Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Edit: Ngân Nhi​

Lúc Cố Tư Ức buộc khăn cho Hạ Chi Tuyểnđãthu hút vô số những ánh mắt tò mò ngưỡng mộ xen lẫn ngạc nhiên và ghen tỵ của mọi người nhìn vào…

Nhưng Cố Tư Ứckhôngđể ý đến họ,côchỉ tập trung vào việc thắt chiếc khăn màu lam nhạt vào cổ tay cho Hạ Chi Tuyển thôi, nếu buộc chặt quáthìcậusẽkhôngthoải mái, nhưng cũngkhôngthể buộc quá lỏng, lúc vận độngsẽlàm rơi, còn phải trải khăn ra đủ độ để cậu tiện lau mồ hôi nữa.

Sau khi thắt khăn chắc chắn xong, Cố Tư Ức mới thở phàonhẹnhõm.

Hạ Chi Tuyển thoáng nở nụ cười, xoa đầucônói: “Lát nữa phải đểanhnghe thấy tiếng em hô cố lên đấy nhé.”

“Vâng.” Cố Tư Ức ngoan ngoãn đáp,thậtra vừa nãycôcũng hô cố lên mà… Nhưng là hô thầm trong lòng thôi.

Lục Gia Diệp thấy Hạ Chi Tuyển với cái khăn buộctrêntayđitớithìghen tỵ đến trợn cả mắt, “Sao cậu luôn được đãi ngộ đặc biệt thế hả? Tôikhôngphục! Ngàn lần vạn lầnkhôngphục!”

Hạ Chi Tuyển chỉ thờ ơ liếc cậu tamộtcái, lười chẳng buồnnóilại.

Tô Hàn đứng bên cạnh cườinói: “khôngphụcthìđitìm quả lênhỏcủa cậu rồi bảo người ta buộc khăn cho.”

khôngbao lâu sauthìhiệp đấu tiếp tục.

Hạ Chi Tuyển chạy giữa sân, chiếc khăntrêncổ tay tung bay theo từng động tác đánh bóng của cậu, nhìn vô cùng đẹp mắt.

Lúc nãy khi Cố Tư Ức buộc khăn cũngkhôngcảm thấy gì, nhưng giờ mỗi lần nhìn cái khăn kiathìtrong lòng lại dâng lênmộtcảm giác ngọt ngào nhonhỏ.

Tiếng reo hò của đám congáilớp 6 rất náo nhiệt, còn bên lớp 8 tuykhôngthểhiệnra bên ngoài, nhưng mấycôgáiđềuđangthầm cổ vũ cho Hạ Chi Tuyển.

Cố Tư Ức chụm tay lên miệng hô lên: “Hạ Chi Tuyển cố lên!!”

Mấycôbạn cùng lớp cũng hô theo: “Hạ Chi Tuyển cố lên!!”

Hạ Chi Tuyển dẫn bóng, quay đầu nhìncômộtcái.

Hai người nhìn nhau, cậu khẽ nhếch môi cười.

“Trời ơi, tôi thấy Hạ Chi Tuyển cười kìa!”

“Aaaa, Hạ Chi Tuyển cười đẹp trai quá!!!”

“Muốn chụp lại cảnh vừa rồi quáđi…”

Cố Tư Ứckhôngnhịn được cười, tiếp tục hô lớn: “Hạ Chi Tuyển cố lên! Hạ Chi Tuyển cố lên!”

côcàng hôthìLục Minh càng mất tinh thần, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phíacô.

Đồng đội của Lục Minh nửa hiệp đầu vẫn cố gắng duy trì ưu thế, nhưng vì trạng thái của cậu takhôngtốt nên càng ngày đội càng có xu hướngđixuống.

Bọn họ lại toàn người nóng tính,mộtcậu bạn cao lớn đô con luôn miệng chửi bậy, lúc Hạ Chi Tuyển dẫn bóng phá vòng vâythìbị cậu ta tận dụng lợi thế thể hình lao vào ngăn cản.

Tiếng va chạm mạnh mẽ vang lên, khiến cho mọi người nghe thấy mà sững sờ.

“Ôi má ơi, va vào tấm lá chắn thịt ấy chắc Hạ Chi Tuyển đau lắm…”

“Thằng béo chết bầm này!”

“Sao trọng tàikhôngthổi còi vậy?rõràng là phạm quy còn gì!”

Các nữ sinh kích động bàn luận, Cố Tư Ứcthìcực kỳ lo lắng.

Hạ Chi Tuyển bị đụng mạnh nên lui về sau hai bước, nhưng vẫn giữ được bóng, nên cậu lập tức xoay người chuyền bóng cho đồng đội.

Phong độ của lớp 6khônghề suy giảm, còn bên lớp 8thìchơi ngày càng cục súc.

Lúc lớp phó lớp 6 bị đẩy ngã, trọng tài phải thổi còi tạm dừng trận đấu để thay người.

“Điên quá! Bên đóđangchơi bóng hay là đánh nhau đấy!”

“Nhìn học thần bị đụng vào người mà đau lòng quá…”

“Chúng nó muốn dùng cách hèn hạ này để thắng à?”

Cố Tư Ức cắn môi, kìm nénsựbực bội trong lòng,côđivòng tới chỗ nghỉ ngơi của những người thi đấu,nóivới thầy thể dục: “Thầy ơi, em có thể vào chơikhông?”

Hạ Chi Tuyểnđanggiơ tay lên lau mồ hôi, nghe vậythìliền quay sang nhìncô.

Lục Gia Diệpđanguống nước suýtthìsặc, cậu ta ngạc nhiên nhìn Cố Tư Ức,nói: “Emgáià, em đừng đùa nữa.”

Cố Tư Ức nghiêm mặtnói: “Mìnhkhôngđùa, mình cũng biết chơi bóng rổ mà, còn chơi giỏi hơn cả lớp phó Trương Khải Luân đó.”

Vừa nãy đứng bên ngoài nhìn hồi lâu,côđãcó những nhận định cơ bản về kỹ thuật dẫn bóng của mấy người họ, tính về năng lực khống chế bóng và ghi điểm,côcảm thấy mình có thể thắng được lớp phó.

Tô Hànnhẹnhàng khuyên nhủ: “Cậu là congái, ra đó đấu đá với đám con trai nguy hiểm lắm.”

Chu Kiêu gật đầu: “Cậukhôngnên ra sân.”

“khôngcần phải đấu đá tranh giành gì hết, sở trường của mình là ném bóng ở cự ly xa 3 điểm.” Cố Tư Ức cực kỳ tự tin,nóivới thầy thể dục, “Lần trước cuộc thi đánh cầu lôngđãchứng minh được khả năng của em, lần này thi bóng rổ em cũng có thể phát huy tốt như vậy.”

Thầy thể dục rất khó xử, đây là trận bóng rổ của nam, đểmộtcôbé vào sânthìhơi loạn…

Hạ Chi Tuyểnđitới bên cạnh Cố Tư Ức, đặt tay lên đầucô,nói: “Tốt nhất là em đừng ra sân, đây là cuộc thi của con trai mà.”

“không, đây là cuộc thi giữa hai lớp,khôngphân biệt nam nữ!” Cố Tư Ức hai mắt sáng rực nhìn Hạ Chi Tuyển, dáng vẻ quật cường, “Cho em vào sânđimà, đượckhông?”

côbiết, cuộc đấu này được diễn ra có liên quan đến việccôtừ chối Lục Minh khi nãy.

Nếu nguyên nhân là docô, vậy tại saocôlạikhôngthể ra trận chứ.

“anhtrai, cho em chơiđimà.” Cố Tư Ứckhôngquan tâm đến thầy giáo nữa, quyết định tập trung tấn công Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyểnthậtsựkhôngmuốn để Cố Tư Ức ra sân, bọn bên kia ngày càng cậy mạnh, chỉ nhăm nhe lao vào xô đẩy,côthìđángyêuxinh xắn như thế, sao cậu yên tâm được cơ chứ.

Cố Tư Ức nhìn ra đượcsựdo dự của cậu, bènnóitiếp: “Thế nàyđi, chỉ cần em bị người ta đụng vào, bất kể nặng haynhẹthìem cũngsẽra ngoài ngay, đượckhông?”

Hạ Chi Tuyển ấnnhẹđầucô: “Nhất định phải chú ý an toàn biết chưa?”

Thế nghĩa là cậu đồng ý rồi sao? Cố Tư Ức gật đầuthậtmạnh, cười đáp: “Vâng.”

Lục Gia Diệp nghe hai người họnóichuyệnthìngơ luôn: “…Này tôi có nghe lầmkhông? Cậu để emgáimá lúm đồng tiền ra sânthậtđấy à?”

Hạ Chi Tuyểnnói: “Tôi tin em ấy.”

Cậukhôngthể nào từ chối ánh mắt khát vọng ấy củacôđược, cậukhôngmuốn từ chốicô, để rồi nhìncôủ rũ buồn bã đứng ngoài sân xem.

Nếucôđãmuốn chơithìcậusẽchocôchơi thử, còn cậusẽtập trung bảo vệcôthậttốt.

Sau khi Hạ Chi Tuyểnnóichuyện với thầy thể dục, thầy đành phải gật đầu đồng ý.

Cậu lại quay sangnóivới cácanhem: “Bắt đầu từ bây giờ phải lấy Cố Tư Ức làm trung tâm, chuyền bóng cho em ấy để em ấy ghi điểm từ xa. Chu Kiêu, cậu cùng tôi che chắn cho Cố Tư Ức,khôngđược để cho bọn kia đụng vào em ấy.”

Cố Tư Ức nghe bọn họnóichuyện, mau chóng cởi áo khoác đồng phục ra, bắt đầu khởi động làm nóng người.

mộtlát sau, bốn nam sinh lớp 6 cùng Cố Tư Ức ra sân.

Phía bên lớp 8 nhìn mà sững người, nhất là Lục Minh.

Lục Minh quát: “Bọn mày bệnh đấy à? Để congáira sân là thế nào? Mẹ chúng màykhôngthấy xấu hổ à?”

Cố Tư Ức đáp lại: “Các cậu chơi cho nghiêm chỉnh, đừng có giở trò! Quang minh chính đại mà thắng tôiđi!”

côđứng lọt thỏm giữa đám con trai mà nhìnkhôngbị lép vế,sựtự tin toát ra khiến cho người takhôngthể coi thường.

Các nữ sinh đứng ngoài sân cũng sợ ngây người.

Cố Tư Ức ra sân sao?

Trương Hân Dịch: “…Tư Ức lại nổi nóng rồi.”

Hướng Lê: “Bóng rổkhônggiống với cầu lông, mình lo cho cậu ấy quá.”

Trịnh Bồi Bồi thở dài: “Có Hạ Chi Tuyển ở đó rồi, cả đámsẽbảo vệ cậu ấy,khôngđể cậu ấy bị thương đâu… Chỉ làkhôngbiết kỹ thuật chơi bóng của cậu ấy thế nào thôi.”

Hướng Lê lau mồ hôinói: “Bọn mình đứng sẵnmộtbên để đỡ cậu ấyđi.”

Lục Minhkhôngthểnóilại Cố Tư Ức, đành phải quay sangnóivới đồng đội: “Chú ýmộtchút, đừng có động vào congái,khôngngười ta lại cười cho.”

Tiếng còi nổi lên, cuộc đấu lại tiếp tục.

Lần này lối chơi của lớp 6đãthay đổi,khôngcòn cố gắng đột phá vòng vây để đến gần rổ nữa, mà Cố Tư Ứcđãtrở thành trụ cột, tập trung ghi điểm ở cự ly xa.

Ném trúngmộtquả ghi ba điểm, Cố Tư Ức lại liên tục ném trúng mục tiêu, nên điểm số nhanh chóng được kéo xa.

Lục Gia Diệp phấn khíchnói: “Ngầu lắm!”

Tô Hàn chạy qua giơ ngón cái với Cố Tư Ức: “Thần xạ thủ, giỏi lắm Tư Ức!”

Các nữ sinh hân hoan vui sướng, tiếng cổ động cũng đổi thành “Cố Tư Ức, cố lên!” “Cố Tư Ức, cố lên!”

Cố Tư Ức tuykhôngphảimộttuyển thủ cao to, nhưngcôcósựkhéo léo linh hoạt và khả năng khống chế bóng rất mạnh, tỉ lệ khi ném bóng ở cự ly ba điểm rất chính xác, giữ vị trí hậu vệ dẫn bóngthậtsựxuất sắc hơn Trương Khải Luân nhiều, có nhóm Hạ Chi Tuyển toàn lực phối hợp nữa nên càng đánh càng quen tay.

Cố Tư Ứcmộtlần nữa cầm bóng đứng bên ngoài vạch 3 điểm, lúc ném bóng vào rổthìLục Minh xuấthiệnngay đằng trước, nhảy lên muốn chặn bóng.

Tất cả nín thở chờ đợi.

Cố Tư Ức bật nhảy ngửa người ra ném, trái bóng tránh được ngón tay của Lục Minhmộtcách hoàn mỹ.

“Hạ Chi Tuyển là cái quái gì chứ, tôi muốn lấy Cố Tư Ức làm chồng cơ!!”

“Aaaaa, Cố Tư Ức mới là hot boy của trường nhá!!!”

“Cố Tư Ức cố lên!!! Cố Tư Ức cố lên!!”

Trái bóng bayđi, trong tiếng hò hét chói tai của đám đông, chỉ có Hạ Chi Tuyển là lo cho Cố Tư Ức.

Ném ngửa người về sau(Fade away)là động tác có độ khó cao, có thể tránh được phòng thủ của đối phương, nhưng rất dễ mất thăng bằngtrênkhông, lúc tiếp đấtkhôngcẩn thậnsẽngã, thậm chí còn có thể trật mắt cá chân.

Cố Tư Ức tiếp đất, cơ thểnhỏbé hơi loạng choạngmộttí rồi đứng vững lại ngay, Hạ Chi Tuyển lúc đó mới thở phàonhẹnhõm.

côquay sang mỉm cười nhìn cậu.

Hạ Chi Tuyển có phần mất tự nhiên, tay đặt lên ngực để nhịp tim ổn định lại,khônghiểu là do quá kích động hay là bị nụ cười củacômê hoặc mà tim cậu như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi rồi.

Cuộc đấu kết thúc sau tiếng còi, lớp 6 với ưu thế áp đảođãgiành chiến thắng.

Lục Gia Diệp hò hét nhảy vọt tới ôm vai Cố Tư Ức: “Chị Ức của tôi đỉnh quá, cực kỳ đỉnh luôn!”

Hạ Chi Tuyển sa sầm mặtđitới, dùng sức lôi Lục Gia Diệp ra rồi ôm chặt lấy Cố Tư Ức từ phía sau.

Giờ khắc này, trái tim đập loạn nhịp của cậu cuối cùng cũng được an ủi rồi.

Cố Tư Ức kinh ngạc, để mặc cho người kia ôm trọn lấy mình.

Lục Gia Diệp: “…!!!”

Tô Hàn cườinói: “Thôi, đấy là emgáicủa người ta, chúng takhôngnên vô lễ.”

Hạ Chi Tuyển ômcômấy giây rồi buông ra ngay, dưới khoảnh khắc phấn khích này, mọi người chỉ coi hành động của cậu làmộtcách ăn mừng chiến thắng thôi.

Cố Tư Ức vui sướng hò reo với mọi người, cả lớp phó Trương Khải Luân trước đó phải rời trận đấu cũng mừng rỡ chạy tới chúc mừngcô.

Thuathìcũng thua rồi, nhưng mẹ nó chứ lại cứ phải nhìn hai người kia tình cảm với nhau.

Trong lòng Lục Minh bùng lênmộtngọn lửa phẫn nộ, cậu ta cầm lấy bóng rồi hướng thẳng gáy Hạ Chi Tuyển mà ném.

Cố Tư Ức đứng ngay bên cạnh Hạ Chi Tuyển, thấy bóng bay tớithìhoảng hốt, lập tức đẩy Hạ Chi Tuyển ra, thế là trái bóng được ném bằngmộtlực rất mạnhđãđập thẳng vào mũicô.

Cơn đau từ mũi truyền đến ngay sau đó, Cố Tư Ức lảo đảo sắp ngã, mũi hơi ươn ướt.

Hạ Chi Tuyển đỡ lấy Cố Tư Ức, thấy máu mũicôchảy xuốngthìvội vàng lấy giấy ăn trong túi áo ra bịt mũicôlại.

“Có đau lắmkhông?” Cậu dịu dàng hỏi, giọngnóiđãcố kìm chế cực độ,khôngđể lộsựđau lòng và phẫn nộ ra bên ngoài.

Cố Tư Ức lắc đầu, cầm giấy ăn lau mũi.

Sau khi việc ngoài ý muốn này phát sinh, mấy nam sinh lớp 6 đều đồng loạt trợn mắt nhìn lớp bên kia.

Lục Minh thấy Cố Tư Ức bị mình đánh trúngthìvô cùng hoảng hốt và xót xa, nhưng đối diện với những cặp mắtđangnhìn mình kia, cậu ta lại cố giữ bình tĩnh, dáng vẻ lưu manh hư hỏng, nhún vainói: “Sorry, tôi trượt tay.”

Hạ Chi Tuyển ôm vai Cố Tư Ức,nói: “Em ra kia ngồiđi.”

nóixong, cậu lập tứcđithẳng tới chỗ Lục Minh ở phía bên kia, bọn Lục Gia Diệp cũngđitheo, ánh mắt ai cũng lạnh lùng và tàn ác, mọi người nhìn vào đều biết là sắp có chuyện lớn rồi.

Hai thầy thể dụcđitới khuyên can: “Đừng kích động, chuyệnkhôngmay thôi mà.” “Thầysẽbảo Lục Minh tới xin lỗi các em, có gìthìtừ từnói.”

Sắc mặt Hạ Chi Tuyển cực lạnh, cậu gằn từng chữ: “Thầy Trương, thầy tránh rađiạ.”

“Hạ Chi Tuyển, em đừng…” Còn chưanóihết câuthìthầy giáođãbị Hạ Chi Tuyển đẩy ra.

Đột nhiên cậu dùng sức rất mạnh nên thầy giáokhôngkịp chuẩn bị, cứ thế bị đẩy sangmộtbên.

Hạ Chi Tuyểnđithẳng tới trước mặt Lục Minh, nắm chặt cổ áo rồi đấm thẳng vào mặt cậu ta.

“Con mẹ mày…” Lục Minhkhôngthể ngờ làmộthọc sinh giỏi nổi tiếng toàn trường lại ra tay đánh người ngay giữa đám đông thế này, được lắm, đánhthìđánh, cậu ta lập tức đáp trả lại Hạ Chi Tuyển.

Đám bạn của Lục Minh cũng lao vào, bọn Lục Gia Diệp ba người cũng nhào lên, Lục Gia Diệp vừa đánh vừa mắng: “…Tao muốn đánh bọn mày từ trước rồi cơ! Bố mày hôm naykhôngđánh cho bọn mày răng rơi đầy đấtthìbố mày chưa thôi đâu!”

Địa vị của Lục Minh trong lớp rất cao, có hẳnmộthội chơi với cậu ta, giờ xảy ra chuyện nên bọn họ cũng lao vào hết mà trợ giúp.

Bên này Hạ Chi Tuyển chỉ có bốn người, nhưng khả năng đánh đấmthìbộc phát kinh người,khônghề tỏ ra yếu thế.

Lớp phó Trương Khải Luân thấy đối phương quá đôngthìliền quát lên với các nam sinh trong lớp: “Lên mẹ hết cho tao! Đứng yên nhìn người lớp mình bị đánh màkhôngthấy nhục à!”

Lời kêu gọi của cậu ấythậtsựđãlàm dấy lên tình đoàn kết tập thể, cả đám lập tức xông lên đánh nhau, hội con trai lớp 8 thấy thếthìcũng lao lên hết.

Chỉ thoáng chốc mà sân bóng rổđãthànhmộtcuộc hỗn chiến, con trai hai lớp đánh nhau điên cuồng, cáccôgáimuốn lên can mà cũngkhôngbiết bắt đầu từ đâu, còn chưa lại gần hẳn màđãsuýt bị vạ lây rồi.

Trịnh Bồi Bồi chạy tới chỗ Cố Tư Ức, kéocôđứng xa ramộtchút.

Cố Tư Ức lo lắng nhìn cảnh tượng trong sân bóng, mắt cứ nhìn Hạ Chi Tuyển, muốn lao vào giúp cậu ấy.

“Cậu thế này mà đòiđiđánh nhau à? Nghiêm túc chút đượckhônghả! Trước tiên phải ngăn máu mũi lạiđã!” Mấycôbạn giữ chặt Cố Tư Ức lại.

Hạ Chi Tuyểnkhôngđể tâm đến những người khác, chỉ đánh mỗi Lục Minh, cácanhem của Lục Minh đềuđanglâm vào hỗn chiến,khôngrảnh mà giúp cậu ta. Từnhỏđến lớn Lục Minh thường xuyên gâysựđánh nhau, đừngnóilà bạn cùng tuổi, ngay cả những người lớn hơn cũng còn phải chịu thua cậu ta. Nhưng hôm nay cậu ta lại động vào Hạ Chi Tuyển, cậu ta ra tay tàn nhẫn thế nàothìHạ Chi Tuyển còn tàn nhẫn hơn thế, hai người con trai đánh nhau trongsựcăm ghét giữa hai tình địch, nên ác liệt hơn nhiều so với những người khác.

Trịnh Bồi Bồi nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, liên tục thở dài: “Hồng nhan họa thủy… Cậu đúng là hồng nhan họa thủy đó Tư Ức à.”

“…” Cố Tư Ức hậm hực, “Lục Minh đó đâu có liên quan gì đến mình!”

“Công nhận Tư Ức đúng là xui xẻo, vô duyên vô cớ bị tên Lục Minh kia để ý, gây ra bao nhiêu chuyện, còn bị thương nữa…” Mấycôbạn trước còn bênh vực, giờ cũng cực kỳ ghét Lục Minh.

Trịnh Bồi Bồi nhìn thấy Hạ Chi Tuyển trong đám người,nói: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hạ Chi Tuyển ác như vậy đấy,sựtàn bạoẩnsâu trong người bị ép phải bộc lộ ra hết rồi.”

Thầy thể dụckhôngcách nào khống chế được cục diện, bèn nhanh chóng liên lạc với bảo vệ của trường.

Đội bảo vệ chạy vội tới, mạnh mẽ tách cả đámđangđánh nhau ra.

Người cuối cùng bị đến mấy người hợp sức lại kéo ra chính là Hạ Chi Tuyển, Lục Minhđãnằm ra đất, mặt mũi sưng vù, khóe miệng toàn máu.

Vì chuyện quá lớn nên cả thầy hiệu trưởng cũng chạy đến, kéo theomộtnhóm bảo vệ nữa tới.

Hơn mười bảo vệ và thầy thể dục giữ chặt mấy cậu học sinh lại, lôi cả đám lên phòng hội đồng.

Bác sĩ của phòng y tế nhận được tin báo cũngđãchạy như bay đến.

Cố Tư Ức muốnđitheo, nhưng Trịnh Bồi Bồi giữcôlại: “Cậu làm gì thế?”

“Mình là người trong cuộc, mình phảiđitheonóirõsựtình, là lớp kia làm mình bị thương trước mà đúngkhông?”

“Cậu yên tâmđi, thầy thể dục nhìn thấy rồi mà, ai cũng biết hết, chắc chắnsẽcó ngườinóirõràng, cậu đừng chen vào đám con trai kia nữa,khônglại loạn thêm ra, nhỡ lại có ngườinóilà Lục Minh theo đuổi cậu nhưng bị cậu từ chối, trong cơn tức giậnđãxảy ra xung độtthìphải làm sao?”

Hướng Lê khuyên nhủ: “Mình thấy Bồi Bồinóiđúng đấy, trừ phi các thầy gọi cậu tới,khôngthìcậu đừng xen vào.”

Trương Hân Dịch gật đầu: “Bọn mình mau tới phòng y tếđi, phải kiểm tra cái mũi cậuđã, cậu nhìn cậuđi, máu mũi đến giờ vẫn chưa ngừng chảy, mũithìsưng đỏ cả lên…”

Cố Tư Ứckhôngcòn cách nào, đành để mấycôbạn kéo lên phòng y tế.

Bác sĩ khám chocô, cũng may làkhôngbị gãy xương mũi, chỉ là vết thương ngoài thôi, bôi thuốc rồi băng lại là được, dặn dòcômấy ngày tới phải chú ýkhôngđể mũi bị va chạm nữa.

Tiết thứ nhất của buổi chiều chỉ cómộtnhóm nam sinhđihọc, chỗ ngồi của mấy người nhóm Hạ Chi Tuyển vẫn trốngkhông.

Cố Tư Ức lòng thấp thỏm lo âu, Hướng Lê hỏimộtcậu bạn ngồi bàn trước: “Các cậu có bị phạt gìkhông? Sao nhóm Hạ Chi Tuyển vẫn chưa về lớp?”

Cậu bạn kianói: “Nhóm Hạ Chi Tuyển và nhóm Lục Minh bị hiệu trưởng giữ lạinóichuyện, bọn mình bị kiểm điểm thôi, cònkhôngbiết các cậu ấy thế nào…”

Cậu bạn cùng bàn chen vào: “Tôi thấy chắckhôngvấn đề gì đâu, Hạ Chi Tuyển là bộ mặt của trường chúng ta, hiệu trưởng còn phảinóichuyện khách khí với cậu ấy, sao mà dám xử phạt được.”

Trịnh Bồi Bồi nghe vậythìhuých tay Cố Tư Ức: “Nghe chưa? Hạ Chi Tuyểnsẽkhôngsao đâu, cậu ấy là học thần mà, là kiểu học sinh được giáo viênyêuquý nhất.”

Cố Tư Ức vẫn rất lo,khôngchỉ lo Hạ Chi Tuyển bị trách phạt, mà còn lokhôngbiết cậu đánh nhau có bị thươngkhông.

Đến tiết thứ hai là tiếnganh, thầy giáo điểm danh xong rồi bảo Cố Tư Ức đứng lên đọc cho cả lớp nghe bài khóamộtlần.

Cố Tư Ức cố gắng giữ bình tĩnh, bài khóa này Hạ Chi Tuyểnđãdạycôrồi, nêncôđọc rất trôi chảy.

Đọc đến nửa bàithìngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

Cố Tư Ức ngẩng lên, thấy Hạ Chi Tuyển dẫn đầumộtnhóm con trai đứng ở cửa, lười nhácnói: “Báo cáo.”

Thầy giáo thấy có mấy chỗ trốngthìcũngđãhỏi chuyện cả lớp, nhìn bốn cậu học sinh bị thương đứng ở cửathìvẫy taynói: “Vàođi.”

Hạ Chi Tuyển tay đút túi quầnđivào lớp, gương mặt đẹp trai lúc nàyđãbị bầmmộtchút ở khóe miệng.

Cố Tư Ức đọc bài tiếp, nhưng ánh mắtthìvẫn chăm chú dõi theo cậu.

Cả lớp cũng đồng loạt nhìn bốn người họ.

Lục Gia Diệpđiqua bục giảngthìđột ngột chắp tay về phía cả lớp,nói: “Các bạn học, xin cảm ơn các vị, mọi ngườiđãtrượng nghĩa ra tay tương trợ, Lục mỗ xin ghi nhớ trong lòng.”

Lớp phó Trương Khải Luân đại diện lên tiếng: “Chuyện nên làm mà! Chúng ta ai cũng phải có trách nhiệm bảo vệ congáitrong lớp!”

Mấy cậu bạn khác cũngnóitheo: “Đúng vậy!” “khôngđoàn kết để mà bị lớp khác bắt nạt à!” “Bọn nó đáng đánh!” “Lúc thi đấu tôi nhìnđãkhôngưa chúng nó rồi, khinh người quá đáng!”

Thầy giáo tiếnganhhoàn toàn bị lãng quên: “…???”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc