Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Edit: Ngân Nhi​

Buổi chiều sau khi tan học, Cố Tư Ức đưa lại tờ giấy cho Lam Hiểu Thu, Lam Hiểu Thu đặt bút xuống rồi nhận lấy, nhìn mấy dòng lời giảitrêngiấythìánh mắt ngập tràn vui sướng,côấy ngẩng đầu lên cười nhìn Cố Tư Ức,nói: “Cảm ơn cậu.”

“Chuyệnnhỏchuyệnnhỏ.” Cố Tư Ức xua taynói.

“Hạ Chi Tuyển cónóigìkhông?” Lam Hiểu Thu hỏi, trong giọngnóiẩnchứamộtchút chờ mong.

“…” Cố Tư Ức sợ run, vội đáp: “khôngnóigì cả, cậu ấy cứ thế viết lời giải ra thôi.”

nóigì chứ…nóilàcôlàm nũng…Cònnóicôlàm nũng có tác dụng nữa…

Trong đầu bỗnghiệnlên dáng vẻ của Hạ Chi Tuyển khi ấy, Cố Tư Ứcthậtsựchỉ muốn chui ngay vàomộtcái hang nào đó để trốn thôi.

“Thế à.” Lam Hiểu Thu lên tiếng, nét mặt có phần trùng xuống.

Tuy nhiên Cố Tư Ức lạiđangđắm chìm trongsựbối rối của riêng mình nên hoàn toànkhôngpháthiệnra.

Ăn cơm tối xong, Trịnh Bồi Bồi dắt Trương Hân Dịchđilàm tóc, Cố Tư Ức và Hướng Lêthìtới thư viện.

Cố Tư Ứcđangvùi đầu vào làm đềthìcómộttờ giấykhônghiểu từ đâu bay vào giữa quyển sách củacô.

Suy nghĩ bị gián đoạn,côcầm tờ giấy lên rồi mở ra xem,trênđó viết:côbé, nhìn sang phía đối diệnđi.

Cố Tư Ức ngẩng lên nhìn, lúccôđếnthìghế đối diện vẫn trống,khôngbiết từ bao giờđãcómộtcậu con trai ngồi ở đó rồi.

Hai người nhìn nhau, cậu ta nháy mắt vớicômộtcái rồi nhếch môi cười.

Cậu thiếu niên có làn da màu lúa mạch, để đầu cua, ngũ quanrõnét, trongsựđẹp trai kèm theomộtchút xấu xa vô lại.

Người nàycôkhôngquen, Cố Tư Ức sau khi đưa ra nhận địnhthìlại cúi đầu làm đề tiếp, nội tâmkhônghề xao động chút nào.

Lục Minh: “…”

thìracônhóc này rất lạnh lùng, hay lắm.

Lục Minh lại viết vàomộttờ giấy khác, rướn người ra đưa thẳng vào tay Cố Tư Ức.

“Này bạn học, cậu có thể giảng cho mình bài này đượckhông?”

“Tốc độ ban đầu của tàu hỏa là 42km/h, lúc xuống dốcthìtăng lên 0.3m/s…”

Cố Tư Ứcđangngồi làm đề Vật Lý, vốn hơi bực bội vì bị quấy rầy, nhưng đọc xong đề bàithìbiết là đối phương cũng học lớp mười giống mình, quan trọng là đề nàycôbiết làm!

côcầm bút viết lời giải ra giấy, sau đó trả lại cho đối phương.

Trong nháy mắt đối phương lại đưamộttờ giấy cho Cố Tư Ức ghi: “Cảm ơn cậu nhé, chịgáinhỏ, kiến thức cơ bản của mình khá kém nên cònmộtbài nữa muốn hỏi.mộtvật chuyển động nhanh dần đều với gia tốc 2m/s, 5 giây sau gia tốc đổi thành 1m/s, phương hướngkhôngthay đổi…”

Cố Tư Ức đọc đề xong là viết lời giải luôn, nhanh chóng trả lại giấy cho cậu ta.

Trong lòngcôcó hơi lo lắng, lokhôngbiết cậu ta có hỏi nữakhông, lokhôngbiết cậu ta có hỏi đúng bài màcôkhôngbiết làmkhông…

Chi bằng rút lui trước cho xong.

côđậpnhẹvào tay Hướng Lê,nóinhỏ: “Bọn mình về thôi.”

“Sao cậu biết tên tôi?” Cố Tư Ức buồn bực hỏi.

Cậu ta cười đáp: “Mình là Lục Minh học lớp 8, hôm qua mình có ngồi xem cậu thi đấu cầu lông với congáilớp mình, lúc ấy có nhiều người kêu tên cậu lắm, sao mà mìnhkhôngbiết được.”

“Ồ.” Cố Tư Ức hiểu ra.

“thìra cậukhôngchỉ biết chơi cầu lông mà còn học rất giỏi nữa.”

“…” Tại cậu học quá kém thôi ngườianhem ạ! Bài mà tôi có thể làm đượcthìgọi gì là khó chứ.

Tất nhiên Cố Tư Ứcsẽkhôngnóira, chỉ cười lấy lệ.

“Mình mời cậu trà sữa nhé.”

“Được thôi.” Cố Tư Ức còn chưa kịpnóithìHướng Lêđãlên tiếng trước.

Thế là ba người cùng nhau rời thư viện rồi đến quán trà sữa.

Dọc đường, Lục Minh tìm đủ chủ đề để bắt chuyện với Cố Tư Ức, Cố Tư Ứcthìkhôngquen với việc nhiệt tình vớimộtngười mới quen nên chỉ giữ im lặng, chỉ có Hướng Lê lànóichuyện với cậu ta thôi. Lục Minh kể chuyện cười, Hướng Lê cười nghiêng ngả, Cố Tư Ứcthìkhôngcó phản ứng gì.

“Chịgáinhỏđangnghĩ gì vậy?” Lục Minh cúi người nhìn Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức giật mình, đáp: “Nghĩ đến mấy công thức hóa học ý mà.”

Được rồi,thậtrathìcôlạiđangnghĩ đến lúc Hạ Chi Tuyểnnóilàcôlàm nũng…

Hai chữ đó giống như thần chú vậy, cứ nhớ tới làcôlại thấy ngượng.

Mua trà sữa xong, Lục Minh và hai ngườiđihai hướng khác nhau, Cố Tư Ức cảm thấy cuối cùng lỗ tai mình cũng được bình yên rồi.

Hướng Lênói: “Cậukhôngthấy Lục Minh rất đẹp trai sao? Cậu ấy cũng thú vị lắm đấy.”

“Ồn ào quá.” Cố Tư Ứcnói, “Con trai thông minh ítnóinhư Hạ Chi Tuyển vẫn tốt hơn.”

Hướng Lê vui vẻnói: “Nam thần nhà cậuthìtất nhiên là cậu thấy tốt nhất rồi.”

“Cái gì mà nhà mình chứ…Cậu đừng có mànóilung tung.” Cố Tư Ức vội cãi, nét mặtkhôngmấy tự nhiên.

“Ha ha, cậu và học thần thân thiết như vậy,khôngphải của nhà cậuthìnhà ai?” Hướng Lê trêu, “Học thần công nhận là rất đẹp trai, nhưng lạnh lùng quá, ítnóikhủng khiếp, tạo cho người ta cảm giác rất xa cách, mình thấy Lục Minh được hơn.”

Cố Tư Ức phản bác: “Thiên tài ai mà chả trầm tính,nóilắm đều là người ngốc, giống Lục Minh ý, có cái đề Vật Lý dễ như thế mà cũngkhônglàm được, phảiđihỏi mình, quá ngốc luôn!”

Lục Minh: “…”

Cậu ta đuổi theo Cố Tư Ức để xin số, nhưng còn chưa kịp lên tiếngthìđãnghe thấy Cố Tư Ứcnóivậy.

Cho nên đấy chính là lý do tại saocôấy lại hờ hững với cậu sao?côấy thích con trai thông minh ítnói?

Lục Minhthậtsựsầu não, cậu học Lý khá ổn, nhưng lại thấy Cố Tư Ứcđanglàm đề Lý ở tầm trung nên mới cố tình chọn câu dễ để hỏi, đủ thấy là cậu quan tâm người ta thế nào rồi, thế mà sao lại bịcôchụp luôn cái mũ ngu ngốc lên đầu thế này?

Lục Minh nhận rasựchán ghét củacô, cảm thấy mình nên lùimộtbướcthìhơn.

Hướng Lê cườinói: “Được rồi được rồi,khôngđộng đến học thần nhà cậu nữa được chưa?khôngngờ là cậu lại bảo vệ cậu ấy đến vậy cơ đấy.”

“Làm gì có, mình chỉđangtranh luận thôi mà…”

- -

Ngày hôm sau, Cố Tư Ức vẫn đến lớp sớm, đón ánh mặt trời ngồi tự học.

Trịnh Bồi Bồi khoan thai tới muộn, đưa cho Cố Tư Ức quyển manga: “Đưa cho Lục Gia Diệp giúp mình với.”

Cố Tư Ức cầm lấy, quay sang thấy Hạ Chi Tuyển ngồi dãy bên cạnhđangđọc sách, miệng nhai kẹo, nhàn nhã nhưđichơi vậy.

côchần chừkhôngđưa quyển truyện cho cậu ấy, tự dưngcôcảm giác là mình và Hạ Chi Tuyển chuẩn bị cómộtchướng ngại nào đó, nhất là chỉ sợcônóigì là lại bị cậu ấynóilà làm nũng, làm sao bây giờ.

côđành xémộtmẩu giấy rồi viết lên đó: Đưa cho Lục Gia Diệp giúp em.

Sau đó kẹp tờ giấy vào trong quyển truyện rồi đưa cho Hạ Chi Tuyển, đưa xong là rút tay về luôn, cúi đầu đọc sách tiếp,khôngnhìn cậu thêmmộtgiây nào.

Hạ Chi Tuyển xem giấy xongthìquay sang nhìn Cố Tư Ức lúc nàyđangcúi gằm xuống học bài như con chim cút vậy.

Từ hôm qua sau khi trêucômấy câu,côliền xấu hổ đến tận bây giờ.

Hạ Chi Tuyển vo tờ giấy lại thànhmộtcục rồi ném vào đầu Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức lập tức quay sang trừng mắt nhìn cậu.

Xong giờ truy bài buổi sáng, Cố Tư Ức cùng các bạn đến nhà ăn ăn sáng.

Trịnh Bồi Bồi khoe mái tóc mới làm của mình: “Nhìn tâykhông? Kiểu nàyđanghot lắm đấy, thấy mình giống ngôi sao Hồng Kôngkhônghả?”

Cố Tư Ức gật đầu: “Nhìn tây lắm, rất đẹp.”

Trịnh Bồi Bồi khuyên: “Cậu cũngđicắt tócđi, cứ buộc đuôi ngựa mãi trông lỗi thời lắm.”

“Để mình nghĩđã…” Cố Tư Ức cũng hơi dao động.

Ăn sáng xong quay về lớp, vẫn còn thời gian, bốncôgáilại xúm vàomộtchỗ cười đùa với nhau.

Hạ Chi Tuyểnđitới chỗ Cố Tư Ức, gõ lên bàncônói: “Choanhmộtmiếng socola.”

“Vâng.” Cố Tư Ức mò ngăn bàn tìm socola, nhưng ngoài ý muốn lại mò thấymộtmón đồ lạ, lấy ra xemthìthấy đó làmộthộp quà được gói rất đẹp.

“Ơ? Ai tặng quà cho cậu đấy?” Trịnh Bồi Bồi ghé vào hỏi, “Mau mở ra xemđi.”

Cố Tư Ức mở hộp quà ra, bên trong làmộtmón ngọt được làm thành hình hoa hồng rất cầu kỳ.

“Oa ~~~” Bacôbạn đồng thanh hô to.

Hạ Chi Tuyển đứng bên cạnh nhìn, sắc mặt lập tức trở nên lạnh như băng.

Cố Tư Ức ngạc nhiên nhìn trái nhìn phải, đúng lúc chạm mắt Hạ Chi Tuyển, liền hỏi: “anhmua đấy à?”

Nghecôhỏi xong, sắc mặt Hạ Chi Tuyển càng thối hơn, lạnh nhạtnói: “khôngphảianh.”

“Vậythìai nhỉ?khônglẽ có ai đóđangthầm theo đuổi cậu?” Trịnh Bồi Bồi đoán.

Cố Tư Ức cực kỳ bối rối: “Chỉ làmộtmón đồ ngọt mà thôi, đừng nghĩ nhiều.”

“Nhìn ngon nhỉ.” Trương Hân Dịch nhìn mà thèm.

“Ngonthìcậu lấy ănđi,khôngsợ trúng độc chếtthìđược.” Cố Tư Ức đưa luôn cho Trương Hân Dịch.

“Cho mìnhthậtà?”

“Lấy nhanhđi.”

Trương Hân Dịch cầm luôn, Cố Tư Ức thở phàonhẹnhõm.

Trong giờ học, Trịnh Bồi Bồi ghé sát vào Cố Tư Ức hỏi: “Gần đây có ai tỏ tình với cậukhông?”

“không, cậu đừng có đoán mò nữa.” Cố Tư Ứcnói.

“Vậy rốt cuộc là ai tặng nhỉ?”

“Có khi là tặng nhầm đấy.”

Nhưngsựthậtchứng minh là người đó hoàn toànkhôngtặng nhầm người.

Buổi chiều Cố Tư Ức cùng các bạn đến lớp, lại thấytrênbàn đểmộtcốc trà lớn hiệu Heytea vàmộtmiếng bánh ngọt rất xinh.

Cố Tư Ức lại hỏimộtbạn ngồi trong lớp từ trước: “Cậu có thấy ai để mấy thứ này lên đâykhông?”

Đối phương ngơ ngác lắc đầu.

Trịnh Bồi Bồi cầm cốc nước lên, cườinóivới Cố Tư Ức: “Cậu có uốngkhông?khônguốngthìcho mình nhé, mìnhđangthích uống cái này.”

“khônguống.” Cố Tư Ứckhôngchút do dự mànói, “Đồkhôngrõnguồn gốc mìnhkhôngdám uống đâu.”

“Quan tâm làm quái gì chứ, đối phương người ta cũng có lòng mà, gần trường mìnhkhôngcó quán Heytea nên người tađãđến tận trung tâm thương mại để mua cho cậu đó.”

Lúc Hạ Chi Tuyển và đám Lục Gia Diệp thong thảđivào lớp, Trịnh Bồi Bồi liền giơ cao cốc nước trong tay lên hỏi: “Có phảimộttrong số các cậuđimua cái này cho emgáimá lúm đồng tiềnkhôngđấy?”

“Heytea à? Trong trườngkhôngbán cái này mà nhỉ, bọn tôi có ra ngoài trường đâu mà mua được.” Lục Gia Diệpnóixong, cảm thấy có gì đókhôngđúng nên lại hỏi: “Gì thế? Có người mua cho emgáià? Ai vậy? Nam hay nữ? Có phải làđangđể ý đến emgáikhôngđấy?”

“Chắc là thế rồi.” Trịnh Bồi Bồi cười, mắt liếc nhìn Hạ Chi Tuyển.

Lục Gia Diệp vọt ngay tới bên cạnh Cố Tư Ức: “Emgái, ai mua cho em đấy?”

“khôngbiết nữa, người này bí mật mua đồ cho mình, nhất định là muốn mình tò mò,đãthếthìmình càngkhôngthèm quan tâm xem người ấy là ai, mìnhkhôngthèm biết!”

Lục Gia Diệp nhiệt liệt vỗ tay: “Ngầu lắm ngầu lắm,anhthích emgáianhmạnh mẽ như vậy đấy,mộtchút quà mọn này sao có thể làm dao động emgáinhà chúng ta chứ, kệ nóđi.”

Hạ Chi Tuyển đứng bên cạnhkhôngnóimộtlời, mặt lạnh tanh.

Giờ ra chơi, Trịnh Bồi Bồi cùng Cố Tư Ứcđivệ sinh, lúcđiqua lớp 8thìthấy đám con trai đứng ngoài hành lang hô hào ầm ĩ.

“Cố Tư Ức lớp 6 kìa ~~” “Chào Tư Ức ~~” “Gọi chị dâuđichúng mày!” Mấy nam sinh hùa nhaunói.

Sau đó mọi người lại đồng loạt gọi theo “Chị dâu ~~” “Chào chị dâu ~~” “Chân chị dâu dài quá ~~” “anhLục ơi chị dâu tới này!!”

- --

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc