"Trời ạ." Bà ngoại tự trách: "Bà biết rồi Sương Sương, lát nữa bà đi bật điều hòa ngay đây. Con ở ngoài đó cứ yên tâm học hành, đừng lo cho bà. Còn thuốc men thì đợt trước bà vừa ra bệnh viện mua rồi, kiểm tra sức khỏe bà cũng nhớ mà, đợi mấy hôm nữa chú dì Lâm về phố, bà sẽ ngồi nhờ xe nhà họ đi cùng luôn."
Nói xong, bà lại hỏi: "Đúng rồi Sương Sương, nghỉ hè này con có về không?"
Tần Sương gật đầu, nghĩ đến việc sắp được về nhà gặp bà, nụ cười trên mặt cô càng thêm rạng rỡ: "Bà ơi, chủ nhật tuần sau con về ạ."
"Được!" Bà ngoại mừng rỡ: "Thế con về đi, bà làm món thịt kho tàu cho con ăn."
"Vâng vâng!" Tần Sương hạnh phúc gật đầu thật mạnh.
Ngày mùng 3 tháng 8, Tần Sương đến Hồng Kông thử vai.
Bộ phim sắp khai máy này là một dự án lớn, đạo diễn là người vô cùng nổi tiếng, nam nữ chính cũng là những tên tuổi gạo cội trong giới. Những vai được thông báo thử vai công khai gồm có nữ thứ hai, nữ thứ ba và nữ thứ tư.
Vé máy bay mùa hè rất đắt, Tần Sương chỉ mua vé đứng tàu cao tốc để đến Hồng Kông.
Cô chuẩn bị một bộ hồ sơ dày cộp, bao gồm cả những tác phẩm phim ảnh trước đây và một số ảnh mẫu ảnh của mình.
Cô đoán lần thử vai này cạnh tranh sẽ rất khốc liệt, dù sao đây cũng là cơ hội được đóng vai phụ trong phim của đạo diễn lớn, hơn nữa lại được hợp tác cùng dàn diễn viên hạng A, doanh thu phòng vé không cần lo lắng. Một khi được chọn, chỉ cần diễn đủ tốt thì vai phụ cũng có thể nhanh chóng trở nên nổi tiếng.
Thế nhưng khi mang hồ sơ đến địa điểm thử vai, cô mới phát hiện mức độ cạnh tranh của bộ phim này hoàn toàn vượt xa tưởng tượng.
Cô không ngờ rằng ngay cả những tiểu hoa đán hạng nhất mảng phim truyền hình cũng đến tranh vai phụ cho phim điện ảnh này.
Khi nhìn thấy vài ngôi sao hạng A mang theo cả người đại diện và trợ lý đến thử vai, cô đã đoán được cơ hội của mình vô cùng mong manh.
Nhưng đã đến rồi thì chẳng có lý do gì để bỏ cuộc giữa chừng. Thế là cô ôm hồ sơ đi tới một góc chẳng ai để ý, tìm một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống, chờ đợi người bên trong gọi tên mình.
Cô đợi từ chín giờ sáng cho đến tận sáu giờ tối, cuối cùng cũng đến lượt vào thử vai.
Đạo diễn đưa cho cô một đoạn kịch bản để diễn, nhưng cô diễn chưa đầy một phút đã bị đạo diễn hô ngừng.
Cô là diễn viên cuối cùng thử vai ngày hôm đó. Sau khi hô ngừng, đạo diễn trực tiếp đưa đoàn đội rời đi ngay lập tức.
Nhân viên bắt đầu dọn dẹp bàn ghế và đạo cụ để chuẩn bị tan làm.
Tần Sương đứng ngẩn ra đó vài giây, sau đó bước đến bàn phỏng vấn, cầm lấy bộ hồ sơ mà cô đã dày công chuẩn bị bấy lâu nhưng đạo diễn chẳng thèm liếc mắt xem qua, rồi lặng lẽ rời khỏi trường quay.
Thất bại khi thử vai đối với Tần Sương mà nói cũng chẳng phải đả kích gì to tát. Dù sao những năm qua số đoàn phim cô từng đến đếm không xuể, nhưng kết quả đến 90% đều là trượt.
Có rất nhiều lý do để trượt vai, nhưng ngoại trừ số ít thực sự do không hợp vai, thì phần lớn hoặc là do vai diễn đó đã được chọn sẵn từ trước, hoặc là do người khác có quan hệ. Thậm chí có những bên sau khi thử vai xong sẽ bí mật liên lạc, ám chỉ hỏi cô có chấp nhận "quy tắc ngầm" hay không.
Tần Sương lăn lộn trong nghề này vài năm, đối với những quy tắc này đã sớm chẳng còn lạ lẫm gì.
Vì vậy, ngay cả khi tình cờ nghe thấy hai nhân viên đoàn phim bàn tán trong nhà vệ sinh rằng vai nam nữ phụ thực chất đã được định sẵn hết rồi, thử vai công khai chỉ là hình thức, cô cũng chẳng mấy kinh ngạc, thậm chí còn không hề tức giận.
Cô chỉ thấy ghét những kẻ đặt ra quy tắc nhưng lại coi người khác như khỉ để trêu đùa.
Nếu đã chọn sẵn người rồi thì tại sao còn bày đặt thử vai công khai làm gì? Là ai sợ mình tài không xứng với vị, sợ bị người đời mỉa mai là diễn viên dựa hơi tài nguyên hay sao?
Cũng may Tần Sương không có lý tưởng cao siêu gì với nghề diễn viên này, nên cô không có cái nỗi khổ của người "có tài mà không gặp thời".
Cô rất thực tế, ngay từ đầu chọn thi vào Học viện Điện ảnh đơn giản chỉ vì muốn kiếm tiền.
Cô từng suy nghĩ về rất nhiều con đường để làm giàu. Ông chủ trạm thu mua phế liệu trông rất giàu có, có lần cô thấy ông ấy lái hẳn một chiếc Range Rover.
Ông chủ tiệm lẩu Phiêu Hương cũng rất nhiều tiền, nghe nói nhà họ ở biệt thự lớn trong huyện.
Chú Lâm và dì Lâm đi làm công trình hình như cũng kiếm được lắm tiền. Năm cô học lớp ba, họ đi Thâm Quyến hai năm, lúc về đã lái BMW và mua nhà lớn ở trên phố.
Năm đó cô còn được thơm lây Lâm Trạch mà ngồi thử chiếc BMW của nhà họ, rồi đến căn nhà lớn trên phố ăn một bữa cơm.
Ngồi trên chiếc xe BMW của nhà Lâm Trạch, khao khát phát tài trong lòng cô càng thêm mãnh liệt.
Lúc đó cô đã thầm thề rằng sau khi lớn lên cũng phải mua xe BMW, khi đó cô sẽ lái xe đưa bà ngoại đi du lịch khắp nơi.
Cô cũng muốn mua căn nhà lớn như nhà Lâm Trạch, tấm nệm lò xo nhà họ nằm sướng thật đấy, nếu bà ngoại được nằm lên đó chắc chắn sẽ không còn bị đau lưng nữa.
Nhưng sau này cô mới nhận ra, phát tài chính là việc khó nhất trên đời.
Cô muốn học theo ông chủ trạm phế liệu, kết quả là vất vả nhặt bìa và chai nhựa suốt một học kỳ, cuối cùng chỉ bán được năm mươi tệ. Trường thu tiền đồng phục mùa đông thế là cuốn sạch số tiền đó đi luôn.
Cô muốn học theo ông chủ tiệm lẩu, tự mày mò xào cốt lẩu ở nhà, kết quả là dầu bắn lên làm mu bàn tay bị bỏng một vết rộp lớn, đến tận bây giờ vẫn còn để lại dấu vết.
Cô muốn học theo chú Lâm dì Lâm đi làm công trình, nghỉ hè ra công trường khuân gạch suốt hai tháng trời, tiền thì chẳng kiếm được bao nhiêu mà mặt mũi thì bị nắng rát đen như cục than, lúc vào học suýt nữa bị Lâm Trạch cười cho thối mũi.
Tóm lại, từ nhỏ đến lớn cô đã thử qua rất nhiều cách để giàu có, nhưng cuối cùng đều thất bại.
Mãi cho đến năm học lớp mười, trường tổ chức diễn kịch, vì cô có ngoại hình khá nên bị giáo viên ban văn nghệ bắt đi đóng vai nữ chính.
Cuối cùng vở kịch đó của họ được đi thi cấp thành phố và giành giải nhất. Nhờ diễn tốt mà cô được hiệu trưởng thưởng cho năm nghìn tệ.
Đó là lần đầu tiên cô phát hiện mình có năng khiếu diễn xuất, và hóa ra diễn kịch cũng có thể kiếm ra tiền.
Sau này cô ra tiệm net lướt web, tra cứu thù lao của các diễn viên đang nổi tiếng. Khi biết một nữ diễn viên hạng A đóng một bộ phim có thể kiếm được hàng chục triệu tệ, cô đã xúc động đến mức mất ngủ, về nhà thức trắng đêm để nghiên cứu kỹ năng diễn xuất.
Khi tốt nghiệp cấp ba, cô thuận lợi thi đỗ vào Học viện Điện ảnh với thành tích thủ khoa cả phần thi văn hóa lẫn chuyên môn năm đó.
Vốn tưởng rằng mình sắp bắt đầu kiếm được bộn tiền, kết quả bước chân vào nghề này rồi mới biết nước sâu đến nhường nào.
Đừng nói là diễn vai nữ chính, bây giờ cô có thể nhận được một vai nữ phụ độc ác thôi cũng đã tạ ơn trời đất lắm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


