Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Edit: Ngân Nhi​

Ánh mắt của Hạ Chi Tuyển liếc tới, Lục Gia Diệp vội vàng chuồn mất.

Cố Tư Ức bị Lục Gia Diệp trêu nên cũng ngượngkhôngdám đứng gần Hạ Chi Tuyển, chờ mấycôbạn của mình rồi cùngđi, bốncôgáitay nắm taynóinóicười cười.

Mấy cậu con traiđiđằng trước, Lục Gia Diệp thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn,thìthầm: “Các cậunóixem sao congáilại thích dính lấy nhau thế nhỉ?điđường cũng phải nắm tay, có phải ngườiyêuđâu chứ.”

Tô Hànnói: “Thế cậu nghĩ tay của các emgáilà để cho cậu nắm đấy à?”

Lục Gia Diệp tỏ vẻ cậu hiểu ý tôi đấy,nói: “Chẳng thếthìsao…Congáinắm tay congái, đúng là phí của.”

Chu Kiêu xen vào: “Lục Gia Diệp, cậu mauđitìm bạngáiđi, cả ngày cứ tăng động thôi, phải có congáiđến trịthìcậu mới yên tĩnh được.”

“Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưngđiđâu tìm bạngáibây giờ? Trong trường cókhông?”

Tô Hàn cười: “Trong lớp nhiều congáithế mà cậukhôngvừa mắt ai à?”

“Cũng có, nhưng mà…” Lục Gia Diệp lơ đãng nhìn Hạ Chi Tuyển, nét mặt muốnnóilại thôi.

Tô Hàn và Chu Kiêu đồng thanhnói: “khôngcó cửa đâu.”

“…Mẹ!” Lục Gia Diệp bực bội vô cùng.

Hạ Chi Tuyển nãy giờ vẫnkhôngmở miệng, hai tay đút túi quần bướcđi, lạnh lùngnói: “khôngai được phép tơ tưởng đến Cố Tư Ức.”

Lục Gia Diệp: “…!!!”

Nội tâm điên cuồng gào thét: Cậu muốn độc chiếm người ta đấy à?!!

Tô Hàn cười ha hả: “Lòng dạ Tư Mã Chiêu…” (*)

(*) Ýnóiâmmưu và dã tâm hoàn toàn lộrõ, ai nhìn cũng biết.

Chu Kiêu cười: “Biết nhưngkhôngpháthìvẫn là bạn tốt.”

Hạ Chi Tuyển liếc nhìn, Tô Hàn vộinói: “TôinóiLục Gia Diệp muốn tìm bạngáilà lòng dạ Tư Mã Chiêu, người nào nhìn vào cũng biết.”

Chu Kiêu cũng hùa theo: “Chúng takhôngnên phá đám, dù gì cũng là bạn tốt.”

Lục Gia Diệp: “Chó! Các cậunóithế rồithìtôi còn biếtnóigì đây?”

Phía trước các nam sinhđangtranh luận ầm ĩ, phía sau cáccôgáinhìn theo, bắt đầu buôn chuyện.

Hướng Lênóinhỏ: “Mấy người họ ai cũng caothậtđấy, chắc là cao nhất lớp mình rồi nhỉ?”

Trương Hân Dịch cườinói: “Các nam thần ít nhất đều mét tám trở lên, các cậunóixem ai đẹp trai nhất?”

Cố Tư Ức: “Hạ Chi Tuyển.”

Trịnh Bồi Bồi: “Hạ Chi Tuyển.”

Hướng Lê: “Hạ Chi Tuyển.”

Trương Hân Dịch: “Được rồi, mình cũng thấy là Hạ Chi Tuyển.”

Trịnh Bồi Bồi cười: “Câu hỏi nàythìkhôngcó gì phải tranh cãi cả, toàn bộ các nữ sinh trong trường đều công nhận thế rồi, chi bằng gạt Hạ Chi Tuyển ra, xem ba người còn lại ai đẹp trai nhấtđi.”

Hướng Lê: “Mình thấy Lục Gia Diệp hay làm trò cười, đángyêunhưng cũng rất xuất sắc.”

Trịnh Bồi Bồi khinh bỉ: “Cái đồnóinhiều đó vừa nhìnđãthấy là kiểu play boy rồi, còn có bố giàu nữa, sau nàykhôngbiếtsẽđitrêu ghẹo bao nhiêucôgái.”

Trương Hân Dịchnói: “Mình thấy Chu Kiêu rất tuấn tú và đàn ông, lạnh lùng ítnói, tác phong làm việc dứt khoátrõràng, nghenóicậu ấy còn từng vô địch giải đấu Sanda (*), quá giỏi luôn.”

(*) Sanda, hay còn có tên là Sanshou, tiếng Trung là Tán Thủ, là môn võ chiến đấu taykhôngtự do ra đời ở Trung Quốc, chú trọng vào các dạng chiến đấu tự do thực tế, đòi hỏisựthành thạo các kỹ thuật võ thuật Trung Hoa (còn gọi là kungfu).

Trịnh Bồi Bồinói: “Cái đồ dùng gậy đánh cũngkhôngra tiếng rắm như cậu ta ấy à, chơi cùng mệt chếtđiđược, giống hệt cái thói của Hạ Chi Tuyển, chẳng ai mà thân nổi.Mình thấy Tô Hàn rất được, trông như mấy trai đẹp trong phim Hàn ý, tính cáchthìphong độ ga lăng, ở cùng cậu ấy cảm thấy ấm áp như được tắm gió xuân vậy, mình rất thích kiểu ngọt ngào như cún con của cậu ấy.”

Ba ngườiđãnêu ý kiến, giờ đến lượt Cố Tư Ức lên tiếng.

“Tư Ức, trong ba người ai đẹp trai nhất? Cậuđanggiữ lá phiếu quyết định đấy.”

Cố Tư Ức trả lời trongsựchờ mong của các chị em: “…Mình bỏ cuộc chơi đượckhông?”

“Stop!” “Chẳng vui tí nào!” “Hèn thế!” Ba người đồng thời tỏ vẻ khinh bỉcô.

Cố Tư Ức: “…” QAQ

Cố Tư Ức chỉ biết mỗi Hạ Chi Tuyển đẹp trai thôi, vìcôhay được nhìn Hạ Chi Tuyển ở khoảng cách gần, còn mấy người kiathìcôchưa từng quan sát kỹ nênkhôngdám đánh giá.

Cố Tư Ức: “Bọn mình đừngnóivề vấn đề này nữa, bọn họ mà nghe được…khôngchừng lạikhôngdẫn bọn mìnhđiăn cơm nữa đâu.”

Lần nàythìbacôgáicó vẻ đồng tình, nhanh chóng đổi đề tài.

Ra đến cổng trường, Hạ Chi Tuyển gọi hai chiếc taxi.

Cậu nhìn mấycôgáilên xe, báo địa chỉ với lái xe rồi mớiđilên chiếc taxi còn lại.

trênxe làkhônggian riêng tư của bốncôgái, cả đám lại bắt đầu buôn chuyện.

Hướng Lê rất hưng phấn: “khôngbiết học thần mời bọn mình ăn gì nhỉ, hóng quáđi!”

Trương Hân Dịch cườinói: “Tối nay được Hạ Chi Tuyển mời cơm, thế là mình có cái để khoe trong ba năm cấp ba rồi!”

Trịnh Bồi Bồi khinh bỉ: “Chỉ là ănmộtbữa cơm thôi mà, nhìn tiền đồ của hai cậu kìa, học cách bình tĩnh ung dung của Tư Ứcđi.”

Cố Tư Ức như tỉnh mộng,nói: “hiệngiờ trong đầu mình chỉ toàn là tôm hùm tôm đất cua hấp cá hồi bánh bao kim sa chân gà muối sủi cảo tôm sườn xào chua ngọt thịt kho tàu chân giò hầm gà quay chim bồ câu quay thịt nướng cay Brazil cơm rang dứa… Ăn xong uống thêmmộtcốc trà sữa trân châu đường đen là tuyệt nhất.”

Trịnh Bồi Bồi: “…”

nóixong Cố Tư Ức lại liếm môi: “Háo hức quá!”

Xe dừng lại trướcmộttrung tâm thương mại.

Cáccôgáiđitheo nhóm Hạ Chi Tuyển vào thang máy.

“Ăn ở hàng nào vậy?” Trịnh Bồi Bồi hỏi.

Hạ Chi Tuyểnnói: “khôngbiết các cậu thích ăn gì nên tôiđãđặt buffet rồi.”

Cố Tư Ức hai mắt sáng rực: “Thích quá, thế là mình có thể ăn tất cả các món mình muốn rồi.”côquay sang nhìn Hạ Chi Tuyển, giơ tay bắn tim với cậu, nháy mắt cườinói: “Tặnganhnày.”

Hạ Chi Tuyển nhếch môi cườimộtcái rồi thu về ngay, nhưng trong ánh mắt vẫn đọng lại nét cười.

Mấy ngườiđitheo Hạ Chi Tuyển lên nhà hàng của tầng cao nhất, Hạ Chi Tuyển đến chỗ thu ngân đăng kí và thanh toán, còn lạithìngồi ở ghế chờ, Cố Tư Ức nhìn xung quanh, nhà hàng đẹp thế nàykhôngbiết có đắtkhôngnhỉ?

côđitới đứng bên cạnh Hạ Chi Tuyển, nhìn vào giấythìmới biết là 488 đồng(~ 1 triệu 7 vnd)mộtngười,điănmộthai ngườithìkhôngsao, nhưng tám ngườithìtốn kém quá.

Hạ Chi Tuyển cầm vé ăn, quay người lại, thấy Cố Tư Ứcđangmở to mắt nhìn mình.

“đivào thôi.”

“anhra đây em bảo chút.” Cố Tư Ức kéo ống tay áo Hạ Chi Tuyển, lôi cậu ra chỗ hành langkhôngngười, nghiêm túcnóinhỏ: “Saoanhnhiều tiền vậy? Cho dùcôchú có choanhtiền sinh hoạt hàng tháng nhiềuđinữathìcũngkhôngnên lãng phí thế.”

“Làm gì có.” Hạ Chi Tuyển bình tĩnhnói, “mộttháng tiền sinh hoạt củaanhchỉ cómộtngàn thôi.”

Ợ…Ít hơncôtậnmộtngàn cơ á? Chú Hạ keo kiệt như vậy sao?

Cố Tư Ức lại hỏi: “Vậyanhlấy tiền ở đâu ra?anhvẫnđangđihọc mà, lạikhôngcó công việc.”

“Ainóilàanhkhôngcó công việc?” Hạ Chi Tuyển hỏi ngược lạicô.

Cố Tư Ức nghe cậu hỏi thếthìcũng nhớ tới lần trước khicôđến nhà cậu, thấy cậu ngồi trước máy tính gõmộtđống kí tự, hỏi cậu làm gìthìcậu bảođangkiếm tiền.

“Vậy… Kể cảanhcó công việc, có thể kiếm tiền,thìcũngkhôngthể tiêu xài phung phí như vậy được!” Cố Tư Ức tỏ vẻ buồn bã đau đớn, “anhvất vả khổ sở tranh thủ chút thời gian sau giờ học để kiếm ít tiền mồ hôi nước mắt, vậy mà chỉmộtbữa cơmđãtiêu tốn hết rồi! Có mờithìcũngkhôngcần tốn kém thế đâu! Bọn mìnhđiăn lẩu, đắt lắmthìcũng chỉ 100 đồngmộtngười, bỏ 800 đồng ra mời khách là ổn lắm rồi!”

Hạ Chi Tuyển cười nhìncô, chậm rãinói: “khôngngờ là em còn biết quản lý việc gia đình đấy.”

“…??” Cái quái gì cơ?côquản lý cái gì chứ?

“Nhưng màanhkiếm tiềnkhônghề vất vả, tiền công cũng cao hơn em nghĩ. Yên tâmđi,mộtbữa cơmanhvẫn lo được.” Hạ Chi Tuyển nắm taycôdắt vào trong.

Cố Tư Ức có hơi kháng cự, Hạ Chi Tuyểnđangnắm chặt taycô, bàn tay to lớn vững vàng bao kín bàn taynhỏmềm.

Cố Tư Ức liếc nhìn hai bàn tayđangđan vào nhau,khôngkìm được mà đỏ mặt, ngay cảnóicũngkhôngbiết nênnóigì.

Mấy người còn lạiđãđược phục vụ dẫn vào chỗ ngồi.

Lúc hai người họđiđến, Hướng Lê trông thấy liền vẫy gọi, Cố Tư Ức lúc này mới vội vàng giật cái tayđangđược Hạ Chi Tuyển nắm ra.

Phục vụ xếp cho bọn họmộtbàn ăn dài cho tám người, lúc Hạ Chi Tuyển và Cố Tư Ức ngồi xuống, Lục Gia Diệp liền trêu: “Haianhem có chuyện gì màkhôngthểnóitrước mặt bọn tôi thế, còn kéo nhau ramộtgóc riêng đểnóinữa?”

Hạ Chi Tuyển mặt lạnh tanh, Cố Tư Ức hậm hực: “khôngnóicho cậu.”

Lục Gia Diệp thương tâm: “Emgáimá lúm đồng tiền thay đổi rồi, tôi đau lòng quá…”

Trịnh Bồi Bồi lườm Lục Gia Diệp, kéo tay Cố Tư Ứcnói: “Đừng để ý đến cậu ta, bọn mìnhđilấy đồ ănđi.”

Cố Tư Ức tuy rất đau lòng vì bữa ăn này tiêu tốn rất nhiều tiền của Hạ Chi Tuyển, nhưngcôcũngkhôngcòn cách nào, tiền người ta kiếm được mà, muốn tiêu thế nào là việc của người ta, điều duy nhấtcôcó thể làm chính là ănthậtno mà thôi, ăn cho bõ tiền!

Nơi này đắt đỏ nhưng cũng rất đáng tiền, cách bài trí đẹp, khu ăn uống sang trọng, đồ ăn cũng dùng nguyên liệu tươi ngon cao cấp.

Mấycôgáibưng đồ ăn về chỗ, việc đầu tiên là phải tự sướng vài kiểu, ban đầu Hướng Lê và Trương Hân Dịch còn ngượng ngùng, nhưng Trịnh Bồi Bồithìrất thoải mái giơ tay giơ chân tạo dáng, thay đổi đủ các kiểu dáng góc độ, cho nên haicôgáicũng thoải mái tự nhiên hơn.

Cố Tư Ứcthìcực kì tập trung đối phó với đống đồ ăn trước mặt, thỉnh thoảng Trịnh Bồi Bồi có bảocôngẩng đầu lênthìcôcũng phối hợp mà ngẩng lên, chụp ảnh xongthìlại cúi đầu ăn tiếp.

Bacôbạn chụp ảnh rất vui vẻ, Cố Tư Ức cũng ăn rất vui vẻ.

Trịnh Bồi Bồi nghỉmộtlát, thấy Cố Tư Ứcđangăn ngấu nghiến như chuộtthìcảm thán: “Cậu ăn khỏe như thế mà saokhôngmập vậy?”

Cậu tađangmuốn thò tay ra bốcthìHạ Chi Tuyểnđãđưa cái đĩa đựng toàn tômđãbóc vỏ cho Cố Tư Ức,nói: “Em ănđi.”

Cố Tư Ức nhìn thấy đĩa tômthìtrợn to mắt nhìn Hạ Chi Tuyển: “anhbóc đấy à?”

“Ănđi.” Hạ Chi Tuyểnnhẹnhàngnói, sau đó lại chậm rãi ăn bò bít tết của mình.

Cố Tư Ức gắpmộtcon tôm rồi chấm tương hải sản, cho vào miệng, thịt tôm dai chắc tươi mềm, ăn cực ngon.

“Emgáimá lúm choanhăn với.” Lục Gia Diệp giơ đũa ra định gắpmộtcon.

Cố Tư Ức bảo vệ đĩa tôm của mình: “khôngcho, mình em ăn còn chưa đủ đâu.”

Trịnh Bồi Bồi nhìn hai người kiamộtlúc rồi cũng cầmmộtcon tôm đưa cho Tô Hàn, nịnh nọt: “Mìnhkhôngbiết bóc tôm, cậu bóc giúp mình đượckhông?”

Tô Hàn cong môi cười, đeo bao taynói: “Rất vinh hạnh được giúp đỡ emgáimèo hoangnhỏ.”

Trịnh Bồi Bồi cười híp mắt, ngồi nhìn cậu bóc tôm.

“Đây là phong tục gì vậy? Con trai phải bóc tôm cho congáisao?” Lục Gia Diệp xắn tay áo lên, nhìn Hướng Lênói: “Tôi quyết địnhsẽkhôngđitheo lẽ thường, emgáiquả lênhỏ, cậu bóc cho tôimộtcon tôm nhé, đượckhông?”

Hướng Lênóingay: “Được thôi.” Rồi vui vẻ bóc tôm cho cậu ta.

Trịnh Bồi Bồi lườm Lục Gia Diệp, nghĩ: Sai congáilàm màkhôngthấy xấu hổ à!

Lục Gia Diệp đắc ý nhìn lại Trịnh Bồi Bồi.

Ăn xong, Lục Gia Diệp lại đề nghị: “Giờ vẫn còn sớm,đihátkhông?anhLục mời!”

Cố Tư Ứckhôngtỏ thái độ gì, Hạ Chi Tuyểnnói: “Tôi muốn đưa Cố Tư Ứcđimua sách, các cậuđiđi.”

Lục Gia Diệp bất mãn: “Mua sách gì? Để lần khác mua, nể mặt tôi chútđi.”

Trịnh Bồi Bồinói: “Đừng làm mất hứng chứ, cùngđiđi.”

Cố Tư Ức lúc này mới lên tiếng: “Mìnhđangrất cần mấy cuốn sách để học, nhu cầu cấp bách đó.”

Hạ Chi Tuyển và Cố Tư Ức kẻ tung người hứng, cuối cùng bọn họ đành chia làm hai nhómđihai nơi khác nhau.

Cố Tư Ứcđibên cạnh Hạ Chi Tuyển, ăn uống no nê, tâm trạng cũng tốt lên, cười híp mắt hỏi: “anhmuốn dẫn emđimua sách gì thế? Có phải là loại sách tham khảo gì đó siêu haykhông?”

Hạ Chi Tuyểnkhôngđáp lại, cậu dừng bước trướcmộtcây ATM,nói: “Chờanhmộtlát.”

“Vâng.” Cố Tư Ức ngoan ngoãn đứng chờ.

mộtlúc sau Hạ Chi Tuyểnđira, đưa bốn ngàn tiền mặt cho Cố Tư Ức: “Đây là bốn ngàn để em trả cho Lục Minh.”

Cố Tư Ức kinh sợ, vộinói: “Em có tiền mà! Emđãchuẩn bị xong hết rồi!”

Hạ Chi Tuyển hỏi: “Em lấy tiền ở đâu? Có kểrõràng cho bố mẹ biếtkhônghay là lại lấy tiền sinh hoạt của mình ra trả?”

Cố Tư Ứcnóinhỏ: “Emkhôngkể cho bố mẹ, mẹ em mà biếtsẽlo lắm, với lại bây giờ em ở luôn trong trường, mấy chuyện nàykhôngnên để cho bố mẹ biết,khôngbố mẹ lại suy nghĩ nhiều.”

“Thế tức là em lấy tiền tiêu vặt của mình để trả?”

“Emđãxin mẹ trước tiền tiêu của tháng sau rồi, với cả có vay thêm của đám Trịnh Bồi Bồi nữa…” Cố Tư Ức thành khẩn khai báo dưới cái nhìn áp bức của Hạ Chi Tuyển.

“Em vay của mấycôbạnthìthà vay củaanhcòn hơn, dù saoanhcũng có tiền tiết kiệmđangđểkhông.” Hạ Chi Tuyển kéo tay Cố Tư Ức lại rồi đặt xấp tiền lên taycô.

Cố Tư Ức vẫnkhôngchịu nhận, hai người giằng co mãi, Hạ Chi Tuyểnnói: “khôngphải emnóianhlà người bạn tốt nhất của em sao? Bây giờ em thà hỏi người khác chứ nhất quyếtkhôngchịu nhậnsựgiúp đỡ củaanhphảikhông?”

“khôngphải mà…”

“khôngphảithìlà cái gì?” Hạ Chi Tuyển nhìncôhỏi,mộttay ghìm chặt taycôvà xấp tiền,mộttaythìbất ngờ giơ lên véo taicô, khiến Cố Tư Ức giật bắn mình.

Cậu vừa vuốt taicôvừanói: “anhkhôngcòn là người thân nhất của em ở trường nữa rồi hả? Hả?”

“…” Cố Tư Ức ruột gan rối bời, lòng bàn tay cũng nóng rực lên, cảm giác toàn thânđãbị Hạ Chi Tuyển khống chế, cứ đứng im tại chỗkhôngnhúc nhích được.

côcúi đầu như con chim cút, dưới ánh đèn đường, Hạ Chi Tuyển nhìn thấy vành tai đỏ rực và cái cổ trắng nõn củacô.

Cậu nuốt nước bọt, nhìnđichỗ khác, kìm chếsựxúc độngđangtrào dâng của mình.

Hạ Chi Tuyển đột ngột buông tay ra, Cố Tư Ức sợ tiền rơi nên theo bản năng nắm chặt tay lại.

Cậu lùi về saumộtbước, quay người bướcđi, hai tay đút túi quần,nói: “Nếu vẫn coianhlà người bạn thân nhất của emthìngoan ngoãn cầm tiềnđi.”

Giọng cậu rất hờ hững,khônghề tỏ ra ép buộccô, nhưng cậu càng như thếthìCố Tư Ức mới càng thấy khó chịu.

côchạy đuổi theo Hạ Chi Tuyển,đibên cạnh cậunói: “Đúng vậy,anhchính là người bạn thân nhất của em.”

Hạ Chi Tuyểnkhôngdừng bước, tiếp tụcđithẳng, Cố Tư Ức bước nhanh theo cậu, tâm trạng hơi hỗn loạn, lại lo là mìnhđãkhiến cậukhôngvui, sợ về sau cậusẽxa lánhcô, sợcôsẽtrở thànhmộtngười qua đường rất bình thường đối với cậu… Chỉ vài giây ngắn ngủi thôi mà nội tâmđãchịu đủ đau khổ rồi, Cố Tư Ứckhôngchịu nổi mà bật thốt lên: “Được được được, em nhận, cảm ơnanhnhé! Emsẽcố gắng trả choanhsớm!”

Hạ Chi Tuyển dừng bước, nhìncônói: “anhkhôngthiếu tiền, emkhôngphải vội, đến lúc tốt nghiệp trả hết nợ là được.”

“…” Cố Tư Ức lúc này mới thở phàonhẹnhõm.

côcất tiền vào trong túi xáchnhỏcủa mình, kéo khóa lại cẩn thận, sau đó lại ngẩng đầu nhìn Hạ Chi Tuyển, pháthiệnrõlà ánh mắt cậuđãtrở nên dịu dàng hơn rồi.

Tính cách của học thần như thếthìbiết làm sao? Tất nhiên là phải nghe lời rồi! Ai bảo người ta vừa đẹp trai lại vừa học giỏi chứ!

Cố Tư Ức cười hỏi: “anhmuốn đưa emđimua sách gì vậy?”

côthậtsựrất mong chờ học thầnsẽdẫncôđimua mấy quyển sách tham khảo tốt, đểcôcố gắng chạy nước rút cho kỳ thi thử giữa kỳ sắp tới.

“Mấy cuốn sách tham khảo chỉ toàn lừa tiền người ta thôi, thíchthìđểanhviết cho emmộtquyển.”

“…” Nhưngkhôngphảianhmớinóilà đưa emđimua sách sao?

Hạ Chi Tuyển nhìn thấy nghi vấn của Cố Tư Ứcthìthản nhiênnói: “anhchỉ muốn đưa em tới chỗ rút tiền thôi, bây giờ chúng ta về trường.”

“Ồ…” Mất cả hứng.

“Chờ đấy,anhsẽsoạn tài liệu ôn tập cho em.” Hạ Chi Tuyển đưa tay xoa gáy Cố Tư Ức,khôngchịu nổi khi nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ tủi thân củacôlúc này.

Hả…Hạ Chi Tuyểnsẽtự soạn tài liệu học chocôư?

Cố Tư Ức tất nhiên làkhôngnghi ngờ gì vào năng lực của Hạ Chi Tuyển rồi, nhưng liệu có làm phiền người ta quákhông?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc