Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Edit: Ngân Nhi​

Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi bị vây quanh bởi tiếng ồn ào trêu chọc của đám con trai…

Trịnh Bồi Bồithìvẫn bình tĩnh, nhưng Cố Tư Ức là người trong cuộc, bị cả đám ngườikhôngquen biết xúm lại trêuthìvừa ngượng vừa bực.

côkéo tay Trịnh Bồi Bồi, làm nhưkhôngnghekhôngthấy, vội vàng bỏđi.

Tiếng hô hào đằng sau càng to hơn “Chị dâu xấu hổ kìa ~” “Chị dâuđithong thả nhé ~” “Cung tiễn chị dâu ~” “Chị dâu nhớ thường xuyên qua chơi nhé ~”

“anhLục mà bọn họnóilà ai vậy?” Trịnh Bồi Bồi tò mò hỏi.

“khôngbiết.” Cố Tư Ức giận tái mặt.

“khôngphải là người mua đồ cho cậu đấy chứ?” Thám tử Holmes Bồi vẫnnóitiếp, “Đầu tiên là tặng quà để tạo nên bầukhôngkhí lãng mạn thần bí, sau đó lợi dụng dư luận để lăng xê tên tuổi, mạnh mẽ bao vây như những ngôi sao bao quanh trăng sáng vậy, cuối cùng bắt gọn trái tim thiếu nữ, cao thủ, đúng là cao thủ.” Trịnh Bồi Bồi càngnóicàng hăng, “Để mình hỏi thăm giúp cậu xem tên họ Lục đó là ai nhé.”

“Mìnhkhôngmuốn biết.” Cố Tư Ức nghĩ lại lúc nãy mà vẫn thấy tức, mặc kệ người đó là aithìcôcũngđãphán quyết tử hình rồi.

Tối hôm đó rảnh rỗi, Trịnh Bồi Bồi cùng Cố Tư Ức và haicôbạn đến thư viện học.

Trong này ai cũngđangđọc sách, ngườithìđọc sách tham khảo, người đọc sách chuyên ngành, ngườithìđọc tiểu thuyết.Trịnh Bồi Bồi nhìn đám học bá, tâm thế vẫn rất thoải mái,nói: “khôngmong được đứng đầu, chỉ cần đừng xếp cuối là được.”

trênđường từ thư viện trở về phòng, bỗng cómộtchiếc xe đạp địa hình lao đến dừng trước mặt mấycôgái.

Người ngồi xe đội mũ lưỡi trai, gương mặt đẹp trai tươi cười, nhìn cái là Hướng Lê nhận ra ngay: “Lục Minh à?”

Lục Minh cầmmộthộp quà đưa cho Cố Tư Ức, “Chào cậu, tôi là nhân viên giao hàng tìnhyêu, đây làmộtphần tình cảmnhỏbé, mong cậu hãy nhận lấy.”

“Mìnhkhôngcần! Cậu…” Cố Tư Ức còn chưanóixongthìLục Minhđãphóng xeđimất.

“Chậc, cũng đẹp trai đấy.” Trịnh Bồi Bồi nhận xét, “Cảm thấy cậu này có hơi hướng bad boy, congáikhôngdễ mà bắt được đâu.”

“Qua đây xem xem cậu ấy tặng cái gìđi.” Hướng Lê rất tò mò.

Mấycôgáikéo Cố Tư Ức đứng dưới cột đèn.

Mở hộp ra, bên trong là mười bông hoa hồng Roseonly(*) xếp thành hình trái tim vàmộtcon gấu bông ôm trái tim ở bụng nữa.

(*) Roseonly làmộtthương hiệu hoa hồng cao cấp của Trung Quốc, người đặt mua hoa tại Roseonly để tặng ngườiyêusẽchỉ được tặng chomộtngười duy nhất, nếu khách hàng đó chia taythìsẽbị gạch tên trong danh sách người mua hàng Roseonly mãi mãi.

Trong hộp còn cómộttấm ảnh, là hình Cố Tư Ứcđangđánh cầu lông, bên cạnh là hàng chữ: Cậu thắng cuộc thi, cũng thắng luôn trái tim của tôi rồi.

Trịnh Bồi Bồi hưng phấnnói: “Vậy là mấy món đồ lần trước cũng là cậu ấy mua hả? Tên là Lục Minh à?”

Hướng Lênói: “Chả trách mà mấy hôm trước cậu ấy lại hỏi bài cậu, hóa ra là cố tình tiếp cận…”

Trương Hân Dịch kể: “Bạn học cũ của mình ở lớp 8, nghenóiLục Minh là người nổi bật nhất lớp đấy, Tư Ức à, cậu đào hoathậtđó, được lòng cả học thần Hạ lẫn nam thần lớp 8 nữa.”

Cố Tư Ức quýnh lên: “Cậu lại nghĩđiđâu đấy? Đừng có kéo Hạ Chi Tuyển vào!”

Trịnh Bồi Bồinói: “Mình quyết định từ ngày maisẽtập chơi cầu lôngthậtchăm chỉ,khôngchừng lại được trai đẹp theo đuổi.”

Hướng Lê trêu: “Tư Ức à, cậu chiamộtít vận đào hoa cho bọn mìnhđi~.”

Cố Tư Ức: “Cái quái gì chứ…”

côném cái hộp vào lòng Trịnh Bồi Bồi, lấy bức ảnh ra xé nát rồi vứt vào thùng rác, làm xong còn bảo: “Cái hoa này cũng xé luônđi.”

“Đừng đừng đừng…” Trịnh Bồi Bồi né ra, “Đẹp mà, đem về trang trí phòng cũng hay đó.”

Trương Hân Dịch cũng hùa vào: “Đúng đấy, vứtđitiếc lắm, ngày mai có người trông thấy nó ở thùng rácthìlại bàn tán bịa đặt chuyệnyêuhận tình thù cho xem…”

Hướng Lê cũng tỏ vẻ tiếc nuối: “Dù sao cũng là của trai đẹp tặng, giữ chút mặt mũi cho người tađi.”

Trịnh Bồi Bồi mang món quà về phòng ngủ, Cố Tư Ứcnói: “Coi như mình tặng cậu, mìnhsẽtrả tiền cho cậu ta sau.”

“Bà chủ hào phóng quá ~” Trịnh Bồi Bồi cười đùa, “Xem ra cậuthậtsựkhôngưa tên Lục Minh đó chút nào.”

Buổi tối nằmtrêngiường, Cố Tư Ức lên mạng tìm giá của hoa hồng và con gấu bông.

Lúc trông thấy cái giácôsuýtthìhộc máu, tổng cộng hết 4000 đồng! 4000 đó!(Khoảng 13 triệu vnd)

Hai tháng tiền sinh hoạt củacô!!

- -

Hôm sau, trong thời gian ăn sáng, phòng học lớp 6 chỉ có lác đác mấy người…

Cómộthọc sinh lớp khácđivào từ cửa sau, tay cầmmộtcái túi giấy, nhanh chóngđitới đặt lên bàn Cố Tư Ức.

Vừa quay người lạithìbỗng thấymộtcái bóng cao lớn che phủ, cậu học sinhkhôngkịp đề phòng, lui về saumộtbước, hoảng hốt nhìn người kia… Là học thần nổi tiếng của trường, Hạ Chi Tuyển,mộtnhân vậtkhôngthể động vào.

“Cậu là người tặng quà cho Tư Ức?” Hạ Chi Tuyển hỏi.

Ánh mắt của cậu lạnh như băng, rét thấu xương, toàn thân tỏa ramộtcảm giác nguy hiểm, cậu học sinh bị dọa sợ, vộinói: “khôngphải…khôngphải tôi…”

“Vậythìlà ai?”

“Tôi chỉ là người đưa đồ thuê thôi…Tôi đưa đồ cho người ta để kiếm chút tiền trà nước…”

“Cậu đưa giúp ai?” Hạ Chi Tuyển hai tay đút túi quần, từng bước ép sát.

Cậu học sinh bị dồn vào góc tường, bất đắc dĩ phải khai ra: “Lục Minh, Lục Minh của lớp 8…”

nóixong liền chạy biếnđinhư làn khói.

Hạ Chi Tuyểnđitới trước bàn Cố Tư Ức, thấy trong túi giấy là hộp sữa đậu nành của Nhật có bao bì rất đẹp, cậu cầm lấy rồi vứt vào thùng rác.

Cố Tư Ức và các bạnđivào lớp, Hướng Lê vẫn cònđangtrêu chọc: “Hôm naykhôngbiết người ta có tặng quà nữakhôngnhỉ?”

Trương Hân Dịchnói: “Chắc có đấy, đoán thử xem là cái gìđi?”

Trịnh Bồi Bồi đoán: “Căn cứ vào phong cách trước đó của cậu ấy,thìlúc này chắc hẳnsẽmua đồ ăn cho bọn mình ăn trong giờ.”

Cố Tư Ức hếtnóinổi: “Chán các cậu quá đấy.”

Hướng Lê và Trương Hân Dịchđãthương lượng đổi chỗ ngồi, cho nên bây giờ bốn người họđãngồi bàn trước bàn sau với nhau rồi.

Vừa ngồi vào chỗ Trịnh Bồi Bồiđãbảo Cố Tư Ức lục ngăn bàn: “Cậu mau nhìn xem có quàkhôngđi.”

“khôngcó.” Cố Tư Ức thở phàonhẹnhõm.

“khôngphải chứ?”

“khôngcóthậtmà.”

“Chẳng có tâm tí nào, mới mấy ngày màđãmất kiên nhẫn thế rồi,khôngcó nghị lực mà còn đòi tángái.” Trịnh Bồi Bồi chê bai.

Hướng Lê đoán: “Tối qua mới vừa tặng mà, chắc hôm nay cũng tặng buổi tối cũng nên…”

Cố Tư Ứcnói: “Ôi các chịgáicủa em ơi, ngồi họcđiạ, đừng có cả ngày để ý tớimộttên thần kinhkhôngrõlai lịch nữa.”

Lúc ăn sáng Cố Tư Ức có nhắn wechat với mẹ,nóihết nước hết cáithìmẹ mới đồng ý đưa trước hai ngàn tiền sinh hoạt tháng sau chocô, cộng với tiền tiết kiệm củacôlàmộtngàn, tổng cộng là ba ngàn, vẫn còn thiếumộtngàn nữa.

…Phải làm sao đây?

Mang theo tâm trạng buồn bã vì thiếu tiền, chuông vào học vang lên.

Tiết đầu tiên là tiết Toán, chính là môn mà Cố Tư Ức học kém nhất.

Trước kiacôchỉyêucầu môn Toán của mình đủ điểm trung bình là được rồi, nhưng giờ có Hạ Chi Tuyển phụ đạo nên mục tiêu củacôcũng cao lên, hi vọng có thể đạt được 100 điểm.

Giáo viên Toán viết đề bài lên bảng, vừa viết vừanói: “Tôi viết đề lên đây, lát nữa mời hai bạn lên bảng làm, các bạn bên dướithìlàm ra vở nhé.”

Cố Tư Ức ngồi chép xongmộtđề, khó hơn bài tập trong sách giáo khoa rất nhiều,côthậtsựkhôngbiết làm.

Đành phải thầm cầu nguyện thôi, xin đừng gọi em, tuyệt đối đừng gọi em lên bảng…

Viết xong hai đề, thầy giáo bắt đầu liếc nhìn cả lớp.

Cố Tư Ức cúi gằm mặt xuống, Trịnh Bồi Bồi cũng mở sách rồi cúi đầu trốn, yên lặng cầu nguyện, thầy đừng nhìn em thầy đừng nhìn em…

Thầy giáo nhìn haicônhócđanglàm đà điểu,nói: “Mời bạn Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi lên bảng làm bài.”

Cố Tư Ức: “…”

Trịnh Bồi Bồi: “…”

khôngcòn cách nào, đành phải lên bảng thôi.

Trịnh Bồi Bồi đứng dậy, khom ngườinóinhỏ: “Học bá, giúp mình nhé…Nhờ vào cậu cả đấy…”

Cố Tư Ứcnóicònnhỏhơn: “Mình cũngkhôngbiết làm mà…Mình dốt Toán lắm…”

Trịnh Bồi Bồi đau khổ: “Sao đen đủi vậy…”

Haicônương ưỡn ẹo mãi mới lên được tới bảng,mộttráimộtphải, mỗi bên đều có ba bài điền vào chỗ trống vàmộtbài cần viết lời giải.

Bài thứ nhất điền vào chỗ trốngthìkhá đơn giản, Cố Tư Ức vận dụng công thức để tính rồi viết đáp án ra.

Bài thứ hai…Cố gắng tínhthìcũng ra được đáp án, bài thứ ba…độ khó tăng lên rồi,côđoán mò rồi viết đáp số, sau đó nhìn bài cuối cùng.

Bài này nhìn quathìđơn giản nhưng thực chất lại khá khó, Cố Tư Ức viết mấy bước xong lại bị tắckhônglàm nổi nữa, phải xóađigiải lại.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Cố Tư Ức càng làm càng cuống, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

“Thưa thầy.” Hạ Chi Tuyển giơ tay lên.

Thầy giáo nhìn về phía cậu, ý bảo cậu cứnói.

Hạ Chi Tuyểnnói: “Em xin phépđivệ sinh ạ.”

“khôngạ, thưa thầy, em cómộtvấn đề muốn hỏi, thầy lại đây đượckhôngạ?”

Các bạn học trong lớp đều khẽ cười, thầy giáo nghiêm khắcnói: “khônglàm ồn.”

nóixong liềnđitới chỗ Lục Gia Diệp, hỏi: “Em muốn hỏi gì?”

“Chỗ này ạ, thầy xem giúp em…”

Lúc thầy giáođixuốngthìHạ Chi Tuyển cũng đứng dậyđivề hướng bục giảng.

Thầy giáo cúi xuống nhìn chỗ Lục Gia Diệpkhônghiểu, Hạ Chi Tuyểnđiqua chỗ Cố Tư Ức, đụng vào taycô,khôngdừng bước mà cứ thế ra khỏi lớp.

Cố Tư Ức thấy bàn tay bị nhét vàomộtcái gì đó, căng thẳng đến nỗi tim muốn nổ tung rồi.

…Cái gì vậy?côcònđangđứng đây giải bài tập mà, sao lại đưa giấy gì chocôthế hả!

Phía cuối lớp thầy giáo vẫnđanggiảng bài cho Lục Gia Diệp, Cố Tư Ức yên lặng mở tờ giấy ra xem, ngạc nhiên mở to mắt, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Trong giấy viết đầy đủ đáp án của ba bài điền vào chỗ trống và các bước giải đầy đủ của bài cuối cùng.

Bàimộtlàm đúng rồi, bài haicôlàm sai, bài ba đoán mò mà đúng,côvội vàng sửa lại đáp án câu hai rồi chép lời giải của bài cuối lên.

Viết xong, Cố Tư Ức thở phàonhẹnhõm, nhét tờ giấy vào túi áo ngoài.

Tạ ơn trời đất, a dì đà phật,khôngphải chôn chântrênbục giảng rồi.

Bên kia Trịnh Bồi Bồi thấy bạn viết xongthìnóinhỏ: “Xem hộ bài của mình với…”

Cố Tư Ức liếc nhìn, chịu thua luôn: “Bài của cậu còn khó hơn của mình đó…”

Hai học sinh yếu chỉ hậnkhôngthể ôm đầu khóc rống thôi.

“Vậy phải làm sao đây…”

“Cậu viết đại mấy câu đối phóđi…”

“Mình còn chẳng biết viết đại thế nào cơ…”

“Hai bạntrênkia ai làm bài người đấyđi,khôngđược hỏi nhau.” Thầy giáo đứng cuối lớpnóivọng lên.

Cả hai lập tức im lặng.

Cố Tư Ức để lại cho Trịnh Bồi Bồimộtánh mắt hàm ý “tự cậu cầu phúcđinhé”, sau đó yên lặng quay về chỗ ngồi.

Hạ Chi Tuyển cũng quay về lớp đúng lúc này, Cố Tư Ức ngẩng đầu lên, hai ánh mắt giao nhau, nét mặt củacôtràn ngậpsựbiết ơn nhưđangnhìn Bồ Tát vậy.

Thầy giáođilên bục giảng, nhìn Trịnh Bồi Bồi rồi lắc đầunói: “Emđixuống cuối lớp đứng nghe giảngđi.”

Lúc nhìn sang bài làm của Cố Tư Ứcthìsắc mặt của thầy thay đổi hẳn, gật đầunói: “khôngtệ, bạn Cố Tư Ức làm rất tốt.” Sau đó lại nhìn Trịnh Bồi Bồi bị phạt đứng: “Em phải học tập bạn cùng bàn của mình nhiều vào.”

Trịnh Bồi Bồi cúi đầu, điên cuồng oán thán trong lòng.

Cố Tư Ức được khen mà ngại, tâm trạng rất phức tạp.

Nhưng dù thế nàothìcôcũngkhôngbị phạt đứng, việc này vẫn phải cảm ơn Hạ Chi Tuyển.

Hết tiết, Trịnh Bồi Bồi đặt mông ngồi lại chỗ của mình, ômmộtbụng tứcnói: “Sao lại giao cho mình cái đề khó như vậy chứ! Làmkhôngđượcthìphạt mình! Cả lớp đông như thế mà cứ phải gọi trúng mình là sao! Hôm nay ra cửakhôngxem lịch rồi!”

Cố Tư Ứcthìcúi đầu, trán chống lên sách, hai tay để lên đùi cầm điện thoại nhắn tin cho Hạ Chi Tuyển.

Ý cũng như tên: “Người cứu mạng vạn năng, xin hãy nhận của tamộtlạy!”

X: “Miễn lễ.”

Ý cũng như tên: “Sau này chỉ cần ngài mở miệng, dù có phải xông pha nơi khói lửa, ta cũngsẽkhôngtiếc mạng sống mà giúp ngài,khôngbao giờ thay lòng.”

X: “Nghenóingười tặng quà cho em là Lục Minh.”

Ý cũng như tên: “…”

X: “Là nam thần của lớp 8, đẹp trai lắm đúngkhông?”

Ý cũng như tên: “…”

Nội tâm Cố Tư Ức sụp đổ rồi…

Học thần à,anhhóng chuyện như thế từ bao giờ vậy? Đến cả mấy chuyện cỏn con đó cũng biết?

côkhôngnhịn được mà lén liếc nhìn cậu, muốn xem khi nam thần hóng chuyệnthìsẽcó biểu cảm như thế nào.

Nhưng ngoài ý muốn,côchẳng nhìn thấy dáng vẻ hóng hớt buôn chuyện của người ta gì cả, ngược lại thấy mặt học thần như sắp đông cứng thành băng rồi, lạnh lùng cực kỳ.

côquyết địnhsẽnóisang chuyện khác,khôngcùng cậu ấynóitiếp chủ đề đáng ghét này nữa…

Bên tai vẫn là tiếng Trịnh Bồi Bồiđangthan thở với Hướng Lê, Cố Tư Ức càng cảm thấy áy náy hơn.

Ý cũng như tên: “Saoanhkhôngnhân tiện giúp Bồi Bồi luôn?”

X: “khôngquan tâm.”

Ý cũng như tên: “…”

X: “Lục Minh đẹp traikhông?”

Ý cũng như tên: “anhđừng nhắc tới cậu ta nữa đượckhông? Phiền lắm.”

X: “Sao thế?”

Ý cũng như tên: “Cậu ta biến em thành người nghèo rồi!”

X: “Là sao?”

“Tư Ức, cậu làm gì đấy?! Cứ cắm đầu nghịch điện thoại thôi…” Trịnh Bồi Bồi đập vào vai Cố Tư Ức.

côbèn nhanh chóng tắt màn hình chatđi, ngẩng đầunói: “Mình lên Taobao xem mấy thứ thôi mà.”

Trương Hân Dịch hỏi: “Đừngnóilà cậuđangxem hoa hồng và gấu bông tối qua Lục Minh tặng đấy nhé?”

Ở bên kia, ánh mắt sắc lạnh của Hạ Chi Tuyển lập tức nhìn về phíacô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc