Edit: Ngân Nhi
Trong bầukhôngkhí sục sôi tình cảm đoàn kết của cả lớp, thầy tiếnganhkhôngngồi yên được mà phải ho hai tiếng, gõ lên bảngnói: “Trật tự!đangtrong giờ học đấy!”
Hạ Chi Tuyểnkhôngnhanhkhôngchậmđivề chỗ, Cố Tư Ức nhìn theo cậu, thấy khóe miệng cậu bị bầm máuthìlại cẩn thận quan sát những nơi khác, còn để ý cả tư thếđilại của cậu luôn, cuối cùng xác định là trừ khóe miệng rathìkhôngcòn vết thương nào khác.
Sau khi bốn người kia ngồi xuống, thầy giáo mới lên tiếng nhắc nhởcôcánsựtiếnganhnãy giờ vẫn ngây người: “Em đọc bài tiếpđi.”
Cố Tư Ức lấy lại tinh thần, ngượng ngùng đọc tiếp.
Đọc xong, thầy giáo bắt đầu giảng bài, lúc này Cố Tư Ứcthậtsựkhôngthể đè nén đượcsựlo lắng của mình thêm nữa.
Trái lo phải nghĩ,cônhẹnhàng xémộttờ giấy rồi viết lên đó: Thầy hiệu trưởng có xử phạtanhkhông?
Nhân lúc thầy giáođangquay lưng viết lên bảng,côliền vo tờ giấy thànhmộtcục rồi ném lên bàn Hạ Chi Tuyển, sau đó lén liếc trộm cậu.
Hành động mờ ám đó bị Trịnh Bồi Bồi pháthiện,côấy huých vào taycô,nóinhỏ: “khôngnhìn ra là kĩ năng truyền giấy của cậu lại lão luyện thế đấy.”
Cố Tư Ức honhẹmộttiếng,nói: “Hoàn cảnh đặc biệt thôi mà.”
Hạ Chi Tuyển mở tờ giấy ra, viết vào đó mấy chữ rồi cũng vo lại thànhmộtcục.
Cố Tư Ức mở giấy ra đọc, Trịnh Bồi Bồi cũng ghé vào xem.
Nét chữ thanh thoáttrêngiấy ghi: Lo lắng choanhđến thế cơ à?đangtrong giờ học mà cũng mất kiên nhẫn hả?
Cố Tư Ức: “…”
Trịnh Bồi Bồi che miệng cười trộm.
Cố Tư Ức lầm bầm: “Đáng ghét!”khôngtrả lời câu hỏi mà còn trêucônữa.
Trịnh Bồi Bồinóithầm: “Cậu ta vẫn còn tâm trạng mà ve vãn tán tỉnhthìchắc làkhôngcó chuyện gì đâu.”
“Ai ve vãn tán tỉnh với cậu ấy chứ…” Cố Tư Ức miệngthìnóithế nhưng mặtthìđãđỏ bừng.
“Tốt nhất là cậu đừng để ý đến cậu ta nữa, cho cậu ta khỏi đắc ý.” Trịnh Bồi Bồi vừa dứt lờithìthấy Cố Tư Ứcđãviết gì đó lên giấy, “Cho mình xem cậu viết cái gì nào.”
Cố Tư Ức thu tay về,khôngchocôấy xem,nói: “khôngcó gì đâu, chỉ là giết chết cáisựkhôngđứng đắn xấu xa của cậu ấy thôi.”
Nhân lúc thầy giáokhôngđể ý,côlại nhanh chóng ném tờ giấy lên bàn Hạ Chi Tuyển.
“Nhanh tay lẹ mắt, dũng cảm thận trọng, Tư Ức à, mình thấy cậu đừng có làm học bá nữa, cậu có năng khiếu làm học tra hơn.” Trịnh Bồi Bồi khen ngợi.
Cố Tư Ức: “…”
côim lặngmộtlát rồinói: “Cố gắng học tập, hướng tới tương lai.”
Ở bàn bên kia lúc tờ giấy rơi xuống bàn Hạ Chi Tuyển, cậu còn chưa kịp cầmthìLục Gia Diệpđãgiật trước.
Ánh mắt lạnh thấu xương của Hạ Chi Tuyển quét tới, Lục Gia Diệp cười giannói: “Tôi muốn xem xem trong giờ học hai người lén lútnóichuyện gì.”
“Lục Gia Diệp, cậu muốn chết đấy à?” Hạ Chi Tuyển sa sầm mặt, tức giậnnói.
“Chếtthìchết! Có chếtthìtôi cũng muốn xem!” Lục Gia Diệp hùng hồn phát biểu, xoay người sangmộtbên mở giấy ra đọc.
Thầy hiệu trưởng có xử phạtanhkhông… Vừa mới đọc được hàng chữ đầu tiênthìtờ giấyđãbị cướp mất.
“Ơ mẹ! Cậu… Em chào thầy ạ…” Sắc mặt giận dữ của Lục Gia Diệp trong nháy mắt chuyển thành tươi cười nịnh nọt.
Thầy giáo cầm mẩu giấynhỏ,nói: “đihọckhôngnghe giảng mà còn truyền thư cho nhau, cậu có muốn tôi đọc cho cả lớp cùng nghe xem các cậuđangnóichuyện gìkhông?”
“Thầy ơi đừng làm vậy mà…” Lục Gia Diệpnói.
Nếu là thư của cậuthìchả sao, nhưng đó là thư của tên quỷ thần Hạ Chi Tuyển mà!
Cả lớp ai nấy đềuđangdỏng tai lên nghe chuyện.
Nội dung trong giấy đừng có kích thích quá đấy nhá!
Cố Tư Ức gục đầu xuống bàn, muốn chếtđicho xong.
Thầy giáokhôngthèm để ý đến ánh mắt van xin đáng thương của Lục Gia Diệp, quay ngườiđilên bục giảng, vừađivừa đọc.
“Thầy hiệu trưởng có xử phạtanhkhông?”
“Lo lắng choanhđến thế cơ à?đangtrong giờ học mà cũng mất kiên nhẫn hả?”
“Đúng vậy! Em lo choanhđấy! Có vấn đề gì sao?khôngđược à?”
Cả lớp nghe xongthìbắt đầu bàn tán xôn xao.
“Ai viết cho Lục Gia Diệp thế nhỉ?”
“Nghe giọng điệuthìgiống như bạngáicủa cậu ấy ý…”
“Ai là bạngáicậu ấy?”
“khôngbiết, ngạc nhiênthật!”
khôngchỉ bọn họ tò mò mà ngay cả thầy giáo cũng thế, nội dung trong giấy đọc lên cảm giác rất thân mật.
Thầy đứngtrênbục giảng, ép hỏi Lục Gia Diệp: “Ai gửi tờ giấy này cho cậu?”
Lục Gia Diệp muốn khóc luôn: “Thầy à, thưđãđọc rồithìcho quađiạ, giữ chút thể diện cho em đượckhông?”
Thầy nghiêm mặtnói: “Cậu màkhôngnóithìtôisẽđưa tờ giấy này cho chủ nhiệm lớp của cậu,côấysẽđối chiếu nét chữ với cả lớp để tra ra người viết.”
Thôi xong rồi, làm như vậykhôngchỉ tra ra emgáimá lúm đồng tiền, mà còn tra ra cả vị quỷ thần kia nữa.
Lục Gia Diệp gây ra chuyện lớn,thậtsựkhôngdám để mọi việcđiquá xa thêm…
Nét mặt cậu ta cực kì đau khổnói: “Em khai ạ, người viết là Trịnh Bồi Bồi, hai bọn em thân nhau, bạn ý thấy em đánh nhau nên quan tâm hỏi han tình hình của em thôi ạ, em cũng chỉ trêu lại bạn ýmộttí…”
“…???” Hai tai Cố Tư Ứcđangđỏ rực như sắp chảy máu đến nơi, đối mặt vớisựchuyển biến bất thình lình như vậythìđơ ra luôn.
“…!!!” Trịnh Bồi Bồi mở to mắt, nghênh đón những cặp mắt nhìn chăm chú của cả lớp.
“Là em à Trịnh Bồi Bồi?” Thầy giáo hỏi.
Cố Tư Ức cắn môi,đangđịnh đứng lên nhậnthìTrịnh Bồi Bồi lại kéo vạt áocôrồi đứng dậy.
Thái độ của Trịnh Bồi Bồi rất thành khẩn nhận lỗi: “Thưa thầy, em xin lỗi ạ, chỉ là em quan tâm đến bạn ý quá, cho nên mới nóng lòng viết thư trong giờ như thế, em hứa về sausẽkhôngbao giờ phạm lỗi nữa ạ.”
Nghecônóithế, thầy giáo nhất thờikhôngbiết nênnóigì, khiển trách congáikhôngthể dùng cách thức nghiêm khắc như với con trai được, vì congáidễ xấu hổ và tủi thân. Thầy im lặng vài giây rồi mới lên tiếng: “Em ngồi xuốngđi, về sau ngồi học phải tập trung nghe giảng nhé, có gìthìđể tan học hẵngnói.”
“Em cảm ơn thầy.” Trịnh Bồi Bồi như trút được gánh nặng, ngồi xuống.
“Thưa thầy, em ngồi được chưa ạ?” Lục Gia Diệp chờ mong hỏi.
“Cậu cứ đứng yên đấy, thái độ học hànhkhôngnghiêm túc gì hết.”
“Cả hai đứa đều viết thư trong giờ mà sao thầy lại đối xử khác biệt như thế chứ…” Lục Gia Diệp lẩm bẩm.
Nửa tiết còn lại, cả lớp đều ngoan ngoãn ngồi học, cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên, thầy giáođira khỏi lớp.
Cố Tư Ức vừa cảm kích vừa áy náynóivới Trịnh Bồi Bồi: “Xin lỗi cậu nhé, mình hại cậu rồi…”
“không, người hại mìnhkhôngphải cậu mà là tên khốn kia kìa! Còn việc mình đứng ra nhận lỗi giúp cậu là cam tâm tình nguyện.” Trịnh Bồi Bồi vừanóivừa lườm Lục Gia Diệp, nghiến răng ken két.
nóixongcôấy đằng đằng sát khí đứng lênđiđến chỗ Lục Gia Diệp.
Lục Gia Diệp cảm nhận được luồng sát khí ấythìlập tức chột dạ, co rúm người lại, chắp tay trước ngực cầu xin tha thứ: “Chị Bồi ơi em sai rồi ạ… Em biết sai rồi… Xin chị bỏ qua cho em…”
Cậu ta cònđangmuốn trốn sang chỗ Hạ Chi Tuyển, nhưng Hạ Chi Tuyểnđãđứng dậy ngay, nhường chỗ cho Trịnh Bồi Bồi ra tay.
“Tôi điên lắm rồi nhé! Hôm naykhôngđánh cho mặt cậu nở hoathìcậusẽkhôngbao giờ biết là tại sao hoa đào lại có màu hồng…” Trịnh Bồi Bồi cầm lấy quyển sách đuổi đánh Lục Gia Diệp.
“Chạy à! Cậu chạy nữađi! Cậu chạy nữa thử xem!” Trịnh Bồi Bồi vừa đuổi vừanóivới Cố Tư Ức: “Tư Ức, đóng hết cửa lớp lạiđi! Bà đây muốn đóng cửa đánh chó!”
Cố Tư Ức: “…”
Lục Gia Diệp chạy trong lớp, quay đầu gào lên với Cố Tư Ức: “Emgáimá lúm đồng tiền,anhđối xử với em thế nào em phải nhớrõnhé…khôngđược phối hợp với Bồi Bồi mà đối phó vớianhđâu…”
“Mình nhớ mà, mình biết là cậu rất nghĩa khí, cho nên mìnhsẽgiúp Bồi Bồi.” Cố Tư Ức chạyđiđóng hết cửa lại.
Phòng học náo loạn cả lên, có người ngồi tại chỗ xem chuyện vui, có ngườithìđứng ở ngoài hành lang nhìn vào.
Các bạn học ai cũng có vẻ rất thích hóng chuyện, quay sang bàn luận rôm rả.
“khôngngờ là Trịnh Bồi Bồi với Lục Gia Diệp làmộtcặp đấy.”
“Cũng mớimộttháng chứ mấy nhỉ? Tốc độ nhanhthật!”
“Chưa đượcmộttháng ý, Trịnh Bồi Bồi có tập quânsựđâu, mới nửa tháng thôi.”
“Lợi hại lợi hại,anhLục ghê phết.”
“Trịnh Bồi Bồi cũng xinh, dáng đẹp, lão Lục may mắn đấy.”
“Trịnh Bồi Bồi tuy đem ra so sánhthìkém hơn Cố Tư Ứcmộtchút, nhưng nếu xếp hạng trong số congáilớp mìnhthìđủ sức ở top 3.”
“Tôi vẫn thích kiểu congáinhư Cố Tư Ức hơn, lúc cười nhìn xinh chếtđiđược, đánh bóng trông cũng chất, chânthìthon dài mịn màng như người mẫu ý, rất có khí chất, trong cả khối mườithìtôi thấy cậu ý được nhất.”
“Cố Tư Ức là người mà cậu có thể thích đấy à? Đừng có mà mơ, người ta có Hạ Chi Tuyển rồi.”
“khôngphải đâu, tôi nghenóiHạ Chi Tuyển làanhtrai của cậu ấy, phụ huynh hai nhà có quan hệ thân thiết, mẹ của Hạ Chi Tuyển còn nhận Cố Tư Ức làm congáinuôi mà.”
“Vậythìngười ta cóanhtrai Hạ Chi Tuyển bảo vệ, cậu thích tán mà được à? Lục Minh muốn tán cậu ấy giờđangnằm viện kia kìa.”
“…”
Mấy người họthìđangđứng ngoài buôn chuyện, còn trong lớpthìvẫnđangtiếp tục trình diễn tiết mục “Ngược đãi chồng”.
Cố Tư Ức trở về chỗ ngồi của mình, Hạ Chi Tuyển ngồi vào chỗ Trịnh Bồi Bồi.
Vì chuyện viết thư kia mà giờ Cố Tư Ức rất bối rối,khôngmuốnnóichuyện với Hạ Chi Tuyển.
Hạ Chi Tuyển mỉm cười,nói: “Em giỏi đấy.”
Cố Tư Ức quay sang nhìn, cậu giải thích: “anhđangnóiđến việc em trả lời câu hỏi củaanh.”
Vốn lúc Lục Gia Diệp cướp mất tờ giấy, tâm trạng cậu rấtkhôngthoải mái, nhưng khi thầy giáo đọc dòng chữ kia lên, cậu liền hình dung rasựhờn dỗi củacô,khôngtự chủ được mà bật cười.
Cố Tư Ức trừng mắt với cậu: “anhcònkhôngbiết xấu hổ à mànói.”
Hạ Chi Tuyểnmộttay chống lên đầu,mộttay nghịch khóa kéo áo khoác đồng phục củacô, dáng vẻ có phần lưu manh, cườinói: “Sao phải xấu hổ,anhthích được em quan tâm mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










