Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Edit: Ngân Nhi​

Lúc Cố Tư Ức đấu với người đầu tiênthìmọi thứ đều ổn, niềm hưng phấnđãtạm thời lấn át đượcsựmệt mỏi và khó chịu.

Đến khicôđấu với người thứ haithìcảm giáckhôngkhỏe trong người bắt đầu xuấthiện, cũng vì thế mà để mấtmộtđiểm.

Đối phương nhận thấy Cố Tư Ứcđangyếuđinên cũng tăng thêm sức lực mà đánh.

Trịnh Bồi Bồiđilên đầu hàng nhìn Cố Tư Ức đứngtrênsân, toát mồ hôi hột thay chocô.

Cố Tư Ức liều mạngmộtphen, vung vợt đánhthậtmạnh, đối phươngkhôngđỡ được.

Nhân lúc bên kiađangnhặt cầu, Trịnh Bồi Bồi liền chạy đến bên cạnh Cố Tư Ức,nóithầm: “Cậu đau bụng đúngkhông? Thuathìthôi, dù gì cũng thắng đượcmộthiệp rồi,khôngchơi nữa cũng có sao.”

Cố Tư Ức thở gấpnói: “khônghề gì, cònmộtđiểm nữa là phân thắng bại rồi,đãthi đấuthìphải hết mình chứ.”

“Cầu tới rồi, cậu tránh rađi.” Cố Tư Ức đẩy Trịnh Bồi Bồi ra rồi chạy lêntrên.

Quả cầu lông bay tới sắp rơi xuống đất, Cố Tư Ức bổ nhào ngã xuống để đỡ, đối phươngkhôngđánh lại được.

Sắc mặt Hạ Chi Tuyển trầm hẳn xuống,đangđịnh bước vào sânthìCố Tư Ứcđãnhanh chóng đứng dậy, mỉm cười tự tinnóivới người đối diện: “Tôi thắng rồi.”

Hạ Chi Tuyển: “…”

Cáccôgáilớp 6 vui sướng hoan hô, tiếng chuông tan học cũng vang lên ngay lúc này.

Kết quả cuối cùng là Cố Tư Ức của lớp 6đãmạnh mẽ phản công, thắng được lớp 8, niềm vui bất ngờ này khiến cho cáccôgáilớp 6 cực kì hưng phấn.

Cố Tư Ức bình tĩnh quay trở lại khán đài, Trịnh Bồi Bồiđitới, thấy sắc mặtcôtái nhợtthìlo lắng hỏi: “Cậu khỏekhông?”

“Mìnhkhôngsao.”

“Cố Tư Ức.” Đằng sau truyền đếnmộtgiọngnóilạnh lùng.

Cố Tư Ức quay đầu lại, thấy Hạ Chi Tuyển ném áo khoác đồng phục chocô,nói: “Mặc vào.”

“Ơ…Emkhônglạnh…”

“Mặc vào.” Cậu cao giọng lên, thái độkhôngchocôcãi lại.

Cố Tư Ứckhônghiểu nổi, nhưng vẫn ngoan ngoãn mặc vào.

Trịnh Bồi Bồi đứng bên cạnh mở to mắt: “Lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy bắt ép người khác mặc áo của mình đấy.”

Lục Gia Diệp chạy đến, hai mắt sáng như sao nhìn Cố Tư Ức: “Emgáià, vừa rồi trông em ngầu lắm đấy.”

Tô Hàn cũng giơ ngón cái lên: “Được đấy chị Ức, chơi môn nào cũng giỏi.”

“Cũng bình thường thôi…” Cố Tư Ức khiêm tốn cườinói.

Tan học, mọi người lại túm năm tụm bađiăn cơm, Cố Tư Ứcnóivới Trịnh Bồi Bồi: “Mình muốn về phòng ngủ, cậu mua cơm cho mình đượckhông?”

“khôngthành vấn đề.” Trịnh Bồi Bồi sảng khoái đồng ý, vỗ vaicônói: “Hôm nay cậu là người lập công của lớp, mìnhsẽmua cho cậu thêmmộtcái đùi gà.”

Cố Tư Ứcmộtmình trở về phòng ngủ, cơ thể có dấu hiệu hạ đường huyết,côngồi xuống ghế rồi nằm gục xuống bàn nghỉ ngơi.

Lúc thi đấuthìchỉ thấy hừng hực khí thế, đến khi ra vềthìmới thấy mìnhđãquá tốn sức, mệt rã rời.

Nghỉmộtlát, Cố Tư Ức lại vào nhà vệ sinh tắm rửa.

Khi cởi quần áo racômới pháthiệnlà đằng sau quần lót có dính vết máu, vội vàng nhìn lại cái váy ngoài, quả nhiên cũng có máu…

May là váy sẫm màu nênkhôngnhìnrõ, kể cả vết to cũng khó nhìn ra.

Cố Tư Ức bỗng giật mình, nghĩ đến việc Hạ Chi Tuyển vứt áo khoác cho mình mặc.

khônglẽ là vì…Cậu ấyđãnhìn thấy…Nên mới…

Áo khoác của cậu ấy rất to, có thể che hết phần môngcô.

Cố Tư Ức nhớ lại, mặt đỏ bừng cả lên.

Mình sơ ý quá,khôngđể ý gì cả, lại đểmộtngười con trai trông thấy,đãthế người ta còn giấu diếm hộ mình nữa.

Lam Hiểu Thu ăn cơm xong, lúc về phòng còn mang cho Cố Tư Ứcmộtcốc trà sữa nóng.

Cố Tư Ức ngồi trước bàn học, lấy gối chèn lên bụng, ngồi làm đề cho quênđi, đột nhiên cómộtcốc trà sữa đặt xuống bàn làmcôgiật mình, Lam Hiểu Thunói: “Cậuđãlàm rạng danh cho congáilớp mình, người làm lớp trưởng tôi đây mời cậu đấy.”

“Vậy đến lúc tổ chức đại hội thể thaothìkhôngbiết lớp trưởng phải mời mình bao nhiêu cốc trà sữa cho đủ đây.” Cố Tư Ức trêu ghẹo, cầm cốc trà sữa hútmộtngụm.

Lam Hiểu Thu ngồi về chỗ của mình,mộtlúc sau lạiđitới chỗ Cố Tư Ức, đưa chocômộttờ giấy,nói: “Cậu có thể hỏi Hạ Chi Tuyển giúp mình xem bài này làm thế nào đượckhông? Chỉ cần bảo cậu ấy viết gợi ý cách giải là được.”

“Cậu tựđihỏi cũng được mà.”

“Cậu ngồi gần cậu ấy nên dễ hơn.”

“Ừ.” Cố Tư Ức nhận lấy tờ giấy, làmộtbài số học, nhìn riêng từng chữthìcôhiểu, nhưng khi ghép thành tổ hợpthìcôkhônghiểu lắm, nhịnkhôngđược phải hỏi: “Lớp trưởng đại nhân, cái đề này nằm ngoài chương trình học phảikhông? Sao mình đọc màkhônghiểu gì hết?”

“Đây là đề thi Olympic.”

“…Bái phục.” Bạn Cố học kém lập tức quỳ lạy đại thần.

côthìchỉ dám nghĩ đến kì thi giữa kì thôi, còn người tathìđãchiến đấu cho cuộc thi Olympic rồi.

Tiết học buổi chiều, Cố Tư Ức vìkhôngthoải mái nên tư thế ngồi có phần lười nhác,khônghiên ngang nhưmộtcây bạch dương giống ngày thường.

Trong giờ học, Trịnh Bồi Bồi ngồi bên cạnh cườinói: “Cậukhônghọc hành liều mạng như mọi khi nữa, mình cũng thấy thoải mái hơn nhiều.”

“Trông cậu hả hê quá đấy.” Cố Tư Ức gục xuống bàn lầm bầm.

“Tiết thể dục sáng nay cậu làm thế nào mà mạnh mẽ như chiến sĩ thế? Chẳng nhìn ramộtchút khác thường nào cả.”

“Cứ giả vờ là mình rất thoải mái thôi, còn sau đó…Cậu hiểu mà.”

“Ha ha…” Trịnh Bồi Bồi bật cười.

“đivệ sinhkhông?”

“khôngđikhôngđi.”

Cố Tư Ức thấy khát nước, cầm cốc lênthìthấy chẳng còn giọt nước nào.

Bình nướcthìở cuối lốiđibên cạnh chỗ Lục Gia Diệp, Cố Tư Ức liền quay sang nhìn Hạ Chi Tuyển.

Cậuđangyên lặng ngồi đọc sách, Lục Gia Diệp ngồi cùng bànthìđangcười đùa với Tô Hàn.

Cố Tư Ức lấy điện thoại trong ngăn bàn ra, mở wechat nhắn tin cho Hạ Chi Tuyển: “Lấy cho em cốc nước đượckhông?”

Nhắn xong lại liếc trộm Hạ Chi Tuyển, thấy cậu vẫn cònđangđọc sách.

“Có đượckhônghả?”

“Nàyyyy!!!”

Phát liền ba tin nhắn xongthìngười bên kia mới có phản ứng, lấy di động ra xem.

X: “khôngphải vẫn khỏe lắm à?”

X: “Đến lấy cốc nước cũngkhônglàm nổi?”

Cố Tư Ức bĩu môi, nhắn lại: “Emkhôngmuốn làm gì cả, giúp emđimà…anhnhẫn tâm nhìn em chết khát hay sao?”

X: “Chết khátthìthôi.”

Ý cũng như tên: “[Rơi lệ] [Rơi lệ]”

Đành chịu vậy, lão Hạkhôngphải là người màcôcó thể tự do sai khiến.

Cố Tư Ức đặt di động xuống, ngồi thẳng người dậy, cầm cốc nước lên,đangđịnh đứng dậy tựđilấy nướcthìcái cốcđãbị người ta giật mất.

Hạ Chi Tuyển tay cầm cốc để lại chocômộtbóng lưng kiêu ngạo, cậuđira chỗ bình nước lấy nước rồi quay lại đặt cái cốc lên bàncô.

“Cảm ơnanhnhé.” Cố Tư Ức mỉm cười với cậu.

Sắc mặt cậukhôngchút thay đổi, lạnh lùng ngồi lại chỗ của mình.

“…” Cậu ấykhôngđược vui à? Sao vậy nhỉ?

Cố Tư Ức lấy tờ giấy kia ra,nóivới Hạ Chi Tuyển: “Học thần, em cómộtbài toán muốn nhờanhgiúp.”

Hạ Chi Tuyểnkhôngcó phản ứng gì.

“Giúp em thêm tí nữađimà, sang đây xem chút thôi ~” Cố Tư Ức nịnh.

Hạ Chi Tuyển đứng dậy, lười biếngđitới ngồi vào chỗ của Trịnh Bồi Bồi, dịu dàng hỏi: “Bài gì?”

Cố Tư Ức cười hì hì, ghé sát vào nhìn cậu, hỏi: “Có phải tâm trạnganhđangkhôngđược tốtkhông?”

Gương mặt tươi cười cùng hàng lông mi chớpnhẹphóng đại ngay trước mắt khiến cho Hạ Chi Tuyểnkhôngkịp chuẩn bị tâm lý, tim đập loạn nhịp, cậu lui về saumộtchút, mặt lạnhnói: “Có muốn hỏi bài nữakhôngđây?”

Cố Tư Ức nắm hai tay lại thành nắm đấm, đặt lên bàn rồi chống cằm lên, nghiêng đầunói: “Nhưng mà em thấyanhkhôngđược vui, nên em quan tâm đến chuyện gìđãkhiếnanhbực bội hơn.”

“anhvui hay buồn quan trọng đến vậy cơ à?” Hạ Chi Tuyển nhìncôhỏi.

“Tất nhiên là quan trọng rồi, cực kì quan trọng luôn.” Cố Tư Ứcnóichắc chắn, ánh mắtkhôngchút tránh né nhìn thẳng vào mắt cậu, nhưđangmuốn chứng minhsựchân thành của mình.

“…” Hạ Chi Tuyển chịu thua, quay đầu nhìnđichỗ khác.

Ánh mắt cậu nhìn vàokhôngtrung, hờ hững hỏi: “Em muốn hỏi bài gì?”

Cố Tư Ức đưa tờ giấy qua: “Bài này,anhchỉ cần viết các bước giải lên đó là được.”

Hạ Chi Tuyển liếccô, hỏi: “Em muốn thi Olympic Toán à?”

“khôngphải em, là lớp trưởng Lam Hiểu Thu đó, bạn ý nhờ em hỏi giúpanhbài này.”

“anhkhôngbiết làm.” Hạ Chi Tuyểnnói.

Cố Tư Ức kinh ngạc: “anhlà học thần mà cũng có bàikhôngbiết làm sao?”

…nóicách khácthì…Chỉ cócômới được hỏi bài cậu ấy thôi, còn người khác hỏithìcậu ấysẽcoi nhưkhôngbiết?

Cố Tư Ức quay sang nhìn Hạ Chi Tuyển, nét mặt nghiêng của cậu có phần lạnh nhạt xen lẫn kiêu ngạo, chính là kiểukhôngmuốn quan tâm đến bất kì ai.

Cố Tư Ức giơ tay lên sờ mặt mình, cảm thấy vừa buồn bực lại vừa vui mừng.

côđây là gặp vận cứt chó gì mà lại được người ta đối xử khác biệt như vậy chứ?

Trịnh Bồi Bồiđivệ sinh quay về, thấy Cố Tư Ứcđangngẩn ngơ cười khúc khíchthìchọc vào đầucômộtcái: “Cậuđangmơ mộng cái gì đấy?!”

“Cậu tránh ra.” Cố Tư Ức đậpmộtphát vào taycôbạn, miệng vẫnkhôngngừng cười được.

“Chậc, cười đến nhộn nhạo cả người thế này, tám phần làđangnghĩ đến con trai rồi.”

Cố Tư Ức trong lòng lúng túng, ngoài mặtthìvẫn tỏ ra bình tĩnh: “nóilinh tinh.”

“Haicôem, tối ra ngoài ăn cơm nhé?” Lục Gia Diệp ở bên kia mời mọc, “NhàanhLục đây mới mở nhà hàng,khôngxa trường lắm đâu, có muốnđiđánh giá tài nghệ của đầu bếpkhông?”

“Được đấy.” Trịnh Bồi Bồi sảng khoái đồng ý, “Mặc dù có cậu ở đóthìhơi sát phong cảnh, nhưng nể tình cậu chủ mờithìtôi nhịnmộttí cũng được.”

“Trời đất, cậu ăn của tôi rồi còn muốn hưởng lợi thế đấy à?”

“Lêu lêu ~” Trịnh Bồi Bồi làm mặt quỷ với cậu ta.

“Emgáià, em cũngđicùng nhé?” Lục Gia Diệp hỏi Cố Tư Ức.

Cố Tư Ức lắc đầu: “Mìnhkhôngđiđâu, hôm nay mình hơi mệt, tan học mình muốn về phòng nghỉ ngơi luôn.”

“Thôi được, vậy bọn nàyđiăn trước xem thế nào, nếu đượcthìlần sau lại rủ emđinhé.”

“Được.” Cố Tư Ức cười đáp.

- -

Cố Tư Ức cùng Hướng Lê và Trương Hân Dịch ăn xong bữa tối ở nhà ăn rồi quay về phòng ngủ luôn.

côngồitrêngiường, dựa lưng vào tường, quấn chăn xung quanh cho thoải mái, sau đó bắt đầu đọc sách làm đề.

Trước đây Cố Tư Ứckhôngchăm học đến vậy, đến lớp ngồi nghe giảngthìcòn có thể miễn cưỡng làm được, chứ tan học mà còn bắtcôđặt việc học lên hàng đầu là hoàn toànkhôngthể.côcó tố chất thể thao rất tốt, môn gì cũng chơi được và chơi rất hăng say, nào có tâm trí mà học với hành chứ.

Nhưng mà, sau khi lên cấp ba,cômới quyết tâm thay đổi thái độ học tập của mình.

Môi trường mới, bạn bè mới, thầycômới, tất cả đều khác biệt, khiến cho người ta cũng cảm thấy nhiệt huyết hơn.

Trịnh Bồi Bồi lúc nàyđangđiăn với bọn Lục Gia Diệp, Từ Lâm và Lam Hiểu Thu đến thư viện học, trong phòng lúc này chỉ có mình Cố Tư Ức.

Khicôđangtập trung tinh thần để họcthìcó người gõ cửa phòng.

“Ai đấy? Cửakhôngkhóa đâu.”

Cửa được đẩynhẹra, có haicôbạnđivào rồi nhìn xung quanh.

“Các cậu tìm ai?” Cố Tư Ức ngồi giườngtrênhỏi, hai người kia lập tức ngẩng đầu nhìn.

“Cố Tư Ức, bọn mình học lớp 8, là lớp hôm nay thi đánh cầu lông với lớp cậu ý.”

“Mình biết rồi, có chuyện gìkhông?”

“Tối nay lớp bọn mình rủ nhauđihát, muốn mời cậuđicùng.”

“Cảm ơn các cậu nhé, mình hơi mệt nênkhôngđiđược.”

“Là Lục Minh lớp bọn mình muốn mời cậu, cậukhôngđithậtà?”

“khôngđi, mình mệt lắm.” Cố Tư Ứckhôngbiết Lục Minh là ai, cũngkhôngcó hứng thú hỏi thêm, dứt khoát từ chối.

Haicôgáithấy Cố Tư Ức kiên quyết như vậy, lại thấycôđúng làkhôngcó vẻ gì là hào hứng nên đành thôi.

Sau khi bọn họ rờiđi, Cố Tư Ức lại tiếp tục ngồi làm đề.

Lúc gặp bài khó, theo bản năngcôlại cầm di động bấm số của Hạ Chi Tuyển.

Tút tút hai tiếngthìđiện thoại được kết nối, Cố Tư Ức nghe thấy đầu bên kianói“Alo”thìmới chợt nhớ ra, có thể bây giờ cậu ấy vẫnđangăn cơm với đám Lục Gia Diệp, quấy rầy cậu ấy lúc này có ổnkhôngnhỉ?

“khôngcó gì, chỉ là em cómộtvấn đề muốn hỏianhthôi, mà nếuanhđangở bên ngoàithìkhôngtiện lắm, để mai lên lớp rồi em hỏi sau.”

“Em hỏiđi,anhđangở phòng ngủ.”

điăn cơm mà về sớm vậy sao…

Cố Tư Ức nhận đượcsựđồng ýthìcũngkhôngkhách khí nữa, mau chóng đọc đề cho Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển ngồi trước bàn học, cầm bút viết xuống những bước quan trọng.

Chờ Cố Tư Ức đọc xong đềthìcậu cũng nghĩ xong rồi.

“anhlàm xongthìchụp ảnh lại gửi em nhé?”

“khôngcần, bây giờanhsẽnóicác bước giải cho em.”

“…”

Còn gì tàn nhẫn hơn nữakhông!

côthìnghĩ mãi chẳng ra, còn cậu ấythìkhôngcần thời gian để suy nghĩ luôn.

Hạ Chi Tuyểnnóimộtlần cách giải cho Cố Tư Ức,côbật loa để điện thoại sangmộtbên, vừa nghe vừa viết ra giấy.

Giải quyết xong bài tập,côvui vẻ gật đầu: “Đúng đúng đúng, chính là như thế, sao emkhôngnghĩ ra nhỉ!”

“Còn gì nữakhông?”

“Tạm thờikhôngcó.”

Cố Tư Ứcđangđịnh cúp máythìHạ Chi Tuyển lạinói: “anhcũngđanglàm bài, bọn mình cùng nhau học, cứ mở điện thoại thếđi.”

“…” Còn có kiểu này nữa à? Mở điện thoại cùng nhau học?

“Lúc nào emkhônghiểuthìcó thể hỏianhngay.”

“Được học thần tình nguyện dạy học, đám học sinh kém chúng em xin được cảm tạ.”

Trong loa truyền đến tiếng cười của Hạ Chi Tuyển: “Nhớ đeo tai nghe vào đấy, đừng để ảnh hưởng đến người khác.”

Lúc này bạn cùng phòngđangở bên ngoài hết, chỉ cómộtmìnhcônên tương đối tự do, nên Cố Tư Ức vẫn để loa ngoài điện thoại như cũ.

Lúc Từ Lâm và Lam Hiểu Thuđivào phòngthìcũng đúng lúc Cố Tư Ứcđanghỏi bài Hạ Chi Tuyển, loa điện thoại truyền ramộtgiọng nam hơi khàn rất dễ nghe, so với giọngnóithường ngày nghe thấytrênlớpthìquyến rũ hơn nhiều.

Haicôgáingẩn người, nhưng sau đó lại yên lặng trở về chỗ của mình.

Cố Tư Ức thấy bạn cùng phòng vềthìvội tắt loa ngoài điện thoạiđi, kẹp vàomộtbên vai rồi tiếp tục thảo luận với đầu bên kia.

Cuối cùngcônói: “Bạn cùng phòng về rồi, tối nay em cũng học được kha khá, cảm ơnanhnhé.”

Cố Tư Ức cúp máy, Lam Hiểu Thuđitới hỏi: “Vừa rồi cậunóichuyện với Hạ Chi Tuyển đấy à?”

“Ừ đúng rồi.”

Lam Hiểu Thu lại hỏi: “Vậy cậuđãhỏi hộ mình cái bài kia chưa?”

“…”

Cố Tư Ức có phần lúng túng, ngạikhôngdám kể lại chuyện Hạ Chi Tuyểnđãlạnh lùng từ chốikhônglàm chocôấy nghe.

Nhất là mới vừa rồi cậu ấy còn giảng liền mấy bài chocônữa chứ, lớp trưởng đại nhân cũng nghe thấy rồi.

Cố Tư Ức bối rối vài giây rồi mớinói: “Mình hỏi rồi, cậu ấy bảo ngày maisẽđưa đáp án.”

Lam Hiểu Thu mỉm cười vớicô: “Cảm ơn nhé.”

“…” Trời ạ, đây là lần đầu tiêncôthấy Lam Hiểu Thu cười đấy.

côcòn tưởng là mọi vui buồn của lớp trưởng đều chỉ dành cho mỗi việc học thôi chứ.

thìracôấy cũng biết cười.

- -

Hôm sau, Cố Tư Ức đành phải mặt dày đưa tờ giấy đó cho Hạ Chi Tuyểnmộtlần nữa, thế mà thái độ cậu ấy vẫn rất hờ hững.

Tranh thủ lúc Lục Gia Diệp chưa đến lớp,côliền ngồi vào ghế của Lục Gia Diệp luôn, bám dính lấy Hạ Chi Tuyểnkhôngtha,nhẹnhàng kéo tay áo cậu, giọng mềm nhũnnói: “Giúp emđimà, em cũng rất tò mòkhôngbiết bài này làm như thế nào,anhxem hộ em nha, có đượckhông?”

Hạ Chi Tuyển lạnh nhạt liếccô: “Emđanglàm nũnganhđấy à?”

“…” Cố Tư Ức nghẹn họng, máu trong người xông thẳng lên đỉnh đầu, từ phần cổ trở lên đỏ bừng hết cả, lan sang cả hai tai.

khôngđợicôthoát ra khỏi trạng thái quẫn bách này, Hạ Chi Tuyểnđãhỏi tiếp: “Em nghĩ em làm vậysẽcó tác dụng sao?”

“không,khôngphải mà, emkhôngcó…” Cố Tư Ức đỏ mặt giải thích, nhưng lạikhôngthểnóira hai từ làm nũng ấy.

Ở nhàcôcòn chưa bao giờ làm nũng với bố mẹ, vậy mà sao…lại cùng vớimộtngười con trai…

Hạ Chi Tuyển nhìncô, khẽ cười thành tiếng, cúi đầu viết các bước giải.

Cố Tư Ức ngồi bên cạnh ngơ ngác nhìn.

Cậu gần nhưkhôngcần nghĩ mà viết, làm xongthìđưa luôn chocô, cúi đầu cườinói: “Em cũng thông minh đấy, biết là làm nũng rất có tác dụng vớianh.”

- --

: Eo ơi hờn cả thế giới, mệt vớianhHạ cực kì luôn) Tung thínhmộtcáchrõràng cmnl ạ)

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc