Edit: Ngân Nhi
Lúc này trong thư viện vẫn có người, tuy làkhôngnhiều lắm.
Bỗng dưng hotboy học thần Hạ Chi Tuyển lại tới đây, tất nhiên làsẽbị người ta chú ý.
Có bạn học lén chụp lại hình lúc Hạ Chi Tuyểnđangvuốt lông mi của Cố Tư Ức rồi gửi tin nhắn cho đám bạn.
“Tao gặp Hạ Chi Tuyển trong thư viện này, cậu ấy cònđangnghịch lông mi củamộtđứa congáinữa cơ.”
“Con đó là ai?”
“Hình như làcôemgáihay sao ý.”
“Trời ạ, có lẽ nào Hạ Chi Tuyển thích congáicó lông mi dàikhông…”
“Các chị em, chủ nhật tập trungđinối mi nhé!”
“Được luôn được luôn!”
“Góc nghiêng của Hạ Chi Tuyển đẹp quá, dáng vẻ cậu ấy lúc nghịch lông mi người ta trông cũng hấp dẫn nữa.”
“Chụp thêm mấy kiểu cho bọn tao xemđi, lúc nào về trường tao mua đùi gà cho ~”
Hạ Chi Tuyển chẳng hề nhận ra là mìnhđangbị người ta đem ra bàn tán, thế giới của cậu lúc này chỉ cócôbéđangngủ trước mặt mình thôi.
Khóe môiẩnchứamộtnụ cười như có nhưkhông, cậu cẩn thận quan sát nét mặtcô, như thể đó là thứ đáng để nghiên cứu nhấttrênđời vậy.
Cuối cùng Cố Tư Ức bị cậu quấy rầy nênkhôngngủ nổi nữa,côbực bội cọ mắt lên cánh tay, ngẩng đầu lên, giận dỗi tìm kiếm kẻ gây chuyện.
Trước mắt là Hạ Chi Tuyển đẹp rung động lòng người, sau lưng cậu là lớp cửa sổ thủy tinh trong suốt.
Giữa trưa hè trời xanh mây trắng, bên dưới là những tán cây xanh, cùng với cậu thiếu niên mặc áo phông trắng này, tạo thànhmộtbức tranh vô cùng hoàn mỹ.
Cố Tư Ức kinh ngạc giơ tay ra sờ lên mặt Hạ Chi Tuyển, cảm nhận được nhiệt độthìgiật mình rút tay về, lầm bầm: “thìrakhôngphải mình nằm mơ…”
“Ngủ trong thư việnkhôngphải là thói quen tốt đâu.” Hạ Chi Tuyểnnói, dáng vẻ cao lãnh mang theomộtchút nghiêm túc.
“Emđangđọc sách…Ừm…khôngbiết sao lại ngủ mất…” Giọng vẫn cònđangngái ngủ.
Hạ Chi Tuyển hỏi: “Sao lại tắt máy?”
Cậu giơ tay xoa lên chỗ màcôvừa chạm vào, cảm thấy hơi tê dại, cứ bám vào dakhôngtanđiđược.
“Ơ?” Cố Tư Ức vội vàng lấy điện thoại trong túi ra, “Em muốn tập trung đọc sách nên mới tắt máy.”
Hạ Chi Tuyển cau mày: “Đừng tùy tiện tắt máy như vậy, lại còn trong ngày nghỉ nữa,sẽlàm mọi người lo lắng đấy.”
“Vâng.” Cố Tư Ức ngoan ngoãn gật đầu.
“Chủ nhậtkhôngvề nhà sao?”
“Vâng, bố mẹ emđicông tác rồi, bảo em cứ ở trườngđi.” Ánh mắtcôtỏrõsựbuồn bã.
“Vậythìtốt quá, mẹanhbảo chủ nhật dẫn em về nhàanhăn cơm.”nóixong Hạ Chi Tuyển đứng lên,nói: “đithôi.”
Cố Tư Ức cũng hành động rất nhanh, đứng dậyđitheo sau Hạ Chi Tuyển.
Nhìn bóng lưng Hạ Chi Tuyển,côlén mím môi cười.
Cậu hỏi Cố Tư Ức: “Tối nay bọn mình về ăn cơm, từ giờ đến lúc đó còn mấy tiếng nữa, em có muốn tới chỗ nào đó chơikhông?”
Cố Tư Ức đáp: “Emkhôngbiếtrõlắm về thành phố C, nghe theoanhđấy.”
côrất có tinh thần giác ngộ bám đuôi, giao hết cho người ta làm chủ.
Ra khỏi tòa nhà, mặt trời lên cao, khí nóng cuồn cuộn kéo đến, Cố Tư Ức lấy ô ra rồiđitới bên cạnh Hạ Chi Tuyển, che cho cả hai luôn.
Hạ Chi Tuyển vốn địnhnóikhôngcần, nhưng chần chừmộtlát lại thôi.
Chiếc ôkhônglớn lắm, nên để che được cho cả haithìcần phảiđisát nhaumộtchút.
Cố Tư Ức rất sợ cháy nắng nên chỉ lo điều chỉnh góc độ che ô màkhôngý thức được là hai ngườiđangvai chạm vai, người ngoài nhìn vào cảm thấy rất thân mật.
Chuông điện thoại của Hạ Chi Tuyển vang lên, cậu móc trong túi quần ra rồi bấm nút nghe.
“A Tuyển,đãtìm được emgáichưa? Có ở trong thư việnkhông?” Lục Gia Diệp kêu ầm lên.
“Tìm thấy rồi.” Hạ Chi Tuyển hờ hững đáp.
“Thếthìtốt.” Lục Gia Diệp thở phàonhẹnhõm, lại hỏi: “Có phải chủ nhật emgáikhôngvề nhà đúngkhông? Thế dẫn emgáicùngđichơiđi!”
Được đó, cả hộiđichơi với nhauđi, Cố Tư Ức thầmnóitrong lòng.
Hai người đứng sát nhau, giọng của Lục Gia Diệp lại to tướng, nên Cố Tư Ức có thể nghe được tám chín phần.
“Các cậu tự chơi với nhauđi, mẹ tôi bảo tôi dẫn em ấy về nhà.” Hạ Chi Tuyển thản nhiên đáp lại.
Cố Tư Ức: “…”
khôngphảianhmớinóilà còn mấy tiếng đểđichơi sao?
“Đừng mà! Về sớm làm gì chán lắm! Đưa emgáiđichơi bi-ađi, tôi phải khoe cho cả bọn biết là emgáichơi giỏi thế nào! Hoặcđixem phim hay gì cũng được, tội nghiệp tôi sống mười mấy năm trời, chưamộtlần được dẫn emgáiđixem phim…”
Mặc kệ Lục Gia Diệp có ba hoa chích chòe nghĩ ra đủ thứ tròthìHạ Chi Tuyển vẫn thẳng thừng đáp: “khôngrảnh.”
Cậu ta nghe vậy mà vẫn muốn vùng vẫy giãy chết, thế là Hạ Chi Tuyển tắt máy luôn.
Cố Tư Ức lạinói: “Em thấyđicùng hộianhLục cũng vui mà, đông người cũng thích hơn.”
“Cậu ta ồn ào lắm, chủ nhậtanhmuốn được yên tĩnh.”
Cố Tư Ức lại nhìn góc mặt nghiêng của Hạ Chi Tuyển, thấy cậu chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào.
Trong lòngkhôngkhỏi đồng cảm với Lục Gia Diệp, cậu ấy chắckhôngbiết là mình bị ngườianhem thân thiết này ghét bỏ thế nào đâu nhỉ?
Nhưng bắp đùi củacôlà Hạ Chi Tuyển cơ mà,đãnguyện ôm đùi người ta rồithìphải ôm cho chắc, kiên quyết ủng hộ các quyết định của bắp đùi.
Trong phòng, Lục Gia Diệp bị ngắt máy, điên tiết vò đầu bứt tai.
“Khó khăn lắm mới tìm được emgái, thế mà A Tuyển lại muốn đưa người về nhà, mẹ!”
Tô Hànnói: “Thế A Tuyểnkhôngđicùng bọn mình nữa à?”
“Ừ, cậu ấy đưa emgáivề nhà gặp mẹ.”
Chu Kiêu nắm thành giường luyện cơ tay, bình thảnnói: “Người có emgáikhônggiống với chúng ta đâu.”
Tô Hàn cười: “Sao tôi lại hiểu thành người có vợkhônggiống với đámanhem độc thân thế nhỉ.”
“Mẹ chứ bớtnóilinh tinhđi!” Lục Gia Diệpkhôngchút khách khí mà đập Tô Hànmộtphát, “khôngcho phép cậu vấy bẩn tìnhanhem thuần khiết của A Tuyển và emgái, hai người họ còn trong sáng hơn cảanhem ruột ý!”
“Ngu vãi.” Chu Kiêu phun ra hai chữ rồi tập tiếp.
Tô Hàn dùng sức chín trâu hai hổthìmới thoát được khỏi nanh vuốt của Lục Gia Diệp,khôngkhỏi nể phục A Tuyển, ít rathìcậu ấy còn có thể dễ dàng chế trụ được tên hỗn thế ma vương này.Thấy Lục Gia Diệp lại xông tới, Tô Hàn vộinói: “Được rồi được rồi, ba người đàn ông độc thân chúng takhôngcó quan hệanhtrai emgáitrong sáng thuần khiết mau nghĩ trò gì chơiđi.”
Lục Gia Diệp yên lặngmộtlúc, cảm thấy mấy câu này nghekhôngđược ổn cho lắm.
“Câu của cậu có phải có vấn đề gìkhông?”
Chu Kiêu hỏi: “Chẳng lẽ cậukhôngphải là người đàn ông độc thân à?”
“…” Lục Gia Diệp như bị mười vạn mũi tên đồng loạt đâm trúng.
- -
Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển cùng nhauđitrênsân trường, thu hútkhôngít ánh nhìn của mọi người.
Cố Tư Ức đùa: “đicùnganhlàm em cũng được hưởng ké chút đãi ngộ của ngôi sao rồi.”
Hạ Chi Tuyển chỉ khẽ nhếch môi,khôngnóigì.
“Vừa là học thần vừa là hotboy trường, cả người tràn ngập ánh hào quang, được vô số nữ sinhyêumến,khôngbiết cảm giác thế nào nhỉ?” Cố Tư Ức cảm khái.
“Nhàm chán.” Hạ Chi Tuyểnnói.
Cố Tư Ức nhún vai, tưởng là Hạ Chi Tuyểnđangnóicâu hỏi củacôchán, nhưngthậtra là cậu vừa mới trả lời câu hỏi củacô.
Ra khỏi cổng trường, Hạ Chi Tuyển gọi taxi.
Cậu mở cửa xe phía sau ra rồi đứng bên cạnh.
Cố Tư Ức vừa vào vừanóicảm ơn.
Hạ Chi Tuyển sau đó cũng ngồi vào luôn.
Hai mươi phút sau, xe đưa bọn họ đến khu tổ hợp trung tâm thương mại.
đivào bên trong, ngăn cách với nắng nóng bên ngoài, Cố Tư Ức vui vẻnói: “Chỗ này được đó.”
Trong đây cũng có chỗ chơi, lạikhôngphải phơi nắng, rất hợp để giết thời gian.
Cố Tư Ức nhìnmộtlượt các hàng quán rồinói: “Ở kia có quán trà sữa Heytea mà em thích, bọn mình vào mua hai cốc uốngđi.”
Trung tâm thương mại ngày thứ bảy rất đông đúc,khôngngớt người qua lại.
Quán này rất đông ngườiđangxếp hàng, phần lớn là cáccôgáitrẻ và những cặp đôi.
Hạ Chi Tuyển với ngoại hình đẹp traiđivào, khiến cho rất nhiều cặp mắt phải chú ý.
Cố Tư Ức tuy có dáng vẻ ngọt ngào, cũng thường được khen xinh, nhưng dẫu sao vẫn chỉ làmộtcôbé chưa lớn,khôngcó sức hấp dẫn như mấycônàng trưởng thành, lúcđibên cạnh Hạ Chi Tuyển, dù là ở trong trường hay ngoài trườngthìcôcũng cảm nhận đượcmộtcách sâu sắc lực sát thương đến từ khuôn mặt của Hạ Chi Tuyển.
Hai người đứng xếp ở cuối hàng, mới đượcmộtlátđãcómộtcôbéđiđến chỗ Hạ Chi Tuyển, cườinói: “Cho em xin nick wechat củaanhđượckhôngạ?”
Hạ Chi Tuyểnkhôngnóigì, mặc kệcôbé đó.
Cố Tư Ức coi như cũngđãhiểu là tại sao các bạn học lạinóicậu ấy rất khó gần rồi.
Giống như lúc này đây, dáng vẻ cao lãnh của cậuthậtsựnhắc nhở người takhôngnên tiến lại gần.
Cố Tư Ức có phần lúng túng, gặp phải tình huống này,côcòn thấy bối rối hơn cả nhân vật chính ý.
côtrả lời thay Hạ Chi Tuyển: “thậtngại quá,anhmìnhkhôngdùng wechat.”
“Ồ…”côbé được Cố Tư Ức giải vâythìrất cảm kích, liền mỉm cười vớicô.
Mấycôgáikhác trông thấy cảnh đóthìcũng mau chóng thu hồi lại ý định ra xin số người ta.
Hàng người chậm rì rì tiến lên,thậtra Hạ Chi Tuyểnkhôngthích việc xếp hàng cho lắm, cậu thàkhôngmua chứkhôngmuốn lãng phí thời gian vào việc này.
Cố Tư Ức thấy Hạ Chi Tuyển mất kiên nhẫnthìngượng ngùngnóinhỏ: “anhra kia ngồi chờ emđi, em tự xếp hàng mua cũng được.”
Hạ Chi Tuyểnnói: “anhsơ ý quá, em tìm chỗ ngồiđi, đểanhxếp hàng.”
“…”côkhônghề có ý này mà!
Cố Tư Ức vộinóirõ: “Em xếp hàng được màkhôngsao đâu, em rất thích xếp hàng, cảm giác xếp hàng rất thoải mái…”
Chết, rốt cuộc là mìnhđangluyên thuyên cái gì vậy nhỉ?
“Nghe lờianh, ra kia ngồiđi.” Hạ Chi Tuyển trực tiếp cắt ngang mấy lời linh tinh củacô.
Lúc cậu tỏ ra bình tĩnh thế này, lạinhẹnhàng ra lệnh,thậtsựlàm cho người takhôngdám chống đối.
Cố Tư Ức ngoan ngoãn nghe lời, ra khu nghỉ ngồi chờ.
Cócôbé ngồi cạnh tiến lại hỏicô: “Bạn trai chị đẹp trai quá, còn rất quan tâm đến bạngáinữa!”
Cố Tư Ức đỏ mặt, vội vàng giải thích: “Đókhôngphải bạn trai chị, bọn chị là bạn học thôi.”
“Vậy chị cònkhôngmau ra tayđi, đợi đến lúc bước ra ngoài xã hộithìxung quanh chị chỉ còn lại mấy ông chú béo ị thôi đó.”
“…” Cố Tư Ứckhôngbiết nênnóigì, mãi sau mới rặn ra đượcmộtcâu: “khôngđượcyêusớm.”
“Haianhchị là học sinh cấp ba à? Nhìn hai người cao quá, em lại tưởng là sinh viên đại học.”côbé dừngmộtchút rồinóitiếp: “thậtra lên cấp bayêuđương cũngkhôngsao mà,khôngít học sinh giỏiyêuđương rồi cùng nhau thi đỗ vào trường tốt đấy.”
“Có à?” Cố Tư Ức ngơ ngác hỏi.
Đối phương cườinói: “Tất nhiên rồi, chị màyêuhọc sinh giỏi á, là người tasẽquản chị nghiêm hơn cả bố mẹ chị luôn ý, ngày nào cũngsẽkèm cặp chị, chị cókhôngmuốn học giỏi cũng khó lắm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)