Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Edit: Ngân Nhi​

Hạ Chi Tuyển ung dungnói: “Bạn Cố Tư Ức à, cònkhôngchịu dậy làsẽtới muộn đấy.”

“…Hả?”

“Aaaaa!!!”

Cố Tư Ức giật mình ngồi bật dậy.

Nhìn đồng hồ mới sáu giờ năm phút, vẫn ổn vẫn ổn.

côlấy lại tinh thần, lúc này mới pháthiệnngười gọi điện cho mình chính là…Hạ Chi Tuyển?

Lúc nhìn lại điện thoạithìđối phươngđãcúp máy rồi.

Cố Tư Ức hết hẳn buồn ngủ,đixuống giường rửa mặt.

Bạn cùng phòng vẫnđangngủ,côđitới đậpnhẹgiường từng người,nói: “Còn 20 phút nữa thôi đấy.”

Lúccôrửa xong mặt mũithìHướng Lê và Trương Hân Dịch từ phòng khác tới gõ cửa: “Tư Ức ơi, cùngđinhé.”

“Mình ra ngay đây!” Cố Tư Ức sửa soạn xong liềnđitheo haicôbạn ra khỏi phòng.

Buổi sáng phải tập thể dục và chạy bền xung quanh sân tập, từng đội lần lượt xếp thành hàng rồi chạy vòng quanh.

Trờiđãsáng hẳn, mặt trời vẫn chưa lên cao, tiết trời buổi sáng khá mát mẻ.

Các học sinh nam và học sinh nữ chạy từng vòng quanh sân dướisựchỉ đạo của giáo viên hướng dẫn, còn phải đồng thanh hô khẩu hiệu nữa, từng tiếng hô vang kéo theo cảsựnhiệt huyết của những thiếu niên trẻ, vang vọng khắp cả sân trường.

Học sinh nam tốc độ nhanh hơn học sinh nữ, thỉnh thoảng lại thấy đám con trai chạy vượt qua mấycôgái.

Lục Gia Diệp chạy ngang qua đội hình nữ, trông thấy Cố Tư Ứcthìvẫy tay chào: “Hi ~~”

Đám congáibắt đầu xôn xao.

“Ôi, Lục Gia Diệp kìa!”

“Cậu ấyđangchào bọn mình à!”

“Cả Tô Hàn nữa…”

Cả đám đồng loạt nhìn sang,khôngkhí vốnđangtrầm lắng bỗng trở nên sôi nổi hẳn.

Cố Tư Ức cũng quay đầu nhìn, đập vào mắt chính là Hạ Chi Tuyển.

mộtnhóm con trai mặc quân phục, dường như chỉ có cậu ấy là tỏa sáng nhất, liếc mắtmộtcái là trông thấy ngay, cậu chạy đằng sau Lục Gia Diệp, mắt nhìn thẳng phía trước, mái tóc đen mềm mại rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Cố Tư Ức lại pháthiệnra là góc nghiêng của cậu ấy rất đẹp, từ sống mũi cho đến đôi môi, lướt xuống cái cằm,hiệnramộtđường cong rất hoàn hảo.

Lần đầu tiên cảm thụ góc nghiêng thần thánh của con trai, Cố Tư Ức có phần bị mê hoặc, cho đến khi Hạ Chi Tuyển bất ngờ quay đầu nhìn, ánh mắt của hai người trùng hợp chạm nhau.

Cố Tư Ức mau chóng nở nụ cười, cảm xúc vui vẻkhôngnóinên lời, sau đó nhìnđichỗ khác, nhớ đến cuộc điện thoại hồi sáng,côlại bật cười.

Tập thể dục xong là thời gian ăn sáng 40 phút, ăn xongthìđến 40 phút tự học buổi sáng.

Cả bọn trở về lớp, cầm sách giáo khoa ngồi học.

Thầycôvẫn chưa chỉ định chỗ ngồi, nên ai nấy đều ngồi lại đúng vị trí mà hôm đầu tiên đến báo danh mìnhđãchọn.

Cố Tư Ức lạiđitới hàng ghế cuối cùng của dãy ba, mọi người ai cũngđãcó bạn cùng bàn, chỉ còn chỗ ngồi bên cạnhcôlà vẫn trống, có lẽ chính là người bạn cùng phòng vẫn còn vắng mặt củacô.

Cố Tư Ức mở sách tiếnganhra học từ vựng, tập trung tinh thần vào vòng xoáy học tập.

Hạ Chi Tuyển ở dãy bên cạnh nghiêng đầu nhìncô.

Ánh mặt trời từ bên ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên quyển sáchcôđangđọc.

Đôi mắt trong veo cùng hàng mi dài củacôlúc nàyđangcụp xuống, chất giọng dễ nghe lẩm bẩm đọc từ rồi lại dừngmộtlúc, có lẽ làđangcố gắng ghi nhớ.

mộtlát saucôngẩng đầu lên, cặp lông mi cũng theo đó mà vươn cao, mắt nhìn thẳng về phía trước, đọc lại mấy từ đơn vừa học.

Cứ thế lặpđilặp lại…

Hạ Chi Tuyển bị dáng vẻ nghiêm túc học thuộc lòng củacôchọc cười.

Lục Gia Diệp ngồi bên cạnh tiến lại, cười đê tiện: “Tôi thấy rồi nhá, cậuđangnhìn lén emgái.”

Hạ Chi Tuyển quay mặtđi, nét mặtkhôngchút thay đổi.

Lục Gia Diệp lạinóinhỏ: “Cậu có ý với emgáiđúngkhông?”

Hạ Chi Tuyển đá thẳng cái ghế cậu tađangngồi,nói: “Cút!”

Lục Gia Diệp nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh như băng của Hạ Chi Tuyển, cười làm hòa: “Đùa tí thôi mà.”

“Về sau đừng có đem Tư Ức ra đùa cợt nữa.”

“Dạ vâng ạ, em biết đấy là emgáicủaanhrồi ạ.”

Sau này Lục Gia Diệp mới tự thấy mình ngu, lại cho rằng Hạ Chi Tuyển đối tốt với Cố Tư Ức là vì mối quan hệ thân thiết giữa bố mẹ hai bên.Đối vớisựmờ ám bùng lên như trận đại hồng thủy, giữaanhtrai và emgáikhôngcó quan hệ huyết thống ấy mà, người ta gọi đó là “Gian tình”.

Cố Tư Ức học thuộc mấy từ vựng xong, cảm thấy nhưđãhoàn thành nhiệm vụ, mắt bắt đầu lơ đãng nhìn sang Hạ Chi Tuyển ngồi dãy bên cạnh,mộtlần nữacôphải công nhận góc nghiêng của người này đúng làkhôngcó đối thủ.

Nhưng màkhôngthấy cậu đọc sách giáo khoa, chỉ yên lặng ngồi đọcmộtquyển sách gì trông như sách ngoại văn vậy.

Cố Tư Ức rất tò mò,khônghiểumộtthiên tài trẻ tuổi như cậuthìhay đọc thể loại sách gì, có khi là mấy sách chỉ phương pháp học cấp tốc để trở nên tài giỏi cũng nên.Cố Tư Ức rướn người sang thăm dò, cố gắng nhìn xem cậuđangđọc cái gì.

Hạ Chi Tuyển: “…”

Sao mà phải khổ thế hả, cậu đẩy hẳn quyển sách ra ngoài chocônhìn luôn.

Lúc này Cố Tư Ứcđãnhìn thấyrõrồi, là sách toàn chữ tiếnganhthôi.

“Sách gì đây?” Cố Tư Ức tò mò hỏi.

Hạ Chi Tuyển nhấc nửa bên sách lên cho Cố Tư Ức nhìn cái bìa.

Astrophysics, từ nàycôbiết, là vật lý thiên văn (*).

(*) Vật lý thiên văn: làmộtphần của ngành thiên văn học có quan hệ với vật lý ở trong vũ trụ, bao gồm các tính chất vật lý của các thiên thể chẳng hạn như ngôi sao, thiên hà, vàkhônggian liên sao, cũng như các ảnh hưởng qua lại của chúng.

Cái này có liên quan gì đến bài thi đại học đâu? Sao cậu ấy lại đọc cái này nhỉ?khônglẽ nó có thể giúp ích cho môn Vật Lý?

khôngngờ là cậu ấyđãđọc được cảmộtquyển sách chuyên ngành bằng tiếnganhrồi.

Cố Tư Ức nhưmộtđứa trẻ ngây ngô vậy, trong đầu đầy nghi vấn, ánh mắt tỏrõsựngơ ngác, nhưng điều này cũngkhôngkhiếncôquênđiviệc cảm thán trình độ tiếnganhcủa Hạ Chi Tuyển.

“Đại thần,anhgiỏi quáđi.” Cùng là con người với nhau màcôlại thua kém nhiều quá, như cách xa cảmộtbầu trời vậy.

Cố Tư Ức lại quay đầu về, tiếp tục nghiêm túc học từ vựng.

- -

Giữa trưa là thời điểm nhiệt độ lên cao nhất.

“Ôi ôi, Hạ Chi Tuyển tới kìa…”

“Lại đến tìm Cố Tư Ức à?”

“Hai người đó thân nhau phết nhỉ…”

Mọi người bắt đầu xôn xao bàn tán.

Cố Tư Ức cũng trông thấy cậu ấy, còn cả mấy cậu bạn thân nữa, trong tay họ xách theo mấy túi nilon.

Hạ Chi Tuyểnđithẳng tới trước mặt Cố Tư Ức, lấymộthộp kem Haagen-Dazs vị Tiramisu ra, đưa chocôlúc này vẫnđangtrong tình trạng uể oải buồn ngủ.

“Ơ?” Cố Tư Ức ngơ ngác.

“Còn bắtanhphải mở hộp ra cho em nữa à?”

“…” Cố Tư Ức vẫnđangchẳng hiểu chuyện gìthìHạ Chi Tuyểnđãbóc lớp vỏ giấy bêntrênhộp kem ra, còn cầm cái thìa nhựa xúcmộtmiếng rồi đưa lên miệng Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức theo phản xạ mở miệng ra ăn.

Buổi trưa nóng bức, hương vị ngọt ngào của kem Haagen-Dazs ngập tràn trong miệng, truyền thẳng xuống tận xương tủy, thoải mái như muốn nổ tung.

Cố Tư Ức hai mắt sáng rực nhìn Hạ Chi Tuyển, toàn thân sảng khoái, tinh thầnđãhoàn toàn tỉnh táo.

Cùng lúc đó, Lục Gia Diệp, Tô Hàn và Chu Kiêu cũng tự mình đưa từng hộp kem cho các bạn nữ khác.

Lục Gia Diệp nở nụ cười đẹp trai thương hiệu,nói: “Mấy bạn đều là đồng đội của emgáiTư Ức, có phúc cùng hưởng, mời mọi người ăn kem nhé.”

Ăn Haagen-Dazsthìcũngkhôngcó gì đặc biệt, bình thường mấycôgáiđều hay ăn kem thay cơm, nhưng kem do nam thần đưa tớithìkhác, mấycôgáitrước đây nào có bao giờ nhận đượcsựđãi ngộ này, chỉ cần được nhìn mấy cậu bạn đẹp trai kia từ xa làđãthỏa mãn lắm rồi.

Mọi người vui vẻ ăn kem, trong lòng ngọt ngàokhôngtả nổi, mặc dù chỉ là hưởng ké của Cố Tư Ức thôi, nhưng cũng đủ khiến cả bọn sung sướng rồi.

Ở bên kia, Hạ Chi Tuyển bị Cố Tư Ức nhìn chằm chằm, trong lòng có phần bối rối.

Cậu cảm thấy hình như mình mới là người vẫn chưa tỉnh ngủ mới đúng.

Chứkhôngthìtại sao lại đích thân đút chocôăn chứ?

Thậm chí còn thấy thỏa mãn nhưđangđút cho mèo con ăn vậy, suýt nữathìkhôngkìm nổi mà đút tiếp miếng thứ hai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc