Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Edit: Ngân Nhi​

“Em mệt à?” Giọng của Hạ Chi Tuyển truyền tới.

Cố Tư Ức ngạc nhiênnói: “Saoanhbiết?”

“Bạn emnóivớianh.” Hạ Chi Tuyển đứng ở chỗ rẽ hành lang tầng hai nhà ăn,nhỏgiọngnóichuyện điện thoại.

Cậu biết Cố Tư Ức hay cùng haicôbạn đóđiăn cơm, hôm nay gặp haicôbạn ấythìlạikhôngtrông thấy Cố Tư Ứcđicùng, cậu liềnđitới hỏi: “Cố Tư Ức đâu?”

Trương Hân Dịch lần đầu tiênnóichuyện với Hạ Chi Tuyển,đãthế còn là cậu ấy chủ động lên tiếng nữa, gương mặt đỏ bừng cả lên, cứ nhìn vẻ đẹp trai của cậu ấy mà tim đập loạn xạ, mãi mà chẳngnóiđược gì.

Hướng Lê đứng bên cạnhthìkhá bình tĩnh, vộinói: “Tư Ức trong người khó chịu nên quay về phòng nghỉ ngơi rồi.” Nghĩmộtchút lạinóithêm: “Bọn mình bảo mang cơm chothìcậu ấynóikhôngcần, chắcđangđói bụng đó.”

Hạ Chi Tuyển gật đầu ra vẻđãbiết rồi xoay người rờiđi.

Đến khi cậu ấyđixa rồi, Hướng Lê mới thở phào vỗ ngực: “Đẹp trai đến mức làm mình khó thở quá! Tư Ứcthìngày nào cũngđicùng cậu ấy,khôngbiết cảm giác thế nào nhỉ.”

Người bên cạnh vẫn chưa có phản ứng, Hướng Lê liền huých tay Trương Hân Dịch: “Này, ngơ luôn rồi à?”

Trương Hân Dịch mặt vẫn đỏ, ấp úngnói: “Chẳng trách mà lại là hot boy…”

Hạ Chi Tuyển vẫn chưa ăn cơm, mấy người bạnđangngồitrênchờ, nhưng chỗ cậu đứngthìít người lui tới,khôngquá ồn ào, nên có thể gọi điện cho Cố Tư Ức hỏi han xem tình hìnhcôra sao.

“Em khó chịu chỗ nào?”

Cố Tư Ức có phần lúng túng,côcó khó chịu ở đâu đâu, chỉ là thấy buồn bực nênkhôngmuốn ăn thôi.

Nhưngcôkhôngthể trả lời như vậy được, cho nên đành chậm rãinói: “Em đau dạ dày, muốn ở trong phòng nghỉmộtlát…”

“Đau dạ dàythìđừng có ăn đồ ăn vặt với uống trà sữa đấy.”

“Vâng…”

“Thế em nghỉ ngơiđi.”

“Vâng.”

Cúp máy, Cố Tư Ức lại thở phàonhẹnhõm, cầm bút tiếp tục làm bài.

Lúcđangbuồn chánthìchỉ còn cách là học thôi! Trong khi mọi ngườiđangăn cơmthìcôở trong phòng vùi đầu vào học, đây làsựphấn đấu nỗ lực cảm động trời đất nhường nào chứ, Cố Tư Ức càng học càng hăng, cảm giác mìnhsẽtrở thành người đứng ở đỉnh cao nhất!

Hạ Chi Tuyểnđilên tầng ba nhà ăn, các bạn cậu ngồi chờ lâu quá kêu ầm cả lên rồi.

Cậu thản nhiênnói: “Các cậu ănđi, mình có chút chuyện.”

Trịnh Bồi Bồi nhìn bóng lưng cao ngất của cậu, cảm thấy như bị vứt bỏ,nói: “khôngphải vì có mình ở đây nên cậu ấy mớikhôngmuốn ăn đấy chứ?”

Lục Gia Diệp nghiêm túc suy nghĩmộtlúc rồi gật đầu: “khôngchừng đúng là như vậythật, A Tuyển vốnkhôngthích ngồi ăn cơm cùng congái.”

Vẻ mặt bi thương của Trịnh Bồi Bồi trong nháy mắt hóa thành phẫn nộ, đámộtphát lên cái ghế cậu tađangngồi: “Cậukhôngnóithìkhôngai bảo cậu câm đâu!”

“Mẹ,rõràng là cậu hỏi trước mà…” Lục Gia Diệp cảm thấy mình vô tội,khôngnhịn được mà mỉamộttí: “Chỉ có emgáimá lúm đồng tiền là tốt thôi, ngọt ngào đángyêu, ai như cậu chỉ biết quát tháo chứ, chẳng nữ tính chút nào!”

“Cậunóithêmmộtcâu nữa thử xem!” Trịnh Bồi Bồi hung dữnói.

“Thôi em xin em xin, đàn ông tốtkhôngđánh nhau với congáiđâu.” Lục Gia Diệp ghê sợnói.

Tô Hàn cười: “Bồi Bồi nào có hung dữ chứ, đây người ta gọi là sốngthật, congáimạnh mẽ chânthậtlà đángyêunhất.”

Trịnh Bồi Bồi lập tức đổi thái độ, mỉm cườinóivới Tô Hàn: “Tôi thích những người con trai có mắt như cậu.”

Cố Tư Ức vẫnđangra sức ngao du trong đại dương tri thức, nhưng bị mắc ởmộtbài tập toán, mãi vẫnkhônggiải được, tính thế nào cũngkhôngra.

Trong lúccôđangliều mạng suy nghĩthìchuông điện thoại lại vang lên.

Vốn cònđangrất phiền não, nhưng khi thấy tên hiển thịtrênmàn hìnhthìcôcảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

côbấm nút nghe: “Alo?”

Hạ Chi Tuyển còn chưanóigìthìcôđãnóitrước: “Em cómộtbài toán muốn hỏianh, có đượckhông?”

“Đơn giản,anhđangđứng dưới kí túc xá nữ, em mang theo sách vở xuống đây.” Hạ Chi Tuyểnnói.

“…” Cố Tư Ức vô cùng bất ngờ, sao Hạ Chi Tuyển lại đứng bên dưới rồi?

Nhưng màcôđangmáu học nên cũngkhôngquan tâm lắm, nhanh chóng cầm sách, giấy nháp và bút rồiđixuống nhà.

Hạ Chi Tuyển đứng ở đâu là nơi đó như được bật đèn sáng vậy, khiến người takhôngthểkhôngngoái lại nhìn.

Mọi người cực kì ngạc nhiên, vị học thần nổi tiếng cao lãnh này lạiđangđứng dưới tòa kí túc xá nữ.

Cố Tư Ức chạy đến chỗ Hạ Chi Tuyển, Hạ Chi Tuyển bước nhanh tới đón, đỡ lấy vaicô: “đichậm thôi,khôngphải em bị đau dạ dày sao?”

Hự…côquên mất chuyện đó rồi.

Cố Tư Ức dừng bước, cau mày, nét mặt tỏ ra khó chịu, đưa tay ôm bụng: “Vâng, emkhôngthoải mái lắm…”

Hạ Chi Tuyểnnói: “Em thế này là bị đau bụng chứkhôngphải đau dạ dày.”

“…” Nét mặt Cố Tư Ức cứng ngắc trongmộtgiây, sau đó gượng cười: “thìra là đau bụng…Đau quá nên em ngốc luôn rồi,khôngphân biệt được bụng với dạ dày…”

Hạ Chi Tuyển hếtnóinổi, đưa cái túiđangcầmtrêntay chocô: “Cầm lấy.”

Cố Tư Ức cầm cái túi mở ra xem, bên trong đựng mấy hộp đồ ăn, hơi nóng và mùi thơm tỏa ra từ bên trong hộp.

“Tìm chỗ nào đó ngồi ănđi, rồianhgiảng bài cho, đểanhcõng em.”

“…” Cố Tư Ức còn chưa kịp tiêu hóa hết lời cậunóithìđãthấy cậu ngồi xuống trước mặt mình rồi.

Cố Tư Ức sợ hết hồn, vộinói: “khôngcần đâu…”

“Emđangbị đau bụng mà phảikhông?”

“khôngsao đâu…Em chịu được mà.”

“Cóanhở đây, em chịu đựng cái quái gì hả?” Hạ Chi Tuyểnkhôngđược vui, ra lệnh luôn: “Ngồi lên mau!”

Cố Tư Ức lại cảm nhận đượcsựáp bức ngỗ ngược từ Hạ Chi Tuyển, trong lòng ngượng ngùng vô cùng, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi lên lưng cậu, đến khi Hạ Chi Tuyển cõngcôđi,cômới từ từ hoàn hồn, có chút mất tự nhiên.

Lần cuối cùng Cố Tư Ức được cõng là vào mấy năm trước,côđược bố cõngđibệnh viện, và Hạ Chi Tuyển là người khác giới thứ hai cõngcô.

mộttaycôcầm quyển sáchđãđược cuộn tròn lại,mộttay cầm túi thức ăn.

Mùi bạc hà dễ chịu thanh mát từ người cậu tỏa ra, khiến Cố Tư Ứckhôngkìm chế nổi mà đỏ bừng hai má,côlặng lẽ nín thở, như thể nếu tiếp tục hít hà mùi hương cơ thể cậu là có thể chết ngay được vậy.

Cố Tư Ức nằmtrênlưng Hạ Chi Tuyển, cảm nhận những ánh mắt truyền tới từ bốn phương tám hướng, trong đó có cảsựkinh ngạc lẫn ngưỡng mộ.

thậtrathìsức khỏe củacôvẫn bình thường, nên tự dưng có cảm giác như mìnhđanglợi dụng Hạ Chi Tuyển đểđirêu rao khắp nơi vậy.

May là quãng đườngkhôngdài, Hạ Chi Tuyểnđivàomộtlớp học truyền thông lúc nàykhôngcó ai, sau khi đặt Cố Tư Ức xuống, cậu cầm lấy cái túi trong taycô, lấy hộp thức ăn ra mở nắp rồi đặt lên bàn, Cố Tư Ức nhìn thấy có hai phần cháo và ba món ăn thanh đạm.

“Tưởng em bị đau dạ dày nênanhmới mua cháo và thuốc, ai ngờ là em chỉ bị đau bụng bình thường thôi.”nóixong Hạ Chi Tuyển lại nhìncôcười, trêu chọc: “Ngốc.”

Cố Tư Ức xấu hổ cười hờ hờ, tuy bịnóilà ngốc nhưngcôlạikhônghề tức giận, ngược lại còn thấy rất ngọt ngào.

Cái dáng vẻ cười ngờ nghệch này trông càng ngốc hơn rồi.

“Nhưng màanhmua nhiều đồ cho em thế này, emkhôngăn hết được đâu.”

“anhcũngđãăn gì đâu, cùng ănđi.” Sợcôđói nên cậu mua đồ rồi đem qua chocôluôn.

“Vâng.”

Hai người ngồi cùngmộthàng ghế ăn cháo, Cố Tư Ứcđãquên sạch chuyện mìnhđanggiả vờ đau bụng rồi,khôngnhớ để mà làm trò ăn ítmộtchút, cứ thế ăn sạchsẽbát cháo, ăn xong còn chủ động thu dọn rồi vứt rác.

Hạ Chi Tuyển ngồi bên cạnh quan sát động tác nhanh nhẹn và sắc mặt hồng hào củacô, ngẫm nghĩnói: “Nhìn em có vẻ khỏe lên rồi đấy.”

“…” Cố Tư Ức khựng lại, lúc này mới nhớ ra là mìnhđangđóng vai “bệnh nhân”.

Nếu để cậu biết được làcôgiả vờ bị bệnh, còn bắt cậu mang cơm rồi cõngđinữathìkhôngbiết có bị đánh chếtkhôngnhỉ?

Cố Tư Ức bùng nổ khả năng diễn xuất, nét mặt như bừng tỉnh ngộ,nói: “Ừ nhỉ, bụng hết đau rồi này…Hay là tại cháo ngon quá nên chữa khỏi rồi…”

“Chắc thế, đau bụng nó cũng phát từng cơn từng cơnmột.” Hạ Chi Tuyểnnhẹnhàngnói, ánh mắt rơi vào vành tai đỏ ửng củacônhóc kia.

“Đúng thế, cứ đau từng cơn ý, vừa nãythìđau, bây giờ lại ổn rồi.” Cố Tư Ức thầm thở phào, cảm ơn ông trờiđãgiúpcôvượt qua bài kiểm tranóidối này, “Emđivứt rác nhé.”

Hạ Chi Tuyển nhìncônhóc cầm túi rácđira ngoài phòng học,trênngườicôlà bộ đồng phục áo khoác bên ngoài, sơ mi trắng và váy đen, mái tóc được buộc đuôi ngựa giờđangkhẽ tung bay như làn váy, bên dưới là đôi chân thon dài trắng nõn.

Cậu lười nhác đưa tay chống đầu, cái bút quay tròn trong tay, mắt nhìn Cố Tư Ức chăm chú từ lúccôđicho đến khicôquay lại.

Cố Tư Ức vừa ngồi xuống bên cạnh Hạ Chi Tuyểnthìcậuđãgiơ tay ra véonhẹtaicô.

“Đừng động đậy.” Thấycôđangmuốn né, cậu liềnnhỏgiọngnói, chất giọng hơi khàn khiếncôkhôngquen lắm.

“anhlàm gì vậy?” Cố Tư Ứckhôngbiết phải làm sao, liền tức giậnnói.

“Em xem phim Inuyasha bao giờ chưa?”

“Xem rồi.” Cố Tư Ứckhônghiểu sao tự dưng cậu lại nhắc tới bộ phim anime cũ đó.

“Tai của em giống Inuyasha lắm, khiến choanhmuốn nghịch.” Hạ Chi Tuyển nghiêm túcnói.

Trong đầu Cố Tư Ứchiệnra hình ảnh Inuyasha với cái lỗ tai chó dựng thẳng lên, lập tức muốn bùng nổ, nghiêng người thoát khỏi móng vuốt của Hạ Chi Tuyển, che cái taiđangnóng rần, nổi cáu quát: “Ýanhlà nhìn tai em giống tai chó đúngkhông?!”

khôngđợi cậu trả lờicôđãnóitiếp: “Tai em làm gì nhọn như thế chứ,anhso sánh quá đáng lắm nhé! Emkhôngchoanhvéo tai em nữa đâu!”

Hạ Chi Tuyểnkhôngnhịn được cười, cười đến nỗikhôngdừng lại được.

Hạ Chi Tuyển ngừng cười, liếc mắt nhìn đề, sau đó cầm bút viết các bước giải.

Cố Tư Ức kinh sợ với tốc độ của cậu, hỏi: “anhkhôngcần suy nghĩ à?”

“Xem cái hiểu ngay.” Cậu đặt bút xuống, bài toánđãgiải xong.

“…” Vốncôcònđangthầm nghĩ là đây dẫu sao cũng là dạng đề mà trong giờcôgiáo chưa nhắc đến, mình cũngkhôngđến nỗi ngốc lắm đúngkhông, thế mà lúc này nhìn cái bài toán màcôđãsuy nghĩ nát óc nhưng vẫnkhôngtìm ra cách giải lại được Hạ Chi Tuyển cầm bút viết có mười mấy giây là xong, trong lòngcôthậtsựmuốn sụp đổ…

“Em nhìn có hiểu các bước làmkhông?” Hạ Chi Tuyển hỏi.

Cố Tư Ức lại yên lặng nhìn, lời giải rấtrõràng,cônhìn cái là hiểu ngay, thế mà sao trước đócônghĩ mãikhôngra nhỉ?

Hạ Chi Tuyển nhìn đồng hồ,nói: “anhở cùng em thêm nửa tiếng, có bài nàokhônghiểu nữathìbảoanh.”

“Ồ, vâng ạ.” Cố Tư Ức gật đầu, “Cảm ơnanhnhé.”

Hạ Chi Tuyển cầm di động chơi game, Cố Tư Ức ngồimộtbên làm đề, cậu cũng rất chú ý mà đeo tai nghe,khôngđểâmthanh trong game làmcôphân tâm.

Lúc Cố Tư Ức lại tiếp tục gặp bài khó,côcực kỳ rối rắm…

khôngbiết Hạ Chi Tuyển có lại giải được trong mấy phút đồng hồ như vừa nãykhôngnhỉ?

Hỏi cậu ấy bài nàythìkhôngbiết là mình có ngu quákhông?

khôngbiết là nên hỏi cậu ấy hay tự mình nỗ lựcthìhơn nhỉ?

Rốt cuộcthìđây có phải làmộtbài khókhôngvậy?

Cuối cùngcôquyết địnhsẽ… tạm thời chuyển sang bài khác.

mộtlúc sau khiđãlàm xong mấy bài liền,côquay đầu nhìn lạithìHạ Chi Tuyểnđãngủ gục xuống bàn rồi.

Tư thế của cậu rất tùy tiện,mộtbên tai nghe bị rớt ra,mộtbênthìvẫn gắntrêntai.

Cố Tư Ức cởi áo khoáctrênngười ra,điđến bên cạnh cậu,nhẹnhàng choàng áo lên vai cậu.

côcầm lấymộtbên tai nghe bị rớt xuống, cẩn thận đeo vào, tò mòkhôngbiết Hạ Chi Tuyểnđangnghe nhạc gì.

Trong máyđangbật nhạc của nhóm Mayday.

“Bướcđitrong gió, ánh mặt trời hôm nay sao bỗngthậtdịu dàng,

sựdịu dàng của trời,sựdịu dàng của đất, giống như khi em ômanh…”

Bài hát này cũng lâu rồi, giờ nghe lại tự nhiên thấy hay hơn hẳn.

Cố Tư Ứckhônggỡ tai nghe xuống mà yên lặng nghe đến hết bài, mắt nhìn Hạ Chi Tuyểnđangngủ say bên cạnh, cómộtcảm giác thỏa mãnkhôngnóinên lời.

Khóe môicôhơi nhếch lên, trong mắt làsựvui vẻ xen lẫn thích thú.

Nghe hết bài,côgỡ tai nghe ra, cũng cất gọn lại cho cậu luôn, sau đó lại tiếp tục ngồimộtbên làm đề.

Cố Tư Ức suy nghĩ, Hạ Chi Tuyển cũng ngủ mất rồi, nếu bảo cậu về phòng ngủ trưa rồi lại quay về lớpthìcũng hơi vất vả, chi bằng cứ ngủ luôn ở lớpđi, mà chínhcôcũng cảm thấy tinh thần phấn khởi hơn, hết cả buổi trưa đều chỉ ngồi làm đề.

Hạ Chi Tuyển mơ màng ngủ, bỗng ngửi thấymộtmùi hương thoang thoảng, cậu vốn cực kì ghét các thứ mùi lạ, bao gồm cả nước hoa, nhưng mùi này mang lại cảm giác rất gần gũi và tự nhiên, khiến cho cậu rất thích, thậm chí còn chìm đắm vào nó mà ngủ say hơn.

Đến khi tỉnh lại, cậu mới pháthiệnra mùi đó là từ đâu tới, chính là ở cái áo khoácđangđắptrênngười mình…

Cố Tư Ức gấp sách lại,nói: “anhdậy rồi à? Thời gian cũngkhôngcòn nhiều, bọn mình đến lớp thôi.”

Hạ Chi Tuyển vẫn ngồi yênkhôngnhúc nhích, hình như còn chưa tỉnh ngủ hẳn, tay vẫn cầm áo củacô.

“đithôi.” Cố Tư Ức lấy lại áo, nhưng Hạ Chi Tuyển lại bất ngờ dùng sức rất mạnh, mặt nghiêm nghị nhìncô, ánh mắt vừaâmtrầm vừa sắc bén.

Cố Tư Ức bị dọa phải buôngnhẹtay ra, ngạc nhiên nhìn cậu.

Hạ Chi Tuyển cúi đầu nhìn chiếc áo trong tay, lại nhìn vẻ kinh ngạc của Cố Tư Ức, ánh mắt dần trở nên dịu dàng, nét mặt thả lỏng, cậu giơ tay bópnhẹsống mũi, ném cái áo lại chocô,nói: “Vừa nãyanhchưa tỉnh ngủ.”

“Ồ…” Cố Tư Ức thở phàonhẹnhõm, “thìra làanhcó tật cáu gắt lúc mới ngủ dậy.”

“Đúng thế.” Hạ Chi Tuyển lười biếng ngápmộtcái rồi đứng dậy.

Hai ngườiđicùng nhau xuyên qua sân trường, bước vào lớp ngay trước khi tiếng chuông vào học vang lên.

Hạ Chi Tuyểnđãngủ trưa nên tinh thần rất tốt, Cố Tư Ứcthìhoàn toàn ngược lại, lúc nãythìhăng hái bừng bừng, giờthìbuồn ngủ muốn chết.côliều mạng ép mình phải tỉnh táo, cuối cùng cũng trụ được cho đến lúc tan học,đanggục xuống bàn ngủmộttíthìTrịnh Bồi Bồi ghé vào tainói: “Nghenóibuổi trưa Hạ Chi Tuyển đứng dưới kí túc xá đợi cậu, sau đó còn cõng cậu đến tòa nhà tổng hợp nữa đúngkhông?”

“…” Tốc độ truyền miệng công nhận nhanhthậtđấy.

“Này, cậu có thểnóicho mình nghe xem cảm giác lúc được Hạ Chi Tuyển cõng là thế nào đượckhông? Mình chưa bao giờ thấy cậu ấy cõng congáiđâu nhá.”

“Giờ nghỉ trưa các cậuđiđâu thế? Ngồi học mình thấy cậu có vẻ mệt đấy…”

Cố Tư Ức mang theosựmỏi mệt cực độnóimộtcách đơn giản: “đihọc… Cho mình ngủmộtlátđi…”

“đihọcthìsao cậu ấy phải cõng cậu hả?”

“…”

“Chậc…Trước đây nhìnkhôngra cậu ấy lại là loại thích bám người đến vậy đấy.”

“…”

“Có phải hai cậuđangyêunhaukhông?”

“!!!” Cố Tư Ức bị câu hỏi này dọa sợ phải ngồi bật dậy, hoàn toànkhôngcòn thấy buồn ngủ nữa,côđiều chỉnh nét mặt, nghiêm túcnói: “Cậu đừng có mànóilung tung.”

“Ồ…” Trịnh Bồi Bồi làm nhưđãhiểu ra điều gì, ngược lại còn gian xảo cườinói: “Vậy cậu thấy cậu ấy thế nào? Có thích cậu ấykhông?”

“Mìnhkhôngthích cậu ấy! Cậu đừng cónóimấy chuyện này nữa!” Cố Tư Ứcnhỏgiọng mắng.

côrất sợ bị cái ngườiđangngồi ở dãy bên cạnh kia nghe thấy.

Nhưng thực tế là cứ sợ cái gì là cái đấy nó đến, Trịnh Bồi Bồi nghe Cố Tư Ứcnói, ngược lại cảm thấy mưu kế của mìnhđãđiđúng hướng, liền quay đầunóivới Hạ Chi Tuyển: “A Tuyển, cậu nghe thấy gì chưa, emgáimá lúm đồng tiềnnóilàkhôngthích cậu đó.”

Hạ Chi Tuyểnđangđọc sách, chỉ hời hợt liếc mắt qua nhìnmộtcái, nét mặtkhôngnhìn ra được vui buồn.

Lục Gia Diệp nghe thấythìcười ha hanói: “Emgáiquả nhiênkhôngtầm thường,khôngbị sắc đẹp làm cho mù quáng.”

Cố Tư Ức bị hai người họ trêu chọcthìphát điên, đứng dậynói: “Mìnhđivệ sinh.”

Trịnh Bồi Bồi sau đó lại ngồi vào chỗ của Cố Tư Ức, làm mặt quỷ với Hạ Chi Tuyển, cười sướng: “Có phảikhôngngờ tới rồikhông? Buồn chưa buồn chưa? Khó chịu lắm đúngkhônghả?”

Hạ Chi Tuyển vẫnkhôngthay đổi sắc mặt, cầm lấymộtquyển vởtrênbàn Lục Gia Diệp, xémộttờ ra vo thànhmộtcục, ném thẳng vào mặt Trịnh Bồi Bồi.

Vừa nhanh vừa chuẩn xác, đúng ngay giữa mặt luôn, Trịnh Bồi Bồi giơ tay che mặt kêu: “Đánh ngườikhôngđược động vào mặt nhá, sao cậu ác thế hả?”

Mặc dùkhôngđến mức đau muốn chết, nhưngthậtsựlà cũng đau vãi ra.

Trịnh Bồi Bồi tức giậnđiđến chỗ bọn họ, cướp lấy quyển vở kia rồi quay về chỗ của mình, xémộttờ.

Lục Gia Diệp tru tréo lên: “Giời ơi là giời sao hai người lại xé vở của tôi thế hả!!!”

Trịnh Bồi Bồi vo tờ giấy lại rồi ném vào Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển khẽ ngửa ra sau, cục giấy vì thế mà đập vào mặt Lục Gia Diệp.

Lục Gia Diệp phát cáu: “Hai cậuđãxé vở của tôi rồi lại còn coi tôi là mục tiêu nữa à!”

Trịnh Bồi Bồi cãi nhau với cậu ta: “Ông đây bị đánh trúng mặt rồi mà cậu chỉ biết lo cho quyển vở của cậu thôi à?”

Kệ cho hai người ầm ĩ, Hạ Chi Tuyển đứng dậy ra ngoài phòng học.

Tô Hàn làm khán giả đứng ra hòa giải: “Xéthìcũng xé rồi, mua lại quyển khác là xong, vo giấy lại rồi ném đau lắm đó…”

Trịnh Bồi Bồinóitheo: “Đúng rồi đấy, tôi còn bị nện thẳng vào mặt luôn, tên Hạ Chi Tuyển kia hung bạo quá.”

Lục Gia Diệpnói: “Cậu ấy vẫn thế mà, giờ cậu mới biết à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc