Edit: Ngân Nhi
Cố Tư Ức chỉ chăm chăm nhìn tình hình bên ngoài,khôngđể ý đếnsựtiếp xúc động chạm của hai người, cũngkhôngpháthiệnrasựbất thường của Hạ Chi Tuyển.
Hạ Chi Tuyển honhẹmộttiếng, rút tay ra rồi đứng lênnói: “Thấy cũng có sao đâu.”
Cố Tư Ức cũng đứng lên theo: “Được rồi.”
Dù sao người bịa chuyện cũngkhôngphải làcô, cùng lắmthìgiả chết thôi.
Nhưngthậtra ba người kiađãđixuống tầng rồi nên chắc chắnsẽkhôngnhìn thấy hai người họ.
Lúc ngồi taxi về nhà, Hạ Chi Tuyển rất trầm, Cố Tư Ức cảm thấy cậu có tâmsựgì nên cũngkhôngmuốn quấy rầy.
khôngbao lâu cả haiđãvề đến nhà họ Hạ.
Hạ Quảng Vũđicông táckhôngở nhà, Bành Linhđãbảo người giúp việc chuẩn bị xong thức ăn, bản thân cũng tự nấu mấy món đặc biệt chờ hai đứa về ăn.
“Con chàocôạ, con đến ăn chực đây.” Cố Tư Ức ngọt ngào cườinói.
Bành Linh cười tươi: “côchỉ ước gì tuần nào con cũng cùng A Tuyển về nhàcôăn chực thôi.”
Bà xách đỡ mấy túi đựng sách rồi để lên bàn, nhìn cả đống sách tham khảo này, chắc chắnkhôngphải Hạ Chi Tuyển mua rồi, bà liền quay sang khen ngợi Cố Tư Ức: “Vừa mới vào học conđãmua nhiều sách thế à? Tư Ức chăm học quá.”
Cố Tư Ức cực kì xấu hổ, mặt đỏ bừng cả lên, vộinói: “khôngphải đâu ạ, con chỉ chuẩn bị trước thôi…”
Hạ Chi Tuyển nhìn rasựquẫn bách củacô, miệng khẽ nhếch lên.
Đồ ăn ở nhà họ Hạ hơi cay, rất hợp với khẩu vị của Cố Tư Ức, bữa cơm này khiếncôvô cùng thỏa mãn, luôn miệng khen ngon.
Bành Linh càng nhìn càng thíchcôbé này, ngoan ngoãn lễ phép, lại được bố mẹ dạy dỗ tốt, ngồi ăn uống rất đàng hoàng lịchsự, nhìn đúng kiểu tiểu thư khuê các.
Ăn xong, Bành Linhnói: “Tư Ức,côđãdọn riêng cho conmộtphòng rồi đó, tối nay con đừng về nữa, cứ ở nhàcômà ngủ, ngày mai lại cùng A Tuyển về trường.”
Cố Tư Ức cũng ngại từ chối, vui vẻ cườinói: “Con cảm ơn ạ.”
Bành Linh rất chu đáo, còn chuẩn bị trước cả đồ ngủ và đồ để thay cho Cố Tư Ức.
Bà dẫncôvào phòng, lấy quần áo ra chocôxem: “Đều làcôchọn cho con đấy, có thíchkhông?”
Hạ Chi Tuyển đứng ở cạnh cửanói: “Aikhôngbiết lại tưởng hai người mới là mẹ con ruột đấy.”
Bành Linh cườinói: “Mẹ lúc nào chả mong có congái, Tư Ức à, hay là con làm congáinuôi củacônhé?”
“Được ạ.” Cố Tư Ứckhônghề do dự mà đáp lại luôn, làm congáinuôi củacôấythìcũng chính là emgáicủa Hạ Chi Tuyển rồi.
Hạ Chi Tuyển dáng vẻ vốnđanglười nhác lập tức thay đổi thái độ, trầm giọngnói: “Con phản đối.”
mộtlớnmộtnhỏđứng trong phòng đồng loạt quay ra nhìn cậu, chẳng hiểu tại sao.
Bành Linh cười trêunói: “Con sợ mẹ có congáirồithìsẽthiên vị à?”
Người lớn sao toànnóichuyện như đùa thế nhỉ? Hồi trướcthìbảo để Tư Ức làmcôdâunhỏcủa cậu, giờ lại muốn nhận người ta làm congáinuôi, cứ nghĩ gìnóinấy, đúng là tật xấu.
Vì Hạ Chi Tuyển phản đối nên chuyện nàykhôngđiđến đâu cả.
Buổi tối Cố Tư Ức nằmtrêngiườngnóichuyện với mẹ.
côthuận miệng kể cho mẹ chuyệncôHạ muốn nhận mình làm congáinuôi, sau đó khó chịunói: “Mẹkhôngnhìn thấy dáng vẻ củaanhấy lúc đó nênkhôngbiết được đâu, trông ghê lắm ý, cứ làm như con muốn cướp mẹ củaanhấy vậy đó…Làm cho con lúng túng chết được, xấu hổ quáđi.”
Hứa Giai Tuệnói: “Dù saothìchú Hạ cũng làm quan chức lớn, ai cũng ao ước có chút quan hệ với nhà họ, nên có thểanhHạ hơi nhạy cảm thôi.Nhưng mà con cũng phải chú ý nhé, tính con trước nay vẫn vô tư, ở cùnganhHạ cũng nên có chừng mực, đừng có làm người ta khó chịu.”
Cố Tư Ức trở mình ngồi dậy, ngạc nhiên hỏi: “Tính conthìsao chứ, sao lại làm người ta khó chịu ạ?”
“nóichung là con cứ làm cho người ta vui vẻthìngười tasẽkhôngbao giờ bài xích con.”
Cố Tư Ức tràn đầy bi thương.
Hứa Giai Tuệ cònnóichuyện thêm mấy câu, nhưngcôchẳng còn tâm trạng nghe nữa rồi, bèn đáp cho có lệ: “Thôi conkhôngnóinữa đâu, con muốn yên tĩnhmộtmình gặm nhấm vết thương…Con cúp máy đây, chúc mẹ ngủ ngon.”
Cố Tư Ức vứt điện thoại sangmộtbên rồi nằm xuống, thở dài mấy lần.
côcứ tưởng là mình và Hạ Chi Tuyểnđãthân thiết cùng hội cùng thuyền rồi chứ…
Chẳng lẽ con thuyềnnóilật là lật sao?
Bầukhôngkhí vốnđangyên tĩnh, bỗng Cố Tư Ức nghe thấy tiếng đàn dương cầm truyền đến.
Giai điệu du dương phảng phất nỗi buồn, nghe đượcmộtchútthìcônhận ra đây là bài “Lâu đàitrênmây”.
Lòng hiếu kỳ thúc giục Cố Tư Ức xuống giường, ra khỏi phòng,đivề phía phát raâmthanh.
Phòng củacôvà Hạ Chi Tuyển đều ở tầng ba, mà tiếng đàn cũng được phát ra từ phòng khách tầng này.
Trong phòng kháchkhôngbật đèn, chỉ có ánh trăng rọi vào, chàng trai ở trước đàn dương cầm, đắm chìm trong ánh trăng mờ ảo, ngồi đánh đànmộtmình.
Cố Tư Ức đứng ở chỗ rẽ,khôngxakhônggần nhìn góc mặt nghiêng của cậu dưới ánh trăng.
Giờ khắc nàycômớithậtsựcảm nhận đượcsựcao ngạo lạnh lùng và phong thái độc lập của Hạ Chi Tuyển.
Đánh xongmộtbản, Hạ Chi Tuyển nhìn bóng người phản chiếu lạitrênchiếc đàn,nói: “Trốn ở đấy làm gì?”
“Dạ? Em có trốn đâu.” Cố Tư Ức tựa vào góc tườngnói, “Em nghe người tanói, có lúc giữa người với người cần cómộtkhoảng cách an toàn, vượt qua nósẽlàm người takhôngthoải mái.Tính cách củaanhthìlạnh lùng, có thể phải cần khoảng cách xa hơn, cho nên em mới đứng ở đây.”
Hạ Chi Tuyển đóng nắp đàn lại, đứng dậyđivề phía Cố Tư Ức.
côđứng ở trong góc, nhìn thân hình cao lớn của người con traiđangngàymộtlại gần, trong lòng bỗng cảm thấy hơi áp lực, tim đập loạn xạ.
Hạ Chi Tuyểnđitới bên cạnhcôthìdừng lại, cánh tay chống lên tường, từtrêncao nhìn xuốngcô, chậm rãi hỏi: “Emđangbuồn bực vìanhphản đối việc mẹanhnhận em làm congáinuôi đúngkhông?”
“khôngphải, hoàn toànkhôngphải vậy.” Cố Tư Ức phủ nhận, “Sao em lại phải buồn vì chuyệnnhỏnhặt đó chứ?khôngcó chuyện đấy đâu!”
Vì muốn biểuhiệnrasựchânthậtnêncôcòn nởmộtnụ cườithậttươi nữa.
Hạ Chi Tuyển yên lặng nhìncô.
Cố Tư Ức cảm thấy mình sắpkhôngduy trì nổi nụ cười nữa rồi.
Cuối cùng đúng làcôkhônggượng ép thêm được nữa, nụ cười dập tắt, môi mím lại.
Hạ Chi Tuyển búngnhẹlên tráncô,nói: “Cố Tư Ức, emkhônggiỏinóidối đâu, vì cảm xúc của em đều biểuhiệnhết lêntrênmặt rồi.”
“Hả? Có sao?thậtkhông?” Cố Tư Ức giả ngu, hai tai bắt đầu đỏ rực lên.
Qua ánh trăng sáng tỏ, Hạ Chi Tuyển có thể nhìn thấyrõràng mỗimộtsựthay đổi dù lànhỏnhất củacô.
Cậu giơ tay nắm vành tai mềm mại củacô, Cố Tư Ứcđangchột dạ đảo mắt nhìn xung quanh bỗng giật mình sợ hết hồn, nhưmộtcon mèonhỏbị giẫm phải đuôi vậy,côngước mắt lên nhìn Hạ Chi Tuyển, lông mi khẽ run.
Khóe môi Hạ Chi Tuyển thấp thoáng nét cười, ngón cái và ngón trỏ véonhẹcái tai nóng rực của Cố Tư Ức,khôngcó ý muốn buông ra.
Dáng vẻ cậu có phần lười nhác,nói: “anhcũng nghenóilà người nào bị véo taithìsẽkhôngnóidối nữa,anhmuốn nghe lờinóithật.”
Cố Tư Ức nóng bừng hai tai, dưới áp lực tâm lý này,côthậtsựkhôngthểnóidối được nữa, đành nhìn mũi chân Hạ Chi Tuyển rồinói: “Em đúng là…Đúng là có chútkhôngvui…”
“Tại sao?” Cậu tiếp tục hỏi, bàn tay vẫn chưa nhàn rỗi, khóe môi nhếch lên vừa có vẻ xấu xa, nhưng cũng có phần thỏa mãn.
“Em có cảm giác như bị người ta chối bỏ, vì trong lònganhbài xích em nên mới phản đối việc để em làm emgáianh…thậtrathìemkhôngsao đâu, em cũngkhôngnhất quyết là phải có cái danh phận đó, em chỉ nghĩ là nếu làm emgáithìsau này bọn mìnhsẽthân nhau hơn thôi…anhkhôngthíchthìthôi, emthậtsựkhôngcó ý gì đâu,anhđừng nghĩ em phiền phức là tốt rồi.” Cố Tư Ứcnóihết nỗi lòng ra.
Hạ Chi Tuyển khẽ cười: “thìra em lại là người có trái tim thủy tinh.”
Cố Tư Ức xấu hổ lùi ra sau, thoát khỏi bàn tayanh, tinh thần được hồi phục trong thoáng chốc: “Emđãbảo là emkhôngsao rồi mà! Emkhôngcó trái tim thủy tinh!”
Hạ Chi Tuyển dựa vào tường, cười mà nhưkhông, như thểđangvui vẻ nhìnmộtcon vậtnhỏđangtức giận vì bị trêu chọc vậy.
“khôngthèmnóichuyện vớianhnữa, em về phòng ngủ đây.” Cố Tư Ức lẩm bẩmmộtcâu rồi xoay ngườiđi.
“Thứ nhất,anhkhônghề ghét em.”
Giọngnóicó phần mệt mỏi nhưng cũng rất dễ nghe của chàng trai truyền đến từ phía sau.
Cố Tư Ức chợt dừng bước.
“Thứ hai, nếu em muốn gần gũi vớianhhơnthìcó rất nhiều cách.”
“Ví dụ như?”côtò mò quay đầu lại hỏi.
“mộtđề bài đơn giản như vậy mà còn muốnanhphải viết đáp án nữa à?”
“Lại còn tỏ vẻ bí mật nữa.” Cố Tư Ức hậm hừ.
Nhưng mà nghe Hạ Chi Tuyểnnóikhôngghétcôlàcôđãrất vui rồi.
Lúccôđitới trước cửa phòng ngủ, quay đầu lại vẫn thấy Hạ Chi Tuyển đứng đó, dựa vào vách tường, đôi mắt sâu thẳm nhìncô.
Cố Tư Ức lạinói: “anhcũng mauđingủđi, còn nữa,anhđánh piano nghe hay lắm.”
- -
Hôm sau, lúc Cố Tư Ứcđangngồi ăn sáng với hai mẹ con nhà họ HạthìBành Linh ra nghe điện thoại.
Lúc để điện thoại xuống, bà áy náy nhìn Cố Tư Ức,nói: “Ở cơ quan có chút việc nêncôphảiđingay bây giờ, hôm naykhôngở cùng hai đứa được rồi.”
Kế hoạch vốn là buổi sáng Bành Linhsẽđưa hai đứa trẻ đến thăm bảo tàng khoa học, buổi chiềuthìđixem triển lãm nghệ thuật rồi đưa hai đứa về trường.
Cố Tư Ức vộinói: “khôngsao đâu ạ, công việc củacôquan trọng hơn, lần kháccôđưa bọn conđixem cũng được ạ.”
Bành Linh khẽ cười,nóivới Hạ Chi Tuyển: “Con ở cùng emgáinhé, chiềuthìcùng nhau về trường.”
Hạ Chi Tuyểnkhôngđáp lại, gương mặt tỏ ra lạnh nhạt.
Sau khi Bành Linh rờiđi, hai người cũng ăn xong bữa sáng rồi, Cố Tư Ức hỏi Hạ Chi Tuyển: “Thế hôm nay bọn mình làm gì đây?”
“Làm gì cũng được.” Hạ Chi Tuyển đáp rồi đứng dậyđilên gác.
Cố Tư Ứcđitheo sau, hỏi: “anhkhôngvui à?”
“khôngphải.” Cậu trả lời màkhôngquay đầu lại.
“Đúng làanhkhôngvui mà, sao vậy? Vìcôphảiđilàm à?” Cố Tư Ức càngnóicàng kinh ngạc, “khôngphải chứ?anhlớn thế rồi mà vẫnkhôngthể xa bố mẹ sao?”
Hạ Chi Tuyển dừng bước, quay đầu lại nhìn, dáng vẻ tỏ rakhôngmấy kiên nhẫn, lạnh lùngnói: “Nếu từnhỏđến lớn emđãbị cho leo cây vô số lầnthìem có thấy tức giậnkhông?”
Cố Tư Ức sững sờ, ngẩn người nhìn cậu, vài giây sau mớinói: “Ồ, hóa raanhmới là người có trái tim thủy tinh.”
Hạ Chi Tuyển: “…”
Cậu tiện tay vơ lấymộtcon búp bê trang trí rồi ném thẳng vào người Cố Tư Ức.
Cố Tư Ức tóm gọn rồi ôm vào trong ngực, lạch bạch từng bước theo cậu lên gác, cười hì hì khuyên nhủ: “Hồinhỏbố mẹ em cũng thường xuyênkhôngcó nhà, cũng có nhiều chuyệnđãhứa màkhôngthựchiện, bực nhất là có lần mẹ emđãhứa nếu kết quả thi của em đứng trong top 10 của lớpthìsẽmua cho emmộtcon búp bê Barbie bản giới hạn…”
Hạ Chi Tuyểnđivào phòng, Cố Tư Ức cũng vào theo luôn,nóitiếp: “Emđãliều mạng học hành rất khổ cực, kèm theomộtchút may mắn nên kết quả được đứng thứ chín của lớp, mẹ emkhôngngờ là em lại làm đượcthật,nóilàkhôngmua chuẩn bị trước nên hết hàng mất rồi.Lúc đó em vừa giận vừa buồn, khóc ầm ĩ lên, emthậtsựđãrất cố gắng rất nỗ lựcthìmới xếp được thứ chín đấy, lúcđangthi còn phải mạo hiểm vượt phong ba bão táp để nhìn lén bài của đứa học giỏi nhất lớp…”
“Xì…” Hạ Chi Tuyểnkhôngnhịn được mà bật cười, quay lại gõnhẹlên đầucô, “Chẳng có chút tiền đồ nào cả.”
Cố Tư Ức ôm đầunói: “anhnóixem thế có tứckhôngchứ? Emthìngậm đắng nuốt caykhôngphút nào làkhôngchờ mong, thế mà mẹ em lại buôngmộtcâunhẹbẫng cho qua chuyện như thế.Nên là ý, người làm bố mẹ đôi khi cũng mắc lỗi, bọn mình đừng so đo làm gì,khôngthìsẽphải tức giận cả đời đấy.”
“khôngcần em dạy.” Hạ Chi Tuyển ngồi xuống mở máy tính lên, trầm lặng nhìn vào màn hình.
Cậuthìkhôngsao cả, mặc dù bố mẹđãtừng bận rộn đến mức khiến cậu gặp mấy chuyệnkhônghay, nhưng dẫu sao cũngđãlà quá khứ cả rồi.
Còn hôm nay lại là lần đầu tiên Cố Tư Ức tới nhà cậu làm khách.
Cho nên cậu mới hi vọng mẹ mìnhsẽthựchiệnđược lời hứa, cùngcônhóc kia trải quamộtngày chủ nhật vui vẻ, chứkhôngphải chỉ biếtnóimàkhônglàm,nóiđilàđiluôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)