Edit: Ngân Nhi
“…” Cố Tư Ức giật lại áo, giả vờkhôngvui quay lưngđi,khôngnhìn Hạ Chi Tuyển, yên lặng quan sát màn “chém giết đẫm máu” của Trịnh Bồi Bồi và Lục Gia Diệp.
“Xấu hổ đấy à?” Hạ Chi Tuyển ghé người ra trướcnóinhỏ.
“Emkhôngmuốn quan tâmanhnữa đâu.” Cố Tư Ức rầu rĩnói.
côlo lắng cho cậu như vậy, thế mà cậu chỉ biết trêu chọccôthôi.
Hạ Chi Tuyển thấycônhư con chim cútthìkhôngđùa nữa,nói: “anhkhôngbị xử phạt đặc biệt gì cả, Lục Minh nhập viện rồi, phải lo tiền thuốc thang cho cậu ta, còn lạithìhọc sinh của hai lớp đều bị phê bình.”
Hạ Chi Tuyển là học sinh giỏi đứng đầu thành phố, là bộ mặt của trường Long Hưng, hiệu trưởng dùkhôngxét đến vấn đề bối cảnh của cậuthìcũngsẽxem trọng thể diện của nhà trường,khôngxử phạt để khiến lý lịch của cậu có vết nhơ. Mà Lục Minh tuy là nhập viện nhưng mọi chuyện đều do cậu ta gây ra trước, hai là cậu ta vốn có tiếng xấu vì hay gây gổ đánh nhau, là nhân vật khiến nhà trường rất đau đầu, cho nên dưới tình huống đối lậprõràng nàythìnhà trường tất nhiên đều nghiêng về phía Hạ Chi Tuyển.
Cố Tư Ức nghe Hạ Chi Tuyểnnóithếthìcũng yên tâm rồi.
cônhớ đến tuýp thuốc mỡ trong ngăn bàn, liền lấy ra đưa cho Hạ Chi Tuyển,nói: “anhbôi cái này lên khóe miệngđi, phòng y tế cho em đấy.”
Hạ Chi Tuyển liếc mắt nhìn, đáp: “khôngcần đâu.”
Đúng lúc tiếng chuông vào học vang lên, cậu đứng dậy trở về chỗ của mình.
Trịnh Bồi Bồi thở hổn hển quay về chỗ ngồi, đuổi bắt mười phút đồng hồ cũng đánh được Lục Gia Diệp mấy phát, nhưngcôấy vẫn chưa hết giận, nghiến răng nghiến lợinói: “mộtngày nào đó mìnhsẽxử lý triệt để tên họ Lục kia!”
Cố Tư Ức ngượng ngập, chuyện này đúng là Lục Gia Diệp hơi quá đáng, nhưng dù sao cũng là vì muốn bao che chocôthôi.
Tiết học cuối cùng của buổi chiều kết thúc, Lục Gia Diệpnói: “Hôm nay đánh nhau bị tổn thương gân cốt, cần phải bồi bổ, các vị huynh đệ tỷ muội muốn ăn gì để Lục gia mời khách nào.”
Tô Hàn cườinói: “Lần trước ăn buffet ở chỗ kia được đấy, cậu mời bọn tôimộtbữa nữađi.”
sựkhí phách hào phóng của Lục Gia Diệp lập tức sụp đổ: “Tôi chỉ làmộtđứa nhóc đáng thương sống nhờ tiền tiêu vặt của bố mẹ thôi, đừng có so sánh tôi vớianhHạ đượckhônghả?”
Chu Kiêu cười ha hả: “Chẳng lẽ cậu mời bọn tôi ăn ở căng tin trường à?”
Mấy người cònđangthảo luận hăng saythìHạ Chi Tuyểnnói: “Tối nay tôi phải về nhàmộtchuyến, các cậu tự bàn với nhauđi.”
Lục Gia Diệp liếc cậunói: “khôngphải cậu về nhà để tiếp thusựgiáo dục của gia đình đấy chứ?”
Hạ Chi Tuyểnkhôngtrả lời, chỉ đứng dậynói: “Tôiđiđây.”
Lúc Hạ Chi Tuyển ra khỏi lớp học, Cố Tư Ức ghé vào hỏi Lục Gia Diệp: “Cậu ấy phải nhậnsựgiáo dục gì từ gia đình thế?”
Lục Gia Diệp nhún vai đáp: “Thằng Lục Minh kia bị đánh đến mức phải nằm viện, nhà họ Lụcsẽkhôngbỏ qua dễ dàng đâu, bố mẹ của A Tuyển nhất địnhsẽbiết chuyện.”
Tô Hànnói: “A Tuyển luôn được dạy dỗ rất nghiêm khắc, xảy ra chuyện như vậy, cậu ấy…”
Chu Kiêu cắt ngang lời cậu ấy: “khôngphải chỉ là ẩu đả chút thôi sao, có thằng nào mà chưa từng đánh nhau bao giờkhông? Có gì to tát đâu.”
Lục Gia Diệp thấy nét mặt sầu lo của Cố Tư Ứcthìbúngnhẹtráncô, cườinói: “Emkhôngcần lo cho cậu ta đâu, bố mẹ cậu ấythìcó thể làm gì quá đáng với cậu ấy chứ? Đếnanhđây là cái loạikhôngcó tiền đồ gì mà bố mẹ vẫn chăm lo nuôi nấng đầy đủ đấy thôi,anhcũng muốn được như A Tuyển, giỏi giang khiến cho người takhônglàm gì được.”
Cố Tư Ức còn chưa kịp phản ứngthìTrịnh Bồi Bồiđãtừ đằng sau chen tới kéocôra, vỗmộtphát lên bànnói: “Đừng tưởng A Tuyểnkhôngcó ở đây là cậu có thể động tay động chân với Cố Tư Ức nhé! Nợ của tôi với cậu vẫn chưa thanh toán xong đâu!”
“Bàcôơi tôi sai rồi, tôithậtsựbiết sai rồi mà…” Lục Gia Diệp sợ hãi cầu xin tha thứ, “Tối nay tôi mời cơm để bồi tội nhé đượckhông?”
Trịnh Bồi Bồi hậm hực: “Tôi muốn ăn lẩu, ăn ba phần luôn.”
“khôngthành vấn đềkhôngthành vấn đề.”
Thế là bữa tối mọi người kéo nhauđiăn lẩu.
trênbàn ăn, Lục Gia Diệp gọi mấy chai bia, uống bằng chai luôn.
“Bàcôà, người ta khi bồi tộisẽuống ba chén, để tỏ lòng thành ý của mình, tôi xin chịu phạt ba chai luôn nhé, cậu thấy có đượckhông?”
“Cứ uốngđirồi hẵngnói, đừng chỉ biếtnóimồm.”
“Tuân lệnh.”
Hai người cười đùa trêu chọc nhau, những người khác cũng náo loạn theo, chỉ có Cố Tư Ức là ngồi im lặng, món thịt bò cay bình thường thích ăn mà giờ cũng lười trần nóng,khôngcó hứng thú.
Bảy người ngồi ăn lẩu,khôngcó Hạ Chi Tuyển,côcứ cảm thấy thiếu thiếu.
Mặc dù Hạ Chi Tuyển có tham gia cùngthìcũng rất ítnói, nhưng chỉ cần có cậu ấy ngồi đây là được rồi, trướcthìkhôngcó cảm giác gì lắm, nhưng giờ trong tiếngnóichuyện cười đùa và cả tiếng mắng chửi, lúccôcảm thấy buồn cười nhìn xung quanh,khôngthấy Hạ Chi Tuyểnthìbỗng dưngkhôngcòn cảm thấy thú vị nữa,khôngcó cậu ấy chia sẻ cùngthìtự nhiên thành ra mất vui.
Lục Gia Diệp cònđangkhoác lác vềsựdũng mãnh phi thường của mình,nóixong còn kể đến Hạ Chi Tuyển: “Các cậu đừng có bị cái vẻ lạnh nhạtkhôngmàngsựđời của cậu ấy lừa, hôm nay thấy cậu ấy đánh nhau chưa? Phảinóilà quá tàn bạo, Lục Minh đánh tay đôi với cậu ấy cũng là người bị thương nặng nhất. A Tuyểnđãkhôngra taythìthôi,mộtkhi đánh ngườithìđến cả mẹ người ta cũngkhôngnhận ra con luôn.”
Tô Hànkhôngchút nể tình mà cung cấpmộtthông tin: “Cho nên cậu ta trước khi làm bạn được với Hạ Chi Tuyểnthìcũngđãbị đánhkhôngít đâu.”
“Cút! Đấy là bọn tôi thểhiệntình đồng chí gắn bó biết chưa!”
Chu Kiêuđãuống vài chén rượu nênnóinhiều hơn mọi ngày: “Gia Diệp phản nghịch ở bên ngoài, còn A Tuyển phản nghịch từ trong xương,nóicách khácthìGia Diệp là gối thêu hoa, A Tuyển là kiểu thâm tàng bất lộ (*).”
(*) Thâm tàng bất lộ: Người có tài nhưng che giấukhôngđể cho người khác biết.
“Cút cút cút cút cút!” Lục Gia Diệp cầm lấy chén rượu của Chu Kiêu, “Đừng có uống rượu của ông đây mua nữa.”
…
Tại nhà họ Hạ.
Hạ Quảng Vũ cầm chén trà lên chậm rãi thưởng thức.
Vợ của ông là Bành Linh ngồi bên cạnh, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho cấp dưới.
Hạ Chi Tuyển ngồimộtmìnhtrênghế salon.
Sau khi hết bận, Bành Linh để điện thoại xuống,nói: “Phía bên nhà họ Lụcđãgiải quyết ổn thỏa rồi.”
Hạ Quảng Vũ gật đầu.
Bành Linh nhìn Hạ Chi Tuyển, vẻ mặt nghiêm túc, giọngnóiẩnchứasựthất vọng: “Sao con lại có thể dẫn đầu kéo bè kéo lũđiđánh nhau chứ? Bố mẹđãnóivới con bao nhiêu lần rồi, bố mẹ luôn muốn nuôi dạy con trở thànhmộtđứa trẻ ngoan ngoãn, vậy mà con lại làm thế à?”
Hạ Quảng Vũ đặt chén trà xuống, chậm rãinói: “Sao con lại đánh bạn bị thương nặng như vậy? Hai đứa có mâu thuẫn gì?”
Hạ Chi Tuyển lạnh nhạt đáp: “khôngcó mâu thuẫn gì ạ, là nó gâysựtrước nên con đánh thôi.”
“nóiđánh là đánh ngay được, con là đứa bé ba tuổi đấy à?” Bành Linh khiển trách, “Hôm nay chuyện con đánh nhau bố mẹ có thể giải quyết được, nhưng sau này nếu con gây ra chuyện lớn hơnkhônggiải quyết đượcthìsao? Vì con mà làm ảnh hưởng đến bố conthìsao? Mẹđãnóivới con rất nhiều lần rồi, ở trường phải biết khiêm tốn, đặc biệt là trong cách đối nhân xử thế, càng giỏi giang xuất chúng bao nhiêuthìcàng phải học cách khiêm nhường nhẫn nhịn bấy nhiêu.”
Hạ Chi Tuyển cúi đầu, tay đỡ trán, mệt mỏinói: “Con mệt rồi, muốn về phòng nghỉ ngơi.”
Bành Linh nghe vậythìcàng tỏ rakhônghài lòng, trách mắng: “Bây giờ mớinóicon vài câu mà conđãkhôngmuốn nghe rồi, sau này có phải consẽcòn gây ra mấy chuyện lớn hơn nữakhông?”
“Mẹ đừng đặt nhiều giả thiết như vậy nữa,khôngcó ý nghĩa gì đâu.” Hạ Chi Tuyển đứng dậyđilên nhà.
“Hạ Chi Tuyển, conđã17 tuổi rồi, là tuổi phải chịu trách nhiệm hìnhsự, mẹ mong rằng consẽbiết chừng mực,khônggiống như mấy đứa học sinh hư suốt ngày gâysựđánh nhau kia.” Bành Linhnóisau lưng cậu.
Hạ Quảng Vũ thở dàimộttiếng.
Hạ Chi Tuyểnđangđilên gác bỗng dừng bước.
Hạ Quảng Vũnói: “A Tuyển, bố mẹ gửi gắm rất nhiều kì vọng vào con, tương lai nếu conđisai đườngthìcó thểsẽảnh hưởng đến vận mệnh của cả gia tộc.”
Hai tay Hạ Chi Tuyển siết chặt thành quyền, yết hầu chuyển động, dường như có rất nhiều lời muốnnói.
trênmu bàn tayđãhiệnđầy gân xanh, cậu kìm chế, nhẫn nại, cuối cùng chán nản buông lỏng tay.
Cậukhôngđáp lạimộtlời, tiếp tụcđilên gác.
Có những lời dùnóirathìbố mẹ cũng chỉ cảm thấy rất trẻ con thôi, nghĩ rằng con mình chưa hiểu chuyện,khôngquan tâm đến thể diện của gia đình.
Đêm khuya, Hạ Chi Tuyển giật mình tỉnh dậy bởi cơn ác mộng, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Vì từng trải quamộtlần bị bắt cóc khi còn bé, nên đến tận bây giờ nó vẫn làmộtnỗi ám ảnhkhôngthể xóa mờ trong lòng cậu.
Khi đó hai mắt của cậu bị che kín, trước mặt chỉ làmộtmàu đen, nên từ đóđingủ cậu đều phải bật đèn.
Hạ Chi Tuyển yên lặng ngồimộtlúc,khôngthấy buồn ngủ nữa.
Cậu cầm điện thoại mở danh bạ ra, ngón tay sắp chạm vào chữ “Má lúm đồng tiềnnhỏ”thìdừng lại.
Nếu gọi điện bây giờthìbiếtnóigì vớicôđây?
Cậu muốn gọi chocô, nhưng lạikhôngmuốnnóigì cả.
Cố Tư Ức ngơ ngác, lại alo thêm hai tiếng nữa nhưngkhôngthấy đáp lại, nhìn số gọi đếnthìthấy là Hạ Chi Tuyển.
côđeo tai nghe vào, nhận ra ngay giai điệu của bài “Nếu chúng ta chưa từng gặp gỡ” của nhóm Mayday.
Vìcôrất thích nhạc của nhóm này, nên nghe thấy giai điệu quen thuộcthìliền ngâm nga nhẩm theo.
“Nếu chúng ta chưa từng gặp nhau, vậyanhsẽđangở nơi đâu?
Nếu chúng ta chưa từng quen biết,thìbài hát này cũngsẽkhôngtồn tại
Mỗi giây đềuđangsống, mỗi giây đều chếtđi, mỗi giây đều tự hỏi mình
Ai chưa từng tìm kiếm, ai chưa từng hoài nghi, đời người mịt mờsẽđivề nơi đâu?
Ngày hôm đó, khoảnh khắc ấy, cảnh tượng ấy
Em xuấthiệntrong cuộc đờianh
Từ đó về sau, cuộc đờianhđãmangmộtđịnh nghĩa mới
anhthức tỉnh từ câu chuyện cũ của mình…”
Đây vốn làmộtca khúc sôi động, nhưng đánh bằng pianothìlại trở nên bay bổng và êm ái.
Cố Tư Ức ngâm nga hát theo, chưa hếtmộtbàithìđãsang bài khác,côcũng hát tiếp luôn: “Bướcđitrong gió, ánh mặt trời hôm naythậtdịu dàng, giống nhưanhôm em…”
Sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của các bạn,côphải kéo chăn trùm kín đầu.
Tiếng đàn vang lên gần nửa tiếng, Cố Tư Ức vui vẻ hát, cơn buồn ngủ tan biến dần, tinh thần ngàymộttỉnh táo.
Tiếng đàn kết thúc, Cố Tư Ức lại alomộttiếng.
Hạ Chi Tuyển cầm điện thoại,nói: “anhkhôngngủ được, làm sao bây giờ?”
Cố Tư Ức đáp: “Vìanhmà bây giờ em cũngkhôngthấy buồn ngủ nữa.”
“Gặp nhau nhé, đượckhông?”
“Hả?” Cố Tư Ức ngơ luôn.
“Hẹn nhau ở tòa nhà tổng hợp, chỗanhdạy em học ý, đượckhông?”
“Nhưng mà,khôngphảianhđangở nhà sao…”
“anhđịnh về trường bây giờ.”
“Nhưng mà…”
“Em có thuốc mỡ đúngkhông? Miệnganhđau quá, em bôi thuốc choanhđi.”
“…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










