Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Edit: Ngân Nhi​

Hạ Chi Tuyển đưa hộp kem cho Cố Tư Ức: “Tỉnh chưa? Ăn nhanh lên, sắp đến giờ tập rồi.”

Lục Gia Diệpđangbận rộn đằng kia nhìn mà tức: “Sao cậu ấy lại giành việc đưa kem cho emgáichứ? Cứ thích làm người tốt thôi.”

Tô Hàn cười hì hìnói: “Đấy là emgáingười ta mà, nghĩ thoáng chútđi.”

“Chuyện mua kem là do tôi đề xuất đấy nhé!” Lục Gia Diệp hậm hực.

Chu Kiêu xen vào: “Nhưng A Tuyển là người bỏ tiền.”

Mấy cậu lúc nghỉ trưa tập trung ngồi ở quán trà sữa trong nhà ăn lập đội chơi game, mua đồ uống xongthìLục Gia Diệpnói: “Mua kem cho emgáiănđi.”

Hạ Chi Tuyểnnói: “Cây cao chịu nhiều gió lớn, chi bằng mua cho cả hội congáiđi.”

“Cũng đúng, hôm qua emgáiđến nước cũngkhôngcó mà uống,nóikhôngchừng là do mấy đứa congáighen ăn tức ở gây ra, ai bảo emgáitôi xinh đẹp như thế làm gì.”

Thế là Lục Gia Diệp vơ luôn mấy chục hộp Haagen-Dazs, lúc trả tiền cậu ta chỉ cười trừ, đáng thươngnói: “Tôi mới bị bố cắtmộtphần tiền tiêu vặt rồi, A Tuyển, cậu có thu nhập ngoài, cậu trảđi.”

Hạ Chi Tuyển chẳng thèm nhìn cậu ta, cậu đưa thẻ ra thanh toán, mấy giây sauđãquẹt mất hơn hai ngàn tệ.

Đưa kem xong, Hạ Chi Tuyển cùng mấy cậu bạn rờiđi, cáccôgáivừa nhìn theo vừa vui vẻ ăn kem.

Hướng Lê và Trương Hân Dịch tiến lại gần Cố Tư Ức, cười tủm tỉmnói: “Hưởng ké chút hào quang của cậu, bọn mình cũng có ngày được ăn đồ tráng miệng do các nam thần đưa tới rồi.”

Cố Tư Ức lúc này mới pháthiệnra làkhôngchỉ mìnhcôcó kem, mà ai cũng có phần cả.

Buổi tập chiều bắt đầu, Cố Tư Ức cảm nhận đượcmộtcáchrõràng rằng bầukhôngkhí trong đội ngũđãhòa hợp hơn rất nhiều.

Đến giờ nghỉ, tất cả mọi người đều vây xung quanhcô, vừa tò mò vừa hưng phấn hỏi: “Cậu và đám Hạ Chi Tuyển có quan hệ như thế nào vậy?”

“Mấy cậu ấy đều gọi cậu là emgái, rốt cuộcthìai làanhhọ của cậu thế?”

Cố Tư Ức trả lời dưới ánh nhìn chăm chú đầy khát vọng của mọi người: “Bố mình là bạn thân của bố mẹ Hạ Chi Tuyển, mà bố mẹ Hạ Chi Tuyểnthìmuốn Hạ Chi Tuyển coi mình như emgáimà chăm sóc, cho nên mấy cậu ấy mới gọi mình là emgái.”

“thìra là thế!”

“Chả trách mà bọn họ lại cưng chiều cậu như vậy!”

“Trước tôi học cùng lớp với Hạ Chi Tuyển đấy, mà cậu ấy cực kì lạnh lùng luôn, chẳng bao giờ thấynóichuyện với congái.”

“Đừng cónóilà tôikhôngnhắc nhở mấy cậu nhé, ai thích Hạ Chi Tuyểnthìcứ xếp hàng lấy lòngcôem chồng tương lai này trướcđi.”

Nghe xong câu này cáccôgáiđều đồng loạt cười vang, trong nụ cười còn mang theosựngượng ngùng nữa.

Trong thời kì này, cáccôgáikhôngcần nhún nhường, cũngkhôngcần thỏa hiệp, cứ đem lòngyêuthích là đủ rồi, cho dùkhôngcó cơ hội,khôngcó khả năng lại gần người ta, nhưngyêuđơn phương cũng làmộtthứ tình cảm rất đẹp.

mộtngày tập luyệnđãxong, ai cũng mệt chết người, Cố Tư Ức còn chả muốn ăn cơm tối, chỉ mua tạm cái sandwich rồiđivề phòng.

côkhoanh hai chân ngồitrênghế, vừa cầm điện thoại xem phim hài vừa ăn sandwich, miệng cười ha hả.

trênbàn đột nhiên có thêmmộtcốc trà hoa quả.

Cố Tư Ức quay đầu nhìn, thấy Lam Hiểu Thu đứng bên cạnhnói: “Mua cho cậu đấy.”

Đúng lúccôđangkhát nước, địnhđiuống ngụm nước lọc, nhưng mà…

Cố Tư Ức ngơ ngác nhìn Lam Hiểu Thu.

Lam Hiểu Thunói: “Lần trước cậuđãmua cho mìnhmộtcốc rồi.”

“À.” Cố Tư Ức gật đầu, cầm cốc trà uốngmộtngụm, lại hỏi: “Chẳng phải cậukhôngchơi với mình nữa sao?”

“Mình đến đây để học,khôngphải để kết bạn, càngkhôngmuốn dính dáng tới tranh chấp, mấy việc đó quá lãng phí thời gian, ảnh hưởng đến việc học.” Lam Hiểu Thu bình tĩnhnói.

Cố Tư Ức cảm thấy đúng làcôbạn này có vẻ chỉ muốn chăm chỉ học hành thôi,khôngmuốn quan tâm đến những chuyện khác.

Thế nhưng liệu như vậy có tốtkhông?

Cố Tư Ức cườinói: “Bố mẹ mình cũng rất kì vọng vào mình, hi vọng mình cố gắng học để thi đỗmộttrường tốt, nhưng bố mẹ cũng muốn mình cómộtthời thanh xuân nhiều màu sắc, sau này khi nhớ về thờiđihọcsẽcó nhiều kỷ niệm đẹp.”

- -

Lại thêmmộtngày tập quânsựnữa trôi qua, Cố Tư Ức cùng các bạn tới nhà ăn ăn tối.

Lúcđingang qua vườn hoathìthấy Từ Na và mấy người bạn củacôta xuấthiệnngay trước mắt.

Cố Tư Ức làm nhưkhôngthấy, tiếp tụcđisangmộthướng khác.

“Cố Tư Ức!” Từ Na đuổi theocô.

Cố Tư Ức vẫn giữ nét mặt lạnh nhạt.

“Chị em mìnhnóichuyệnmộtlát đượckhông?”

“khôngphải là chị lại muốn đưa Tư Ứcđirồi giở trò với cậu ấy đấy chứ?” Hướng Lê hỏi.

Sắc mặt Từ Na trầm xuống, nhưng vài giây sau lại chuyển biến rất nhanh, còn tươi cườinói: “Làm gì có, việc lần trước chỉ là hiểu lầm thôi.Cố Tư Ức, chị em mình kết bạn với nhau nhé, đượckhông?”

Mấy hôm trước vẫn còn ghê gớm lắm, giờ lại chạy tớinóimuốn kết bạn vớicô? Cố Tư Ức thểhiệnrõsựchán ghéttrêngương mặt,nóithẳng: “không, tôikhôngmuốn làm bạn với chị.”

“…!!” Từ Na bị từ chối, mặt tái xanh.

“Đừng tưởng có Hạ Chi Tuyển chống lưng mà mày…”

“Im ngay!” Từ Na ngăn con bé đứng bên cạnhđangcó dấu hiệu nổi đóa lại,mộtlần nữa nở nụ cười,nóivới Cố Tư Ức: “Emgáià, chắc em hiểu lầm chị rồi,khôngsao, chơi với nhau lâu làsẽhiểu nhau thôi mà.”

“Tôikhôngphải emgáicủa chị, đừng có nhận họ hàng bừa bãi.” Cố Tư Ứcnóixong liền xoay người rờiđi,khôngquan tâm đến chị ta.

Lúcđixa rồi, Hướng Lê mới hưng phấnnói: “Tư Ức à, cậu soái quáđimất!”

“Đừng đùa nữa.” Cố Tư Ức bật cười.

“Nhưng màkhôngbiết tại sao chị ta lại tới tìm mình nhỉ? Chẳng phải rất ghét mình sao?”

“Chắc chắn là vì Hạ Chi Tuyển rồi!”

“Hả? Việc nàythìcó liên quan gì đến Hạ Chi Tuyển chứ?”

“Cậukhôngbiết sao? Chị ta thích Hạ Chi Tuyển từ hồi còn học cấp hai cơ.”

“Mình nghenóicó lần chị ta trông thấy Hạ Chi Tuyển giảng bài chomộtbạn học nữ, thế là chị ta gọi người dạy dỗcôbạn đómộttrận luôn, cũng may là Hạ Chi Tuyểnkhôngqua lại nhiều với đám congái, chứkhôngthìchị ta có mà bận rộnđidằn mặt người ta suốt ngày ý.”

“Chắc là chị tađãbiết chuyện Hạ Chi Tuyển coi cậu như emgáinên mới tới lấy lòng đấy.”

Haicôbạn phân tích từng câu cho Cố Tư Ức, câu chuyện nhanh chóng được làmrõ, Cố Tư Ức càng thêm căm ghét chị ta, nhưng lại quan tâm đếnmộtviệc khác: “Vậy Hạ Chi Tuyển có thích chị takhông?”

“Làm gì có chuyện đấy, thíchthìphải thường xuyênđicùng nhau chứ.”

“Nam thần người ta thểhiệnrõràng lắm, hoàn toànkhôngthèm để ý đến chị ta đâu.”

Cố Tư Ứckhôngkhỏi thở phàonhẹnhõm,khôngthíchthìtốt.

Buổi tốicônằmtrêngiường suy nghĩ lại mấy chuyện xảy ra, nhận ra cómộtviệc quan trọngđãlàm thay đổi thái độ của mọi người đối vớicô, đó chính là nhờ Hạ Chi Tuyển và các bạn của cậuđãmua kem cho tất cả đám congái, bọn họ làm vậy là vì muốn giúpcôsao?

Gửi xong,côlại yên lặng nằm trong bóng tối, chờ cậu nhắn lại.

Đợi mãi mà vẫnkhôngthấy hồi đáp, Cố Tư Ức lại cầm di động lên xem.

Chẳng lẽcôcảm ơn khô khan quá nên người takhôngbiết nhắn lại thế nào?

Thế làcôlại gửi thêmmộttin nữa: “anhngủ chưa?”

Lần nàythìcônhận được hồiâmrất nhanh, Hạ Chi Tuyển nhắn lại: “anhcứ tưởng là tin nhắn rác nên bỏ qua, add wechatđi, nhập số di động củaanhlà ra.”

Cố Tư Ức ngượng ngùng sao chép số của Hạ Chi Tuyển rồi lên wechat tìm.

Avatar của cậu để hình giải ngân hà, nhìn vừa đẹp vừa lãng mạn.

Cố Tư Ức xin kết bạn với nick wechat tên X này, bên kia đồng ý rất nhanh.

Ý cũng như tên: [mặt cười] [mặt cười]

Ý cũng như tên: Nhờ cóanhmà bây giờ mọi người thân thiết với em lắm đấy.

X: Cảm ơn kiểu này qua loa quá.

Ý cũng như tên: Xin được thúc ngựa trình lên cho ngài mười lọ tương ớt!

X: Mấy lọ hôm trước em đưa vẫn chưa ăn hết, tạm thờikhôngcần.

Ý cũng như tên: Vậy…anhmuốn em cảm ơn thế nào?

X: Khi nào nghĩ raanhsẽnóicho em biết.

Ý cũng như tên: Sẵn sàng nhận lệnh bất cứ lúc nào!

X: Nênđingủ rồi.

Cố Tư Ức gửiđimộticon gật đầu.

Cứ tưởng cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc rồi, Cố Tư Ức cũng chuẩn bị tắt máythìđối phương lại gửi tin nhắn tiếp.

X: Ngủđi.

cônhắn tin lại: Vâng,anhngủ ngon nhé ~

X: Ngủ ngon.

Ý cũng như tên: [Đángyêu] [Đángyêu]

X: Đừng gửi icon nữa, ngủđi.

Ý cũng như tên: Vâng, em ngủ đây ~anhngủ ngon ~

X: Ngủ ngon.

Ý cũng như tên: Ngủ ngon.

X:.

(: Mệt haianhchị quá ạ))

“Ha ha ha ha…” Cố Tư Ức buồn cườikhôngchịu được.

Từ Lâm giường bên cạnh hỏi: “Cậu cười gì thế?”

“khôngcó gì…” Cố Tư Ức mãi mới dừng được, lại cầm di động lên xem tiếp.

Cái dấu chấm kia chọc cườithậtđấy, với lại hình như cậu ấy có thói quen bắt buộc là bản thân phải là người kết thúc cuộcnóichuyệnthìphải, đángyêura phết!

- -

Chớp mắt tuần đầu tiên của học kỳ mớiđãtrôi qua.

Trường học cho phép học sinh được tự do ra ngoài vào chủ nhật hàng tuần, nhưng vìđanglà thời gian tập quânsựnên thứ bảy cũng được nghỉ, các học sinh trở về phòng, vui sướng thu dọn đồ đạc để ra khỏi trường, giống như những chú chimnhỏđược thoát khỏi lồng vậy.

Cố Tư Ức gọi điện cho mẹ: “Hôm nay con được nghỉ, chiều là về đến nhà rồi.”

Nhàcôcách thành phố C khoảng ba tiếngđixe, cũngkhôngxa lắm.

Cố Tư Ức hào hứngnói: “Mẹ nhớ chuẩn bị cho con mấy món con thích nhé, thịt kho tàu này, bò cay này, thịt lợn sốt cay nữa…” Mấy món thanh đạm ở trường đúng là làm khó cho cái miệng quen ăn mặn củacôquá.

Thế nhưngsựhào hứng củacôcòn chưa vượt quá được ba phútthìđãbị Hứa Giai Tuệ tạt chomộtgáo nước lạnh.

“Mẹ với bố lạiđangđicông tác ở nước ngoài mất rồi,khôngcó ở nhà, làm sao bây giờ?”

“Ơ? Ơ… Ơ…” Cố Tư Ức cực kì bi thương.

“Cuộc sống khó khăn, kiếm được tiền cho conđihọc đâu có dễ, ngày nghỉ con cứ ở trườngđi, cho quen với hoàn cảnh sống.”

“Con ở đây hơnmộttuần rồi mà,đãquen lắm rồi.”

“VậyđitìmanhHạ chơiđi.”

“…”

“Đúng rồi, cứ ở cùng nó đến hết chủ nhậtđi, có cần mẹ gọi điện chào hỏi nhà đó trướckhông?”

“Thôi đừng ạ!” Cố Tư Ức vội can ngăn, “Nhỡ người ta có kế hoạch gì trước rồithìsao ạ? Bình thường ở trườnganhýđãrất quan tâm đến con rồi, giờ đến cả ngày nghỉ cũng làm phiền nhà người ta nữathìcòn đâu làkhônggian riêng tư nữa, mẹ đừng lo, consẽtự thu xếp.”

nóichuyện với mẹ xong, Cố Tư Ức tắm rửa sạchsẽthay quần áo, tuy rất muốn về nhà, rất nhớ bố mẹ, nhưng bố mẹ bậnđicông tác rồithìđành thôi vậy.

côquyết địnhsẽtới thư viện đọc sách.

Hầu như các khu vực hoạt động trong trường vẫn mở cửa kể cả ngày nghỉ, dành cho những học sinh lưu trú tại trường dịp cuối tuần.

Cố Tư Ức muamộtcốc trà sữa, chọnmộtcuốn tiểu thuyết có vẻ lãng mạn ngọt ngào để đọc, tên là “Lần thứ 3650 thích em”, sau đó chọnmộtchỗ rộng rãi mát mẻ mà ngồi.

Nhưng mà mọi khi Cố Tư Ức đều đọc tiểu thuyết rất nhập tâm, chỉ có lúc này làkhôngthể tập trung nổi.

Đượcmộtlúc,côlại lôi điện thoại ra nghịch.

Mắt nhìn vào nick wechat của Hạ Chi Tuyển,khôngbiết cậu ấy có kế hoạch gì chưa nhỉ?

Có phải làsẽvề nhà ănmộtbữathậtngon, sau đóđichơi với hội bạn thân? Ghen tị quáđi.

côcố gắng đè nén ý định gửi tin nhắn cho người ta, quyết tâm tắt hẳn máy rồi vứt vào trong balo luôn.

Bên kia, Hạ Chi Tuyển bận việc xong quay về kí túc, mấyanhem bắt đầu bàn bạc kế hoạch ngày chủ nhật.

Cậu bỗng nghĩ tới Cố Tư Ức từ nơi khác đến đây, liền gọi điện chocô, nếucônhóc mà có về nhàthìcậusẽtiễn ra bến xe.

…Nhưng di động của Cố Tư Ức sao lại tắt nguồn rồi?

Hạ Chi Tuyển để điện thoại xuống,nóivới mấyanhem: “khônggọi được cho Cố Tư Ức, mấy cậu thử liên lạc với mấycôbạn của em ấy hỏi xem em ấyđangở đâuđi.”

Lục Gia Diệpnói: “Sao cơ? Mất liên lạc với emgáiTư Ức đángyêuxinh đẹp của tôi à? Nguy hiểm nguy hiểm! Phải mau chóng tìm người!”

Cả bọn hành động rất nhanh và dứt khoát.

- -

Hạ Chi Tuyển phải hỏi thăm mấy ngườithìmới biết là Cố Tư Ức ở thư viện, còn có người gửi cả ảnhcôđangđọc truyện uống trà sữa cho cậu nữa.Hạ Chi Tuyển vừa tức vừa buồn cười, mìnhthìngồi đây sốt hết cả ruột, còncôthìlại thảnh thơi thư giãn như thế.

Mấy ngày nay tập quânsựvới cường độ cao, đến tầm trưa là mệt rã rời, Cố Tư Ức ngồi đọc truyệnmộttí là ngủ mất.

Lúc Hạ Chi Tuyển tìm đượccô, thấycôđãgục xuống bàn ngủ say sưa.

Gương mặtcôửng hồng, cặp lông mi dài khẽ run, gò má bị đè chặt nên môi cũng chu ra.

Hạ Chi Tuyển nhìncômấy giây rồi ngồi xuống bên cạnh, cậukhôngđánh thứccô, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa tay ra, làm chuyện mà đến chính bản thân cũngkhôngthể hiểu nổi.

Ngón tay của chàng trainhẹnhàng chạm lên hàng mi củacôgái, mang theosựsay mê và vui thích.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc