Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Edit: Ngân Nhi​

Hai tuần tập quânsựđãsắp trôi qua, vốn lúc tậpthìcảm thấy rất cực khổ, nhưng đến khi kết thúcthìchung quy ai cũng có cảm giáckhôngnỡ.

Sau buổi tập nghi thức duyệt binh, các đội tổ chức hoạt động để tăng tình đoàn kết,mộtđội nam vàmộtđội nữsẽlập thànhmộtnhóm chơi trò chơi.

Sau khi nghe huấn luyện viên thông báo, cáccôgáiđều lôi kéo Cố Tư Ứcnói: “Cậuđinóivới cácanhtrai của cậuđi, để nhóm mình gia tăngsựthân thiết với nhóm họ.”, “Tư Ức à, xin cậu đó, phải tóm được cả bốn người đẹp trai nhất đấy!”, “Tư Ức tiến lên nào!”, “Tư Ức go go go!”

Cố Tư Ức được cả đội đặt niềm tin, lúc nghỉ trưa liền gửi tin nhắn wechat cho Hạ Chi Tuyển: “Nghenóibuổi tốisẽcó hoạt động tập thể.”

khônglâu sau bên kiađãnhắn lại: “Ừ.”

“Cácanhcó thể tới chơi cùng bọn emkhông?”

“khôngbiết được.”

“Cố gắng tranh thủđimà.”

Hạ Chi Tuyển nhìn màn hình điện thoại rồi cười khẽ,khôngnhắn lại.

Trước khi kết thúc buổi tập chiều, huấn luyện viênnói: “Cáccôgáicủa tôi, tối nay đội nam sinh được săn đón nhiều nhấtsẽlập đội chung với nhóm chúng ta đấy.”

Các nữ sinh nghe xongthìhô hào vỗ tay, Cố Tư Ức nhìn về hướng đội của Hạ Chi Tuyển, mặc dù biết là xa quá chẳng nhìn thấy gì hết.

Tối đó hai đội nam nữ tập hợpmộtchỗ, các nữ sinh khó nén nổisựhưng phấn, các nam sinh cũngnóichuyện lịchsựhơn thường ngày.

Trò chơi thứ nhất, nam sinh và nữ sinhsẽđứng thành hai vòng tròn trong và ngoài, theo thứ tự truyền cho nhau chai nước trong tay, huấn luyện viênsẽbật nhạc, khi nhạc dừng, chai nước ởtrêntay người nàothìngười đósẽphải bước ra chịu phạt.

Mỗi lầnsẽcómộtnammộtnữ phải chịu phạt, con traithìđể congáingồi lên lưng rồi chống đẩy, congáithìsẽbiểu diễn tài nghệ.

Nhạc vừa bắt đầuthìtất cảđãcuống lên, vội vàng truyền chai nước cho nhau.

Vòngmộtngười chịu phạt làmộtcậu con trainhỏgầy vàmộtbạn nữ to con.

côbạn kia vừa ngồi lên lưng cái là bạn namđãnằm úp ra đất luôn rồi, nét mặt đau khổ cầu xin tha thứ, khiến mọi người cười ầm cả lên.

Cố Tư Ức đứng xem nghĩ thầm maykhôngphải là mình,khôngthìsẽngượng chết mất.

Có câu sợ cái gìthìsẽgặp cái đó, vòng chơi thứ hai bắt đầu, khi chai nước ởtrêntay Cố Tư Ứcthìnhạc dừng, làm timcôcũng cứng đơ lại luôn.

Nữ sinhthìxếp vòng tròn ở trong, nam sinhthìvòng tròn bao bên ngoài, nên các nam sinh có thể nhìn thấy chai nướcđangđược bạn nữ nào cầm.

Lúc cái chai nằm trong tay Lục Gia Diệp, cậu ta cũng thấyrõlà Cố Tư Ức phải chịu phạt.

Muah ha ha ha ha, bản sao thunhỏtrong lòng cậu ta lúc nàyđangđưa tay chống nạnh ngửa mặt lên trời cười vang, cõng emgáichống đẩy năm cái, đúng là quá thân mật rồi.

Lục Gia Diệp cười toét mồm,đangđịnh bước ra khỏi hàngthìchai nước trong tay tự dưng bị giật mất.

Hạ Chi Tuyển đứng bên cạnh cầm lấy cái chai, ung dung bước ra khỏi hàng.

“…???” Cái quái gì vậy?

“khôngphải chứ, chai nướcrõràng ở trong tay tôi mà, cậu cũng thấy đúngkhông?” Lục Gia Diệp quay sang nhờ Tô Hàn phân xử.

Tô Hàn vỗ vai cậu, thâm thúynói: “Thỏ ăn cỏ gần hang, sao có thể để người khác ăn mất được.”

“Ôi trời ơi, cậu ta quáâmhiểm rồi!” Lục Gia Diệp hối hậnkhôngchịu được.

Cũng tại cậu lúc nãyđãquá chủ quan, đáng lẽ phải cầm cái chai rồi chạy ra luôn chứ, điên quá, lại bị người ta cướp mất chiến lợi phẩm rồi!

Hạ Chi Tuyển và Cố Tư Ức bước ra giữa vòng tròn, Cố Tư Ức thấy người bị phạt là cậuthìcũng thoáng thả lỏng, nhưng ngay sau đó lại phiền não ngay.Lúc hai người đến gần nhau, Cố Tư Ức cực kỳ xấu hổ,nóinhỏ: “Em tận 50kg cơ…Xin lỗianhnhé.”

Sớm biết vậythìcôđãnhịn ăn tối rồi!

Thườngthìnữ sinh trung học ít ai nặng hơn 50kg lắm, Cố Tư Ức cảm thấy mìnhđanggây khó khăn cho Hạ Chi Tuyển rồi…TAT, nếu đổi lại làmộtbạn nữnhỏnhắn khácthìcó phải là dễ cho người ta rồikhông.

Hạ Chi Tuyển nhìnmộtlượt đánh giácô, thấy Cố Tư Ức căng thẳngthìkhẽ cười, thản nhiênnói: “Như em là vừa đẹp.”

Hạ Chi Tuyển hạ thấp người, Cố Tư Ức nhìn tấm lưng dài của cậu, cặp môngthìhơi nâng lên, gương mặt củacôlập tức đỏ bừng.

Trướccôchỉ biết là cậu ấy khá cao thôi, bây giờ nhìn kĩ lại mới thấy là tỉ lệ cơ thể của cậu ấy cũng rất tuyệt…

côrón rén cẩn thận ngồi lên lưng Hạ Chi Tuyển.

Môngcôvà lưng cậu chỉ cách nhaumộtlớp quần áo, Cố Tư Ức nhưđangngồitrênđống lửa, cảm giác chưa bao giờ đau khổ đến vậy, hai taycôchống lên vai Hạ Chi Tuyển, hai chân giơ cao khỏi mặt đất,nói: “Em chuẩn bị xong rồi,anh…cố lên nhé.”

Xinanhđừng có sụp đổ đó,khônglà hai đứasẽbị cười chết đấy.

Hạ Chi Tuyển bắt đầu chống đẩy, mọi người cũng bắt đầu đếm.

yêucầu là phải chống đẩy năm cái, Hạ Chi Tuyển vượt qua rấtnhẹnhàng, thế là có người lại hô hào đề nghị năm cái nữa.

Cố Tư Ứcthậtsựmuốn mắng cho người kiamộttrận, nhưng Hạ Chi Tuyển hình như chưa có ý định dừng lại, tiếp tục chống đẩy thêm năm cái nữa.

côngồitrênngười Hạ Chi Tuyển, mơ hồ cảm nhận được cơ bắp nảy nở và sức mạnh của cậu.

côthậtsựthấy rất ngạc nhiên, vì cậu vừa cao vừa đẹp trai, dáng vẻ lại lạnh lùng, nhìn bên ngoàikhôngthể nghĩ cậu là người đô con được, nhưng lúc này đây,côđãđược cảm nhậnmộtcách chân thựcsựmạnh mẽ đến từ phái nam rồi.

Chu Kiêu tặc lưỡimộtcái,nói: “Thắt lưng của A Tuyển được phết đấy.”

Tô Hàn nhận xét: “Thắt lưng của công cẩu (*).”

(*) Công cẩu: có thể hiểu là chó đực nha)

Lục Gia Diệp trợn trắng mắt gào lên: “Thả thính! Cậu ta nhất định làđangthả thính!”

Lúc Hạ Chi Tuyển chịu phạt xong, các nữ sinh đềuđãphát cuồng vì mê trai rồi.

Cố Tư Ức đứng dậy khỏi người Hạ Chi Tuyển, cả gương mặtđãửng hồng.

cônói: “anhgiỏithật, tố chất cơ thể rất tốt.”

Hạ Chi Tuyển nhìncôchăm chú, cười mà nhưkhông: “Nênanhmớinói, như em là vừa đẹp.”

“…” Cố Tư Ứckhôngbiết tại sao mà khi bị cậu nhìn như vậy, mặtcôlại càng đỏ hơn.

Kết thúc màn tra tấn thể lực của con trai, đến lượt nữ sinh biểu diễn tài năng, Cố Tư Ức nghĩmộtchút rồinói: “Mìnhsẽnhảymộtđoạn cho mọi người xem nhé.”

côlấy điện thoại của huấn luyện viên ra chọnmộtbài nhạc tiếnganhsôi động, sau đó ngẫu hứng nhảy hip hoptrênnền nhạc.

Điều này khiến cho các nam sinh điên cuồng huýt sáo, hô hào ầm ĩ.

Hạ Chi Tuyển đứngmộtbên nhìn cơ thể linh hoạt và vòng eonhỏđanguốn éo của Cố Tư Ức.

Bình thường nhìncôrất ngọt ngào dễ thương, nhưng bây giờ lại cósựmạnh mẽ và quyến rũ, còn nghiêng đầu nháy mắtmộtcái, trong ánh mắt tựa như cómộtcái móc vậy, có thể kéo linh hồn của người tađimất.

Hạ Chi Tuyển nhìn xung quanh, thấy đám con trai thằng nào cũng sáng rực hai mắt, điên cuồng khen ngợi Cố Tư Ức.

Cậu khoanh tay đứng nhìn, hai mắt nheo lại, lộ rasựkhôngvui.

Sau khi hai người họ thểhiệnxong, những lần trừng phạt tiếp theo mọi người đều cảm thấykhôngđược hay nữa.

Nhưng bầukhôngkhí tập thể chung quy vẫn rất vui, hoạt động này khiến cho các nam sinh và nữ sinh được thư giãn tinh thần sau những ngày tập quânsựmệt mỏi.

Tối đó, Cố Tư Ức tắm rửa xong lên giường nằm, trong đầukhôngkhỏi lại nghĩ tới hình ảnhcôngồitrênlưng Hạ Chi Tuyển…

Cảm giác đặc biệt nàythậtsựrất khó đểnóirõ, trong lòng bỗng cómộtchút xíu rung động.

- -

Sáng hôm sau tập nghi thức duyệt binh, chiều được nghỉ.

Bố mẹ Cố Tư Ức vì tuần trướckhôngcó nhà, nên tuần này hai ngườiđãđích thân tới thành phố C để thăm congái.

Lần đầu tiên xa nhàđihọc,khôngbiết congáiđãthích nghi được chưa, người làm cha mẹthậtsựrất nhớ.

Hứa Giai Tuệ lúc nào cũng lẩm bẩm: “Tư Ứckhôngcó nhà, cảm thấy cứ thiếu thiếu, nhà vắng vẻ hẳnđi.”

Cố Trí Viễn an ủi: “Đằng nào sau này cũng phải xa nhàđihọc đại học, để nó làm quen sớm cũng tốt, con cái lớn lên đềusẽbayđimà.”

Cố Tư Ức tập quânsựxong, thấy bố mẹđangngồi chờ ở sân trườngthìvui lắm, ba người cùng nhau về phòng ngủ, Hứa Giai Tuệ lấy ramộtđống đồ chất đầy bàn học và tủ quần áo của congái.

Cố Trí Viễn nhìn sách vởtrênbàn học, hài lòng gật đầunói: “Tốt lắm tốt lắm, còn chưa chính thức vào học mà conđãtự giác học hành rồi.”

“Thích quá!”

“À đúng rồi, con và Hạ Chi Tuyển có liên lạc với nhaukhông?”

“Có ạ, bọn con là bạn cùng lớp mà.”

“Vậy con gọi điện cho nóđi, rủ nó cùngđiăn cơm luôn.”

“Để con hỏi xem.” Cố Tư Ức lấy máy gọi cho Hạ Chi Tuyển.

Tuần trướccôđãđến nhà cậu ấy ăn cơm rồi, giờ mời lại cậu ấy, coi như là đáp lễ.

Điện thoạitrênbàn đổ chuông, Hạ Chi Tuyển lúc nàyđangtắm.

Lục Gia Diệp thấy tên người gọi là “Má lúm đồng tiềnnhỏ”, chậc,khôngbiết là ai nhỉ?

Lòng hiếu kỳ thôi thúc cậu bắt máy, hỏi: “Alo? Ai đấy?”

Cố Tư Ức nghe thấy giọng của Lục Gia Diệpthìnóiluôn: “Hạ Chi Tuyển có ở đókhôngạ?”

Ồ,thìra emgáichính là má lúm đồng tiềnnhỏ.

Chậc…Chậc chậc chậc…

“Cậu ấyđangtắm, nên điện thoại giao cho thư kí Lục nghe hộ nhé.” Lục Gia Diệp rất thíchnóichuyện với Cố Tư Ức, “Emgáià, cuối tuần này có về nhàkhông? Bọnanhvới đám bạn hẹn nhauđiănmộtbữa, em tham gia cùng nhé? Chiều nayanhđến đón emđi.”

“Bố mẹ em đến đây thăm em rồi, nên emkhôngrảnh đâu.”

“Thế à.”

nóichuyện điện thoại xong, Cố Tư Ức quay sangnóivới bố mẹ: “Chiềuanhấy có hẹn rồi ạ,khôngđiăn được với nhà mình đâu.”đicùng đám bạn tất nhiênsẽthoải mái hơn làđivới hai vị phụ huynh rồi.

“Thế để tuần sau vậy.” Hứa Giai Tuệ tiếc nuốinói.

Hai vợ chồng rất thương congái, nửa thángkhônggặp mà trông nó gầy hẳnđirồi, thế là ông bà liền đưa thẳng congáiđếnmộtnhà hàng sang trọng, gọimộtbàn sơn hào hải vị, hơn nữa còn toàn là món congáithích ăn.

Cố Tư Ức nhìnmộtbàn đầy đồ ăn ngonthìngơ luôn: “Conkhôngăn hết nhiều món như vậy đâu.”

“Có phải đồ ăn của trường khó ănkhông? Hay là tập quânsựvất vả quá? Cục cưng à, mặt con gầy sọp hẳnđirồi kìa.”

“mộtmình xa nhàđihọcthìphải biết chăm sóc tốt bản thân chứ, còn gầy nữathìchỉmộtcơn gió thổi qua thôi cũng đủ bay luôn người đấy.”

Cố Tư Ứcnóinăng rất khí phách: “Tại phải học đấy ạ, học hành làm con căng thẳng âu lo, cũng dần dần mà gầyđiluôn đấy!”

Vẻ mặt đau lòng của Hứa Giai Tuệ lập tứckhôngcòn, thay vào đó là gật đầu khen ngợi congái: “Gầymộtchút cũng tốt, gầy nhìn xinh hơn!”

Cố Trí Viễn cũng đồng ý: “Học hành vẫn là tốt nhất,khôngphải lo nghĩ đến chuyện giảm cân, mẹ con vì muốn giảm cân mà phải tự tập luyện hành xác mình cả ngày đấy.”

Cố Tư Ức: “…”

Cơm nước xong, Cố Tư Ức có hơi căng bụng, đứng lênnói: “Conđirửa tay.”

Lúc quay lại,điqua hành lang,cônhìn thấymộtbóng lưng quen thuộc.

Người đó mặcmộtbộ đồ đơn giản thoải mái, vóc dáng cao lớn, đặc biệt là khí chất của người đó rất khác biệt so với mọi người, chỉ cần nhìn lưng thôi cũng có thể nhận ra, chính là cậu ấy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc