Edit: Ngân Nhi
Cố Tư Ức ngơ ngác, vốnkhôngmuốn nhắc tới người đó, nhưng bị hỏi vậythìtự nhiên lại nhớ ramộtchuyện, liền gật đầunói: “Ừ.”
Trịnh Bồi Bồi hào hứng nhìncô: “Vậy cậuđãcó quyết định gì chưa?”
“Lại gần đây.” Cố Tư Ức ngoắc tay bảo bacôbạn ghé đầu vào.
Bốn cái đầunhỏchụm thànhmộtnhóm, Cố Tư Ứcthìthầm: “Mình cómộtchuyện rất quan trọng muốn bàn bạc với các cậu.”
Hướng Lê cũngnóinhỏtheo: “Chuyện gì vậy?”
Trịnh Bồi Bồi khí thế bừng bừng: “Muốn làm chuyện lớn gì hả?”
Trương Hân Dịch thúc giục: “Chuyện gì quan trọng thế?nóimaunóimau!”
Bên kia Lục Gia Diệp thấy bốncôgáiđangthìthầmthìhỏi: “Bốncônhóc kiađangtonhỏgì với nhaukhôngbiết?”
“Tò mòthìqua nghe thửđi.” Hạ Chi Tuyển xoay bút trong tay, thờ ơnói.
“Thôi,khôngnên tham gia vào, Trịnh Bồi Bồi dữ như hổ cái ý, lại cắn tôimộtcáithì…”
“Hèn thế!” Hạ Chi Tuyển khinh bỉ, “Cậu mà lại sợ bị congáiăn thịt à?”
Lục Gia Diệp bực mìnhnói: “You can, you up!”(Cậu giỏithìđimà làm!)
Cố Tư Ứcnói: “Giữa biển người mênh mông, chúng tađãđến với nhau, trở thành học sinh của lớp 10-6 trường trung học Long Hưng này. Trong lớp có nhiều congái, vậy mà chỉ có bốn chúng ta là ngày ngày đoàn kết cùng nhau đến lớp cùng nhauđivệ sinh. Người tanóitu trăm năm mới tìm được người cùng chung chí hướng, tu mười năm mới nên tình nghĩa bạn bè…”
Trịnh Bồi Bồikhôngnhịn nổi mà xen ngang: “Quần cũng cởi ra rồi mà cậu lại bắt mình nghe mấy cái này à?”
Hướng Lê đồng ý: “Đừng có rào trước đón sau nữa,nóimauđi.”
Trương Hân Dịch cũng hùa theo: “Có phảiđangviết văn đâu mà bay bổng thế.”
khôngmuốn cả bọn mất kiên nhẫn, Cố Tư Ức nhanh chóngđivào ý chính: “Muôn sông nghìn núi vẫn là tình, cho mình mượnmộtngàn đượckhông?”
Hướng Lê: “…”
Trương Hân Dịch: “…”
Trịnh Bồi Bồi cười ầm lên: “Hahahahakhôngphải chứ, cậu mở bài dài dòng như vậy chỉ vì muốn vay tiền thôi sao?”
“nóinhỏthôi! Đừng để người khác nghe thấy!” Cố Tư Ức vộinói.
Trịnh Bồi Bồi nín cười: “Được, mình cho cậu vaymộtngàn.”
Cố Tư Ứcđangđịnh cảm ơnthìHướng Lê cũngnói: “Mình cũng có nè, mình cho cậu vay!”
Trương Hân Dịch cũngkhôngcam lòng bị thụt lùi phía sau: “Mình cũng có, mình còn mấy ngàn ở đây, chả có việc gì để tiêu, mình cho cậu vay!”
“…” Cố Tư Ức bỗng chốc được bao vây trong cảm giác hạnh phúc ngập tràn.
thìra mấycôbạn thân củacôđều giàu hết, vì tình bạn mà sẵn sàng vung tiền như nước.
côchắp tay trước ngực lần lượt cúi đầu với từng người: “Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn các vị đại gia rất nhiều ạ, xin hãy nhận của Tiểu Cố nàymộtlạy.”
Trịnh Bồi Bồi xua taynói: “Chuyệnnhỏchuyệnnhỏ, nhưng mà cậu vay tiền làm gì thế? Gặp chuyện gì khó khăn à?mộtngàn có đủkhông?khôngđủthìlấy thêm ít nữađi.”
Cố Tư Ứcnói: “Đủ rồi đủ rồi.”
Hướng Lê còn địnhnóithêm nhưng chuông vào họcđãvang lên rồi.
Bốn người liền ngồi ngay ngắn về vị trí.
Tiết này là tiết Địa, các học sinh gần như đều rất thoải mái.
Cố Tư Ức thấy điện thoại để trong ngăn bàn rung lên, hình như là tiếng tin nhắn Wechat.
côkhôngkìm được mà yên lặng lấy ra xem.
X:nóitiếp chuyện lúc nãyđi.
X: Sao Lục Minh lại biến em thành người nghèo?
X: Có chuyện gì?
X: Cậu ta tặng hoa hồng với gấu bông cho em là như thế nào?
Cố Tư Ức nhìn thấymộtloạt câu hỏithìđau cả đầu, nhưng học thầnđãhỏithìkhôngthểkhôngtrả lời.
Thế làcôcúi đầu lặng lẽ nhắn tin lại.
Ý cũng như tên: Cậu ta tặng em con gấu bông với hoa rất đắt tiền, em phải trả tiền cho cậu ta.
Ý cũng như tên: Em lên mạng xem giáthìmới biết là tận bốn ngàn, đau lòng chếtđiđược…
Hạ Chi Tuyển để điện thoại lên quyển sách Địađangmở,mộttay chống đầu,mộttay nhắn tin.
Lục Gia Diệp tò mò muốn chết, từ khi sinh ra đến bây giờ mới thấy học thần ngồi nhắn tin trong giờ học, bình thường cậu ấykhôngngủthìcũng ngồi đọc sách, dù cho cả đám cho buôn chuyện rôm rảtrênwechat thế nàothìcậu ấy cũngkhôngtham gia.
Lục Gia Diệp ghé đầu vào xem xem rốt cuộcthìhọc thầnđangchat với ai, nhưng mắt còn chưa kịp đọc nội dungthìHạ Chi Tuyểnđãcầm sách đập vào đầu cậu rồi, dứt khoát đẩy cậu tránh ra.
X: Có thích món quà mà cậu ta tặngkhông?
Ý cũng như tên:khôngthích tí nào!
X: Thế sao em lại nhận?
Ý cũng như tên: Emkhôngnhận mà, tại cậu ta chạy mất,khôngcho người ta từ chối.
Lục Gia Diệp vẫn bất khuất muốn nhích lại gần xem, thế là Hạ Chi Tuyểnmộtphát đá thẳng vào cái ghế cậu tađangngồi, khiến cậu ta trượt mông ngã xuống, kèm theomộttiếng “Rít –” do chân ghế ma sát với mặt sàn vang lên giữa lớp học.
“Lục Gia Diệp, chú ý kỷ luật lớp học nhé!” Giáo viên Địa nhìn cậu học sinh lảo đảo trượt ra khỏi ghế,khôngvuinói.
Lục Gia Diệp: “…!!!”
X: Nếukhôngthíchthìđểanhgiúp em trả lại cho cậu ta.
Ý cũng như tên:khôngcần đâu, để tự em giải quyết.
Cố Tư Ức chờmộtlúckhôngthấy Hạ Chi Tuyển trả lờithìquay đầu sang nhìn, thấy cậuđãcất di độngđi, nét mặtkhôngchút thay đổi ngồi đọc sách.
Cái dáng vẻ thờ ơ này…
côquyết địnhsẽgiải thích thêm mấy câu, lại cúi đầu nhắn tin tiếp.
Giáo viên Địa vừanóivừađivề phía này, Trịnh Bồi Bồiđangbận đọc manga, Cố Tư Ứcthìvùi đầu vào điện thoại, cả hai đềukhôngbiết là nguy hiểmđangđến gần.
Hạ Chi Tuyển đột ngột giơ chân đẩy lùi ghế của Lục Gia Diệp về đằng sau.
Lục Gia Diệpđangnhoài ra trướcnóichuyện với Tô Hàn, lúc ngồi lại xuống ghếthìkhôngcómộtchút đề phòng, cả người rơi tự do…
Bịchmộtcái, cậu ta ngã chổng vó, đập cả người vào ghế.
“Lục Gia Diệp!anhlại làm cái gì đấy!” Giáo viên Địa quát lên.
Cố Tư Ức giật bắn mình, vội vàng cất điện thoạiđi, ngồi nghiêm chỉnh.
Trịnh Bồi Bồi cũng cất quyển truyện tranh vào ngăn bàn.
Hạ Chi Tuyển nhìn Lục Gia Diệp ngã xuống đất, giơ ba ngón tay ra với cậu ta.
Lục Gia Diệp ngầm hiểu, đây là thỏa thuận ngầm, ngãmộtcáithìđược ba ngàn, đáng giá đáng giá.
Cậu ta kêu rên: “…Cái ghế nókhôngchắc ạ! Em cũng tuyệt vọng lắm rồi!”
Thầy giáonói: “Đừng có giả vờ! Các bạn khác vẫn ngồi bình thường có sao đâu?”
Lục Gia Diệp khổ sở đứng lên, đáng thươngnói: “Thầy ơi, em ngã đau quá, sắp khóc luôn rồi đây này, thầy đừng mắng em nữa đượckhông? Thầy mà còn mắngthìemsẽkhócthậtđấy!”
Thầy giáo: “…”
Lục Gia Diệp: “…” Cậu tỏ ra rất quật cường cam chịu, đúng kiểuđangmuốnnói“em khóc cho thầy xem”.
Các bạn họcđangcố gắng nhịn cười.
Yên tĩnh đượcmộtlúc, thầy giáo đành thỏa hiệp: “Ngồi xuốngđi, đàn ông đàn ang màmộtkhóc hai nháo ba thắt cổthìcòn ra thể thống gì nữa.”
nóixong thầy lại tiếp tục giảng bài.
Lúc này Cố Tư Ứckhôngdám nhắn tin nữa, sợ bị thầy bắt được.
Buổi chiều tan học, hôm nay đến phiên bốn người nhóm Cố Tư Ức ở lại trực nhật.
Những bạn học khác lục đục ra về, chỉ còn nhóm của Hạ Chi Tuyển là ở trong lớp chờ bốncôgái.
Trịnh Bồi Bồinói: “Sao các cậu cònkhôngvềđi? Bọn tôi phải trực nhật nữa.”
Tô Hàn ngồitrênbàn cườinói: “Các emgáitrực nhật, bọnanhtất nhiên là muốn ở lại giúp đỡ rồi.”
“Giúp thế nào hả?” Trịnh Bồi Bồi cười híp mắt hỏi, có người làm hộthìtốt quá rồi.
“A Tuyển giúp emgáimá lúm đồng tiền, tôi giúp emgáimèo hoangnhỏ, còn emgáiquả lênhỏvà emgáingôi saonhỏthìcho Lục Gia Diệp và Chu Kiêu chọn.”
Trịnh Bồi Bồi chỉ vào mìnhnói: “Tôi là emgáimèo hoang hả?”
“côemgáimèo hoang vừa quyến rũ vừa nguy hiểm, vừa mạnh mẽ vừa gợi cảm này, tôi có thể có vinh hạnh được giúp em dọn vệ sinhkhông?” Tô Hàn nhấn mạnhâmcuối, nháy mắtmộtcái, ánh mắt đào hoaẩnchứa nét cười.
“…” Trịnh Bồi Bồi hậm hừ, khó có lúc tỏ ra hơi ngượng ngùng.
Hướng Lê chỉ vào mình,khôngbiết nên khóc hay cười: “Tôi là emgáiquả lênhỏsao?”
Trương Hân Dịch gật đầu: “Ồ, vậythìmình là emgáingôi saonhỏrồi.”
Lục Gia Diệp đắn đo nhìn haicôgái,nói: “Tôi thích ăn lê, để tôi giúp emgáiquả lênhỏđi.”
nóixong liền vỗ vai Chu Kiêu: “Ngôi saonhỏgiao cho cậu đấy.”
Thế là ngày trực nhật của bốn ngườiđãbiến thành tám người rồi.
Tô Hàn giúp Trịnh Bồi Bồi kéo ghế ramộtbên, Lục Gia Diệp và Chu Kiêu cầm chổi quét lớp.
Cố Tư Ức cầm cây lau nhàđigiặt, Hạ Chi Tuyểnđitheocô.
Lúcđiqua lớp 8, mấy cậu học sinhđangtrực nhật lại bắt đầu ồn ào: “Chị dâu à ~” “Chị dâu hôm nay cũng trực nhật à?” “Có cần bọn em đến giúpkhông?” “Gọi điện choanhLụcđi.”
Hạ Chi Tuyểnđangở bên cạnh, Cố Tư Ức càng lúng túng hơn, quay đầu xấu hổ quát lên với mấy người kia: “Đừng có gọi linh tinh nữa!”
Nhưng trong mắt mấy cậu con traithìcôcàng xấu hổ càng đángyêu, khiến cả đám lại muốn trêu tiếp: “Chị dâu ngượng à?” “Chị dâu đợi chút nhé,anhLục đến ngay đây.” “Chị dâu cùng trực nhật với bọn em luôn nhé?”
“…” Cố Tư Ức mắt điếc tai ngơ, chỉ muốnđithậtnhanh ra khỏi đây.
Hạ Chi Tuyểnđibên cạnhcôbỗng dừng bước, quay người xông vào phòng học lớp 8.
Cố Tư Ức gọi: “Ơ này,anh…”
Hạ Chi Tuyểnđivào lớp 8, cậu học sinh đứng ở cửa trêu Cố Tư Ức thấy cậu ấyđiđếnthìngẩn người.
Hạ Chi Tuyển cầm lấymộtquyển sách ở bàn đầu rồi cuộn lại, đập thẳng vào mặt cậu nam sinh kia, cậu ta bị đánh còn chưa kịp định thầnthìđãbị Hạ Chi Tuyển đập thêmmộtphát nữa vào mồm.
“Mẹ mày…” Cậu ta nổi giận muốn đánh trả, nhưng chưa kịp làm gìthìđầu gối lại bị đạp mạnh, cánh tay bị kìm chặt, mặt bị ăn thêmmộtcái đập nữa của Hạ Chi Tuyển.
Mấy cậu nam sinh còn lại nhìn thấy cảnh này cũng sững người.
Cố Tư Ức cũng ngây ra luôn.
Hạ Chi Tuyển đá cậu nam sinh kiamộtcái, lạnh lùng nhìn mấy người còn lại,nói: “Chúng mày thửnóithêmmộtcâu nữa cho tao nghe xem nào?”
khôngmộtai dám lên tiếng.
Bầukhôngkhí trở nên yên tĩnh đáng sợ.
Mấy người này ai cũng biết Hạ Chi Tuyển, cậu là học thần nổi tiếng toàn trường, thành tích đứng đầu thành phố.
Nhưng bọn họkhôngbiết là cậu học thần luôn được đem ra làm tấm gương để noi theo kia lại tàn bạo như thế, ra tay ác đến vậy.
Trong phút chốc, cả đám đều bị kinh hãi.
Cố Tư Ức phản ứng nhanh hơn, chạy lên kéo Hạ Chi Tuyểnđi: “Thôi thôi, bọn mìnhđinào.”
cônắm chặt cánh tay cậu, kéo cậu ra khỏi lớp học.
Cố Tư Ức sợ Hạ Chi Tuyển lại đánh nhau tiếp nên dọc đường cứ bám chặt tay cậukhôngbuông, cho tới khi đến chỗ vòi nướcthìmới buông ra,côgiặt giẻ lau nhà, thở phàonhẹnhõm,nóiHạ Chi Tuyển: “Saoanhlại nổi cáu lên thế, làm em sợ muốn chết.”
Hạ Chi Tuyểnnói: “Về sau nếu còn đứa nào gọi em như thếthìanhsẽvẫn đánh.”
Cố Tư Ức liếc nhìn, hỏi Hạ Chi Tuyển: “anhkhôngsợ các cậu ấy trả thù à?”
Hạ Chi Tuyển cười khinh bỉ: “Chúng nó thíchthìcứ việc.”
Cố Tư Ức: “…thậtđáng sợ.”
côsuy nghĩmộtchút, cảm thấy cũngkhôngcần lo lắng quá, vì bên cạnh Hạ Chi Tuyển còn có ba cậu bạn thân mà, cậu nào cũng cao mét tám,khôngphải người dễ dàng đụng vào.
Khúc nhạc đệmnhỏnày chỉ có hai người họ biết, lúc quay về lớp, Lục Gia Diệp kêu gào: “Có giặt cái giẻ thôi mà lâu thế, A Tuyển,khôngphải cậu mang emgáiđitrốn đấy chứ?”
Cố Tư Ức lên giọng cãi: “khôngphải, bọn mình giặt giẻ lau hơi kĩ quá thôi! Giặt mấy lần liền cơ!”
Lục Gia Diệp lập tức cười tươi rói: “Em có má lúm đồng tiền, emnóigì cũng đúng.”
Cố Tư Ức: “…”
Trực nhật xong, Tô Hànnói: “Giờ này đến nhà ăn cũng chẳng còn gì ngon nữa rồi, hay là bọn mình ra ngoài ănđi.”
Lục Gia Diệp nhiệt tình hưởng ứng: “Tôi và Chu Kiêu giơ hai tay tán thành.”
Ánh mắt của mọi người tập trung vào Hạ Chi Tuyển, cậunói: “Được thôi, tôi mời.”
Hướng Lê và Trương Hân Dịch hơi gượng gạo, dù saothìhai người họkhôngthân với nhóm nam thần lắm,khôngdám chắc là trong số người được mời có bao gồm mình haykhông…
Trịnh Bồi Bồi thu dọn đồ đạc rồinóivới haicôbạn: “Mau lên, bọn mình cùng nhauđiăn.”
Hướng Lê ngại ngùngnóinhỏ: “Thôi, mình với Hân Dịch đến nhà ăn ăn cũng được.”
Trương Hân Dịch cũng ngại nên vộinói: “Ừ, hai đứa mình đến nhà ăn, các cậu cứđiđi.”
Hạ Chi Tuyểnđira tới cửa, thấy mấycôgáivẫn còn đứng yênthìlại quay lại.
Cố Tư Ứcđangcất sách vào cặp, vừa cất xongthìHạ Chi Tuyểnđãxách cặp giúpcô, tay còn lạithìôm vaicôbướcđi,khôngquay đầu lại mànói: “Các cậu cũng nhanh lênđi, đừngnóichuyện nữa.”
Hướng Lê và Trương Hân Dịch lúc này mới vui, như vậy là cáccôcũng được mời rồi, thế là lại vội vàng thu dọn đồ đạc.
Lục Gia Diệp đứng ở cửa oán thán: “Này, emgáimá lúmkhôngtựđiđược à mà cậu phải ôm?”
Cố Tư Ức đỏ bừng mặt, vội vàng tránh khỏi vòng tay của Hạ Chi Tuyển, trừng mắt nhìn Lục Gia Diệp, bực mình quát: “Ôm cái emgáinhà cậu ý!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










