng đồng hồ trước.
Giờ phút này, cô chỉ thấy cuộc đời sao mà tươi đẹp đến thế, sự nuối tiếc duy nhất là lúc này không có ai bên cạnh, cô không thể chia sẻ niềm vui của mình với họ.
Cô có chút tiếc nuối thầm nghĩ, giá như lúc này có bà ngoại ở đây thì tốt biết mấy.
Cô tận hưởng từng làn gió thổi qua, chậm rãi ăn hết một phần cá viên, cảm thấy bụng vẫn chưa no hẳn, thế là lại bưng ly trà sữa đi mua thêm một phần cá viên nữa.
Đợi đến khi mua xong cá viên quay trở lại chỗ ngồi, cô nhìn thấy bên cạnh bàn của mình có một chiếc ô tô màu đen đang đỗ.
Cửa kính xe đang hạ xuống, người đàn ông kẹp một điếu thuốc trong tay, gác nhẹ lên mép cửa sổ xe.
Anh đang nhìn cô, trong mắt dường như xẹt qua một tia ý cười loáng thoáng, anh lên tiếng trước: "Tần Sương, cô dạo phố cũng giỏi thật đấy?"
Lương Yến Châu đi cùng mẹ về Hồng Kông để viếng ông bà ngoại, nhân tiện ở nhà một thời gian.
Tối nay mẹ anh mở tiệc tại nhà, hẹn một nhóm bạn đến đánh mạt chược, anh chê ồn ào nên lái xe ra ngoài hóng gió.
Lái xe từ trên đỉnh núi Thái Bình xuống đến khu Tiêm Sa Chủy, từ đằng xa anh đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bên đường.
Tối nay cô mặc một chiếc váy hai dây màu đen dài đến đầu gối, dưới chân đi một đôi bốt cao cổ cũng màu đen. Cô cao ráo, dáng người thon thả, lại vô cùng xinh đẹp, đứng giữa đám đông vô cùng thu hút sự chú ý, khiến người ta chỉ liếc qua cũng có thể bắt trọn được hình bóng cô.
Lương Yến Châu thấy cô đi dạo ven đường, sau đó bước vào một tiệm cũ bán đĩa CD, loanh quanh mười mấy phút mới bước ra.
Đi ra lại rẽ vào một tiệm phụ kiện rất nhỏ, lúc bước ra, mái tóc uốn xoăn dài mềm mại đen nhánh đã được cô dùng một chiếc dây buộc tóc màu xanh lục buộc cao lên, lộ ra chiếc cổ thiên nga trắng ngần tuyệt đẹp.
Lương Yến Châu không biết là vì tối nay mình thực sự quá nhàm chán, hay là vì một lý do nào khác, anh cho xe đi chậm lại, duy trì khoảng cách không xa không gần đi theo phía sau Tần Sương.
Anh thấy cô đi dạo tiệm phụ kiện xong, lại chui vào một tiệm sách, lúc bước ra trong tay đã cầm thêm hai cuốn sách.
Rời khỏi tiệm sách, cô lại tạt vào tiệm thuốc bên cạnh.
Vào đó khoảng mười phút, lúc ra tay xách theo một bọc đồ lớn. Anh đỗ xe ở xa nên cũng nhìn không rõ rốt cuộc cô đã mua cái gì.
Lúc đó đã là mười giờ tối, người và xe cộ trên phố đều đã vắng đi rất nhiều, cả con phố dần trở nên yên tĩnh.
Lương Yến Châu vốn tưởng rằng Tần Sương đã dạo phố chán chê rồi, dù sao thì các cửa tiệm trên phố cũng đã bắt đầu đóng cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


