Edit: Ngân Nhi
Cố Tư Ức cònđangchần chừthìLục Gia Diệp bất ngờđira từmộtphòng ăn rồi trông thấycô, giơ tay vẫy: “Hi emgái, em cũng ở đây à?”
Giọng của cậu làm cho Hạ Chi Tuyển vàcôgáiđứng bên cạnh đồng thời quay lại nhìncô.
Cố Tư Ức cười đáp: “Khéo quá, em với bố mẹ cũng đến đây ăn cơm.”
côvàcôgáikia nhìn nhau, cả hai đều mau chóng đánh giá đối phương.
côgáiđó có mái tóc ngắn, phong cách dịu dàng rất tây, dáng ngườikhôngcao cũngkhôngthấp, mặc quần bò và áo ngắn tay bó sát, cơ thể lồi lõm trước sau rất chuẩn, nhìn quathìchắc là cũng tầm tuổi bọn họ.
Lục Gia Diệp chủ động giới thiệu: “Đây là emgáimá lúm đồng tiềnnhỏthânyêucủa A Tuyển.”nóiđến chữ má lúm đồng tiền, cậu ta còn cố tình nhấn mạnh, ranh mãnh nhìn Hạ Chi Tuyển.
Cố Tư Ứckhônghiểu ý tứ sâu xa trong đó, chỉ cảm thấy Lục Gia Diệp giới thiệu mình như thếthìhơi kỳ, bèn bổ sung thêm: “Xin chào, mình là bạn học cùng lớp với mấy người họ, mình tên là Cố Tư Ức.”
côgáikia bị câu xin chào củacôchọc cười, giọng điệu có phần muốn trêucô: “Xin chào cậu, bạn học, bọn mình bắt tay nhaumộtcái nhé?”
“…” Cố Tư Ức cảm thấycôgáinày chắc là có quan hệ khá thân với Hạ Chi Tuyển, nên mặc dù nghe rasựtrêu chọc, nhưngcôvẫn đưa tay ra, khiếncôbạn ấy càng buồn cười hơn.
Bàn tay Cố Tư Ức giơ ra giữakhôngtrung, cảm thấy hơi ngượng ngùng,đangđịnh yên lặng thu tay vềthìHạ Chi Tuyển đứng bên cạnh đột nhiên giơ tay ra nắm lấy cổ taycô, kéocôlại gần mình,nói: “Đừng để ý đến nó.”
Lục Gia Diệpnói: “Đây làcôemgáihoang thanh mai trúc mã của A Tuyển, Trịnh Bồi Bồi.”
“Hoang cái đầu nhà cậu ý!” Trịnh Bồi Bồi tức giậnnói.
Hạ Chi Tuyểnkhôngquan tâm đến hai kẻ ồn ào kia, cậu kéo tay Cố Tư Ức, dắtcôsangmộtbênnói: “Bố mẹ em cũngđangở đây à?”
“Vâng.” Cố Tư Ức gật đầu, nhìn xuốngthìthấy tay Hạ Chi Tuyểnđangnắm cổ tay mình, các ngón tay thon dài trắng trẻo, lòng bàn tay mềm mại khô ráo.
Hạ Chi Tuyển buông tay ra,nói: “Em dẫnanhqua đóđi,anhchàocôchúmộttiếng.”
Lục Gia Diệp và Trịnh Bồi Bồi đưa mắt nhìn hai người rờiđi, Trịnh Bồi Bồinói: “Này, emgáimá lúm đồng tiền là thế nào đấy? Họ hàng của A Tuyển à?”
Thấy Hạ Chi Tuyển nắm cổ taycôấy,cônhướn mày, cảm thấy khá hứng thú.
côvà Hạ Chi Tuyển cùng lớn lên trongmộtkhu nhà, mặc dù hai năm qua nhàcôchuyểnđinơi khác nên số lần gặp mặt cũng ít hơn, nhưngrõràng làcônhớ Hạ Chi Tuyển vạn người mê cực kỳ ghét congáiđến gần mình cơ mà.
Lục Gia Diệp tặc lưỡinói: “Làanhem trong sángkhôngcó bất kì quan hệ huyết thống nào, chỉ là quan hệ hai bên gia đình rất thân thiết thôi.”
- -
Cố Trí Viễn và Hứa Giai Tuệkhôngthể ngờ được là congáiđiđến nhà vệ sinh xong lại dắt theo cả cậu chủ Hạ về thế này.
Hạ Chi Tuyển lễ phép chào hỏi: “Con chàocôchú ạ.”
Hai vợ chồng đứng dậy tiếp đón, nhìnmộtbàn ăn hỗn độnthìvội vàng gọi phục vụ tới, định bảo họ dọnđirồi gọi thêm vài món mới.
côsợ nhất là gặp mặt người lớn, cho nên khi biết cậu và hội bạn có hẹn rồithìcũngkhôngnóithêm gì, căn bản là sợ cậusẽmất tự nhiên.
Nhưng cục diện bây giờ hoàn toàn khác với tưởng tượng, học thần nổi tiếng lạnh lùng ítnóinhất trường lúc này lạiđangvui vẻnóichuyện với bố mẹcôđấy.
nóivề việc học, về trường lớp, về phương pháp giáo dục,khônghề tỏ ra khó xử hay ngại ngùng, thậm chí khiến cho người ta cảm thấy ấm áp như tắm gió xuân vậy.
Hạ Chi Tuyển ngồi hơn nửa tiếng, trong quá trình cậu còn tắt máy khi thấy có cuộc gọi đến.
Cố Tư Ức phải lên tiếng: “Các bạn đềuđangchờanhý, bố mẹ đừng giữ người ta lại để buôn chuyện nữa.”
Hai bên chào tạm biệt nhau, Cố Trí Viễn hỏi Hạ Chi Tuyển ở phòng nào, muốn thanh toán hóa đơn cho cậu, Hạ Chi Tuyểnkhôngtừ chối, cậu mỉm cười đồng ý, Cố Trí Viễn càng thêm thoải mái, chỉ sợ cậu chủnhỏnàykhôngchấp nhận ý tốt của mình thôi.
Lúc Cố Tư Ức ngồi taxi với bố mẹ, Cố Trí Viễn thở dàinói: “Đúng là hổ phụ sinh hổ tử, thằng bé này tương laisẽsáng lạn lắm.”
Hứa Giai Tuệnói: “Vừa thông minh lại cư xử tốt, gia cảnh giàu có,đicả ngàn dặm mới tìm đượcmộthạt mầm tốt như thế.”
Cố Trí Viễn lạinóivới Cố Tư Ức: “Con với Hạ Chi Tuyển là bạn cùng lớp, cố gắng thân thiết với người ta vào, tương lai thằng bé nàysẽrất có giá đấy.”
Trước đây mỗi lần Cố Tư Ức nghe bố mẹ khen ngợi con nhà người ta,côcònkhôngnhịn nổi mà phản bác mấy câu, nhưng lần nàycôkhôngnóigì cả, dù saothìthành tích của học thần vẫn sờ sờ ra đó,côthậtlòng khâm phục.
- -
Thời gian tập quânsựkết thúc, kiếp học hành thời trung học chính thức được bắt đầu.
Tiết đầu tiên của tuần học thứ nhất,côchủ nhiệm dẫn theomộthọc sinh nữ vào lớp,nói: “Đây là học sinh mới của lớp chúng ta, Trịnh Bồi Bồi.”
Cố Tư Ức: “…”
Kiakhôngphải làcôbạn tóc ngắn màcôđãgặp ở nhà hàng sao?
Hóa ra bạn ấy chính là người vẫn luôn vắng mặt chưa lộ diện.
Trong lớp chỉ cònmộtchỗ trống, chính là chỗ bên cạnh Cố Tư Ức, cho nên Trịnh Bồi Bồisẽngồi ở chỗ đó.
“Hi bảo bốinhỏ, bọn mình lại gặp nhau rồi.” Trịnh Bồi Bồi chủ động chào hỏi.
Cố Tư Ức: “…” Mìnhkhôngnhỏtí nào đâu nhé! Mình còn cao hơn cậu đấy!
cômỉm cười thân thiện đáp lại: “thìra cậu chính là bạn cùng bàn vắng mặt của mình.”
Trịnh Bồi Bồi dương dương tự đắcnói: “Tập quânsựmệt lắm, mìnhkhôngmuốn tham gia, bây giờ mới đến là hợp lý rồi.”
“…” Đỉnhthật,khôngthèm quan tâm đến kỷ luật của trường, muốn đến lúc nàothìđến,khônghổ là thanh mai trúc mã của Hạ Chi Tuyển.
côgiáo Lý Thiếu Hồng đứngtrênbục giảngnói: “Tôisẽkhôngxếp chỗ, cácanhchị muốn ngồi đâu cũng được, miễn là cósựnhất trí đồng lòng giữa đôi bên.Tôikhôngmuốn cả lớp mất thời gian vào việc làm quen với bạn cùng bạn, cho nên quyền lựa chọn chỗ ngồi là ở cácanhchị, thân nhau rồithìsẽcó ích cho việc giúp đỡ nhau học tập hơn.”
“Tiếp theo đây tôisẽbổ nhiệm ban cánsựcủa lớp.” Lý Thiếu Hồng nhìn quyển giáo án rồi quay người viết lên bảng.
Lớp trưởng: Lam Hiểu Thu
Lớp phó: Trương Khải Luân
Ủy viên học tập: Hạ Chi Tuyển
Ủy viên văn nghệ: Tô Hàn
Ủy viên thể dục: Chu Kiêu
Ủy viên vệ sinh: Lục Gia Diệp
Bí thư chi Đoàn: Trịnh Bồi Bồi
…
mộtloạt tên ban cánsựđược viết ra, trong đó có bốn cái tên đứng giữa là bắt mắt nhất.
côgiáo vẫn cònđangviết nốt cả tên các tổ trưởng, mà lúc này bầukhôngkhí bên dướiđãsục sôi.
Có ngườinhỏgiọng cườinói: “Tứ đại ủy viên, W4 của lớp 6…”
Những người khác cũng cười theo: “W4 được đấy, nhóm đại biểu của lớp 6 chính thức được ra mắt rồi.”
Lục Gia Diệp nghe thấy liền némmộtcục giấy về hướng đó: “4 cái emgáinhà các cậu ý! Bọn tôi đẹp trai thế này, ít cũng phải là A4 chứ! Chữ W nó ở tít dưới cùng đấy!”
Chu Kiêu lấy tay đỡ trán: “Lục Gia Diệp, cậukhôngnóithìkhôngai biết cậu ngu đâu,thậtđấy.”
Tô Hàn nghiêm túc tỏ thái độ: “Chỉ cần xóa tên Lục Gia Diệpđithôi, W3 tôi cũng chấp nhận.”
Lục Gia Diệp đá vào cái bàn bên cạnh: “Hai người các cậu phản bội nhá!”
Hạ Chi Tuyển chỉ ngồi yên đọc sách của mình, mặc kệ mấy cậu bạn ầm ĩ.
Chờcôgiáo viết xong tên ban cánsựlớp, Cố Tư Ức lại pháthiệnra là trước sau trái phải chỗcôngồi, tất cả đều là cán bộ, chỉ có mìnhcôlà dân thườngnhỏbé thôi.
Thôi thôi thôi, học tập làtrênhết,khôngcó chức gì càngnhẹthân, có thời gian tập trung mà học hành.
Sau khi viết xong,côchủ nhiệm lại thông báo hai tháng sausẽlàm bài thi thử giữa kỳ.
Còn hai tháng nữa, Cố Tư Ứcâmthầm động viên bản thân, hai tháng nàycôsẽdùng hết sức để học, nhất địnhkhôngthể để mình tụt lại phía sau.
Mấy tiết học buổi sáng trôi qua trong trạng thái quyết tâm hăng hái của Cố Tư Ức.
côngồi học thẳng lưng và nghiêm túc, chăm chú nghe giảng, hậnkhôngthể ghi hết từng lờicôgiáonóivào trong vở.Giờ nghỉ giải laocôcũng ngồi tại chỗ xem lại bài, cố gắng ghi nhớ nội dung bài học.
Trong giờ học, Trịnh Bồi Bồi ngồi bên cạnh vỗ taymộtcái vớicô.
Cố Tư Ức quay sang nhìn, nghecôbạn khuyên nhủ: “Cậu cứ thoải mái tinh thầnđi, đừng căng thẳng quá như thế.”
Cố Tư Ức cườinói: “Cậu à, cậukhônghiểu được đâu, mình thích học, việc học làm cho mình vui, khiến cho mình hiểu biết hơn, mình còn muốn xin ông trời thêmmộttrăm năm nữa để được học đó!”
Trịnh Bồi Bồi nghẹn lời, nhưng ngay sau đó lại cười đến nghiêng ngả.
Lục Gia Diệp ngồi bên kia thấy thế liền ngó sang hỏi: “nóichuyện gì mà cười vui thế?”
Cố Tư Ức đáp: “nóichuyện học.”
Trịnh Bồi Bồi cườinói: “Ha ha…nóichuyện học đó…”
Hướng Lê và Trương Hân Dịch ra rủ Cố Tư Ứcđivệ sinh cùng, Cố Tư Ứcđitheo các bạn, Trịnh Bồi Bồi gõ vào bàn Hạ Chi Tuyểnnói: “côemgáicủa cậu thú vịthậtđấy, xem ra cũng là học sinh giỏi.”
Hạ Chi Tuyển quay người, lười biếng dựa vào bàn học bóp vai thư giãn, vì ngồi quá lâu nên cũng hơi mệt.
Hạ Chi Tuyểnkhôngnóigì, Lục Gia Diệpthìhăng háinói: “Tôi cũng pháthiệnra là emgáirất chăm học đó, A Tuyển à,khôngchừng cậu có đối thủ cạnh tranh rồi đấy.”
côấy ư? Hạ Chi Tuyển nhớ lại lúc Cố Tư Ức đập đầu xuống bànnóimuốn tự thiêu cùng với vốn tiếnganhcủa mình,khôngkìm được mà bật cười.
Trịnh Bồi Bồinói: “Cái nàythìtôikhôngtin đâu, nếu cậu ấy có thể vượt qua học thầnthìtôisẽnhận cậu ấy làm đại ca luôn.”
Cố Tư Ứcđivệ sinh về, ngang qua cửa sổ phòng học, thấy Trịnh Bồi Bồiđangngồi lên ghế củacô, vui vẻ buôn chuyện với đám Hạ Chi Tuyển.
Đúng lúccôcũng trông thấy Hạ Chi Tuyển bật cười, lưng và cánh tay chống lên bàn, dáng vẻ đẹp quá đáng.
khôngbiết bọn họnóichuyện gì mà khiến cậu ấy vui thế nhỉ.
Hừ!
Cố Tư Ứcđira chỗ lan can,nói: “Mình muốn ở ngoài hóng mátmộtchút, hết giờ giải lao rồi vào.”
Thế là Hướng Lê với Trương Hân Dịch cũng ở ngoài vớicô, cùngcôtán gẫu.
Đến khi nghe thấy tiếng chuông vào học vang lên, Cố Tư Ức mới lại quay về lớp ngồi.
Kết thúc giờ học buổi sáng là đến thời gian ăn trưa, mọi người túm năm tụm bađitới nhà ăn, Cố Tư Ức cũngđivới mấycôbạn thân.
“Này này, học sinh mới hình như rất thân với tứ đại ủy viên lớp mình đấy, cònđitheo bọn họ đến nhà ăn kìa.”
Tiếng nghị luận của mọi người truyền vào tai Cố Tư Ức,côngẩng lên xem, thấy đúng là Trịnh Bồi Bồiđangđivới đám Hạ Chi Tuyển.
Lúc trước tập quânsự, Lục Gia Diệpđãmấy lần rủcôcùng bọn họđiăn cơm, nhưng Cố Tư Ức lạikhôngmuốn ngày ngàyđitheo bọn họ gây bất hòa với đám congái, nên hầu như đều từ chối, lâu dần bọn họ cũng quen nênkhôngcòn rủcôcùngđinữa.
Cố Tư Ức đột nhiên lạikhôngmuốnđiăn nữa,nói: “Mình thấykhôngđược khỏe lắm, muốn về phòng nghỉ ngơi.”
Hướng Lê ân cần hỏi: “Cậu khó chịu chỗ nào? Có cần đến phòng y tếkhông?”
Cố Tư Ức vội đáp: “khôngcần đâukhôngcần đâu, mình chỉ hơi mệt thôi,khôngmuốn ăn.”
Trương Hân Dịch lại hỏi: “Thế cậu có muốn ăn gìkhông? Cần bọn mình mua cơm chokhông?”
“khôngcần đâu, trong phòng ngủ của mình có nhiều đồ ăn lắm, mẹ mình mới đưa tới hôm chủ nhật, có cả đặc sản của địa phương nữa, lúc nào các cậu cũng qua lấymộtít về mà ăn.”
Sau khi chào các bạn, Cố Tư Ứcmộtmình quay về phòng ngủ.
trênbànđãđể sẵn đồ ăn vặt và sách vở, vừa ăn vừa học, quá hoàn hảo.
Trong lúccôđangchìm trong đại dương học hànhthìchuông điện thoại vang lên, là Hạ Chi Tuyển gọi tới.
cônhìn màn hình điện thoại, vài giây sau mới bấm nghe, chậm chạp lên tiếng: “Alo?”
“Em mệt à?” Giọng của Hạ Chi Tuyển truyền tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


