Edit: Ngân Nhi
Cố Tư Ức lại đưa mắt nhìn Hạ Chi Tuyển, bất kể lúc nàothìcậu cũng vẫn là người nổi bật nhất, đẹp trai nhất trong đám đông, đột nhiêncôcảm thấy có lẽ mình nghĩ nhiều quá rồi.
mộtngười tài giỏi xuất chúng lại thanh cao như vậy, sao có thể cùngcôyêuđương cơ chứ?
Hai người họ bây giờ thân nhau thế này, cũng là nhờ mối quan hệ của bố mẹ hai bên thôi.
Hạ Chi Tuyển cuối cùng cũng lên đến đầu hàng, đây là lần đầu tiên cậuđilàm cái chuyện khổ sở thế này, lại còn chỉ vìmộtcốc nước.
…Congáiđúng là phiền phứcthật.
Cậu cầm cốc trà sữa đưa tới, Cố Tư Ức vui vẻ nhận lấy, ngọt ngàonói“Cảm ơnanh”, dáng vẻ vô cùng hạnh phúc.
Hạ Chi Tuyển nhìncôuống trà sữa ngon lành, cảm giáckhôngvui khi phải xếp hàng lập tức tan biến.
“Để em chụp ảnh.” Cố Tư Ức lấy điện thoại ra, để cốc trà sữa của mình kề sát cạnh cốc mà Hạ Chi Tuyển cầm rồi chụp lại hình hai cốc trà sữa.
côđăng bức ảnh lên trang cá nhân, ghi là: Kết thúc tuần đầu tiên của năm cấp ba, vui quá ~
Hạ Chi Tuyển liếc qua, nhận racôđangđăng cái gì, liền thờ ơ hútmộtngụm trà sữa, khóe môi nhếch lên.
Lúcđingang qua khu Games City, Cố Tư Ức hăng háinói: “Bọn mình vào đây chơi nhé?”
Hạ Chi Tuyểnđãkhôngvào mấy khu game này từ mấy năm nay rồi, nhưng thấy hai mắt Cố Tư Ứcđangtrông đợi nhìn mình, cậu đành gật đầu đồng ý, coi như là đưacônhóc này trải quamộtngày nghỉ trọn vẹnđi.
Cố Tư Ức muốn cùng Hạ Chi Tuyển chơi trò nhảy, nhưng Hạ Chi Tuyển phải xincôthứ lỗi cho kẻ bất tài,nói: “anhkhôngbiết chơi, em tự chơiđi.”
Học thức làm cho người ta thông tuệ, nhưng cũng khiến cho người ta trưởng thành sớm.
Hạ Chi Tuyểnthậtsựkhôngcó hứng thú với mấy trò này.
Cố Tư Ức đứngtrênmáy nhảy nhót, Hạ Chi Tuyểnthìbuồn chán đứngmộtgóc chơi trò bóng rổ.
“anhSiêu, nhìncôbé kiađi, cánh tay mảnh khảnh, cặp chân vừa trắng vừa thẳng lại mịn nữa, ngon phết!
“Chậc…”
“Ra dụ tíđianh!anhSiêuđãra taythìdễ như trở bàn tay.”
Tiếngnóichuyện của hai thanh niên truyền vào tai, Hạ Chi Tuyển dừng động tác ném bóng lại, quay đầu nhìn về phía phát ra giọngnói.
Người được gọi làanhSiêuđangđivề phía máy nhảy, Hạ Chi Tuyển vung tay ném bóngđi, quả bóng thẳng hướng đập trúng gáy củaanhta.
Người kia bị choáng đứngkhôngvững, xoay người trợn mắt quát: “Mẹ nó…Thằng chó nào…”
Hạ Chi Tuyển lạnh lùng đứng trước mặtanhta, thân hình cao lớn nhưngkhônggầy yếu, khí thế mạnh mẽ, ánh mắt sắc lạnh.
“Mày có ý gì?” Người đàn ông đó trông khá trẻ, chỉ vào mặt cậunói.
Nhưng dù là ngoại hình hay khí chấtthìcũng thua xamộttrờimộtvực với Hạ Chi Tuyển.
Tên bạnđicùnganhta quan sát Hạ Chi Tuyển, ánh mắt có phần sợ sệt,nói: “Bạngáicậu đấy à?thậtngại quá, bọnanhkhôngbiết.”nóixong liền dùng hết sức lực lôianhSiêuđangtức giậnđi.
Lúcđixa rồianhta mớinói: “Tên đó lai lịchkhôngđơn giản đâu, trước em thấy cục trưởng Lađibên cạnh nó còn phải khúm núm đấy.”
“Mày dọa tao đấy à?”
“Cái thằng đẹp trai đấy emkhôngnhận lầm được đâu.”
Hạ Chi Tuyểnkhôngchơi bóng rổ nữa màđiđến chỗ máy nhảy nhìn Cố Tư Ức chơi.
côbé buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo trắng cộc tay và váy dài màu lam,trênáo còn in hình gấu trúc.
Hai bàn chânđiđôi giày trắngnhỏđanggiẫm lên những phím mũi tênmộtcách rất nhịp nhàng,côbé trắng trẻo cao gầy vui vẻ nở nụ cười, nhìn ngọt ngào hơn cả trà sữa.
Thế nàykhôngđược rồi, Hạ Chi Tuyển vẫy tay vớicô.
Còn chưa hếtmộtván mà, Cố Tư Ức do dựmộtchút rồiđixuống chạy tới chỗ Hạ Chi Tuyển: “Sao vậy?”
Hạ Chi Tuyểnnói: “anhmuốnđimua mấy cuốn sách, theoanhđến nhà sáchđi.”
Tuy rằng Cố Tư Ức còn chưa chơiđã, nhưng dù gì Hạ Chi Tuyển cũng chiềucômà vào đây rồi, giờ cậu ấy muốnđihiệu sách, theo phép lịchsựthìcônên vui vẻ đồng ý mới đúng.
Thế là hai người lạiđivào nhà sách trong khu thương mại.
Cố Tư Ức tưởng là Hạ Chi Tuyển muốn mua sách tham khảo,khôngngờ là cậu ấy lạiđiđến quầy sách khoa học.
côchỉ biếtđitheo sau, buồn chán lấy di động ra xem, thấy các bạn bèđãbình luận rất nhiều vào bức ảnhcômới đăng.
Bạn cấp hai A: “Có vẻ chuyển sang trường mới vui lắm đây ~”
Hướng Lê: “Aaaa, ngày nghỉ cậuđivới Hạ Chi Tuyển đấy à?”
Trương Hân Dịch: “Gato quáđi, mình cũng muốn uống ~”
Mẹ: “anhtrai dẫn conđiuống trà sữa đấy à? Đừng có chỉ biết chơikhôngthôi đấy, phải hỏi hananhtrai chuyện bài vở nhiều vào.”
Bố: “Mẹ connóiphải đó.”
Bây giờ mới chỉ tập quânsựthôi,đãbắt đầuđihọc đâu mà vội học làm gì, Cố Tư Ức nghĩ thầm.
Nhưng mà…Quay đầu nhìn Hạ Chi Tuyển,côkhôngkhỏi cảm thấy xấu hổ, người takhôngnhững giỏi các môntrênlớp mà còn hiểu biết rất nhiều kiến thức bên ngoài nữa, đem ra so sánhthìcôchẳng khác nào dân mù chữ.
“Em ra quầy sách tham khảo xem tí nhé.” Cố Tư Ứcnóivới Hạ Chi Tuyểnmộtcâu rồiđi.
Mù chữkhôngkhóc, phải cố lên!
Cố Tư Ức cầm giỏ lên, tự chọn cho mình sáu bảy quyển sách tham khảo rồi mà vẫn chưa thấy đủ,côvừa chọn sách vừa bừng bừng khí thế lên kế hoạch học hành nghiêm túc.
Cố Tư Ức với tay cố lấy được cuốn sách toán để ở hàngtrêncùng, hơi caomộtchút,côkiễng chân lên,đangđịnh cố lấythìdáng người cao lớn của Hạ Chi Tuyểnđãở ngay sau lưng, cậu chỉ cần giơ tay là có thể dễ dàng cầm được cuốn sách màcômuốn, lại hỏi: “Quyển này à?”
“Đúng rồi ạ!” Cố Tư Ức gật đầu lia lịa đáp.
Hạ Chi Tuyển cầm lấy cuốn sách, cúi đầu, cùng Cố Tư Ức bốn mắt nhìn nhau.
cônhócđangnhìn cậu bằng đôi mắt to tròn ngập nước, cặp lông mi dài chớp chớp như cánh bướm, gương mặt hơi ửng hồng.
Cậu đưa tay ấnnhẹlên đầucô, cheđidáng vẻ khiến cho người ta mất hồn này rồi mới đưa sách chocô,nói: “Của em đây.”
“Cảm ơnanh!” Cố Tư Ức để vào trong giỏ, hỏi: “anhchọn xong chưa?”
“Xong rồi.” Ánh mắt cậu lại nhìn xuống cái giỏcôcầm, “Em định mua hết đống này đấy à?”
“Vâng!” Cố Tư Ức gật đầu đáp.
Hạ Chi Tuyển cầm lấy cái giỏ rồi để lên cái bàn cạnh đó, lấy từng cuốn ra xem, mấy phút sau kết luậnmộtcâu: “Mấy cuốn này chẳng có ích gì cả.”
“Sao lại thế? Tất cả đều là những quyển sách tham khảo mà emđãlựa chọn rất kĩ đấy.”
“Đừng có mua cho có, chọn hai ba quyển là được rồi, mua nhiều chỉ chật chỗ thôi.”
Giọng điệu của Hạ Chi Tuyển rất bình thản, nét mặt cũng hờ hững, ra vẻ mình chỉđangnóiđúngsựthậtthôi.
Nào biết chính điều này lại khiến Cố Tư Ức tức giận,cônói: “Học thần cácanhtoàn coi thường dân chúng như vậy à? Cái gì mà mua cho có chứ, emsẽdựa vào tất cả chỗ sách này để làm việc lớn, em muốn từmộthọc sinh kém vùng lên trở thành học sinh giỏi!”
Hạ Chi Tuyển nhướn màynói: “Em là học sinh kém à?” Cậukhôngbiết điều này đâu đấy.
Nhưng mà qua cách chọn sách học củacôthìcậu cũng có thể đoán ra được rồi.
“Em…” Đúngthật, hai người họ chưa từng học cùng nhau bao giờ, cậu ấy làm sao mà biết được làcôhọc hành thế nào chứ, tự dưng lạinóira mất rồi.
Mất mặt chếtđiđược, Cố Tư Ức vô cùng hối hận, nhưngkhôngthểkhôngđối mặt với thực tại, tự bao biện cho mình: “Trước đây có thể coi là thế, nhưng dù sao bố mẹ cũng cóyêucầu cao với em lắm, sau này emsẽkhôngcòn là học sinh kém nữa!”
Hạ Chi Tuyểnthìchẳng quan tâm làcôhọc có kém haykhông, cậu chỉ thấy bộ dạng vừa xấu hổ vừa rụt rè này củacô…thậtsựrất đángyêu.
“Được, cố gắng lên.” Cậu khẽ cười, giơ tay xoa đầucô.
“…” Cố Tư Ức tự dưngkhôngthích ứng kịp vớisựdịu dàng này của Hạ Chi Tuyển, cảm giác thế nào nhỉ, giống như chủ nhânđangdỗ dành con mèonhỏcủa mình ý.
cônhanh chóng vứt bỏ cái suy nghĩ kì quái đóđi, cầm cái giỏ sách lên để khẳng định chủ quyền,nói: “Tóm lại là chỗ sách này emsẽmua hết.”
“Tùy em thôi.” Hạ Chi Tuyểnkhôngmuốnnóithêm những lời vô ích.
Hai ngườiđitới quầy thu ngân, Cố Tư Ứcnói: “Vừa nãyanhmua trà sữa cho em, bây giờ em trả tiền sách choanh.”nóixong liền lấy tiền ra trả.
Hạ Chi Tuyểnkhôngngăn cản, chỉ yên lặng đứng bên cạnhcô.
Cố Tư Ức xách hai túi sách tođira, Hạ Chi Tuyểnnói: “Đưaanhxách.”
Cố Tư Ức đưa cho Hạ Chi Tuyển chỗ sách của cậu, cũng hơi nặngthật, vìcômua hơi nhiều.
“Đưa cả túi của em choanh.” Hạ Chi Tuyển lạinói.
“Thôi được rồi, em tự xách được mà.” Ở nhà Cố Tư Ức chính là nữ hán tử, thường ngàyđidạo phố với mẹ toàn làcôxách đồ thôi, lâu dần cũng thành thói quen luôn,đivới bạn bècôcũng nhận việc xách đồ, đồ càng nặngthìcôlại càng hăng hái xung phong.
Hạ Chi Tuyển cau mày, giật luôn cái túi trong taycô,nói: “Đừng tự coi mình là đàn ông.”
Ơ…
Cố Tư Ứcđitaykhôngbên cạnh Hạ Chi Tuyển, nhìn đống đồtrêntay cậu mà ngượng ngùng, mấy lần lên tiếng hỏi: “Để em xách giúpanhmộttúi nhé? Cái túi đựng sách của em ý?”
Hạ Chi Tuyển nghe xong chỉ toàn lờđichẳng buồn để ý đếncô, mãi saucômới đành thôi.
Cậunói: “Chơi cũng đủ rồi, bọn mình chuẩn bị về thôi.”
“Vâng.” Cố Tư Ức gật đầu.
Lúc hai ngườiđira chỗ thang cuốnthìCố Tư Ức bất ngờ trông thấy Lục Gia Diệp, Tô Hàn và Chu Kiêu, ba người đóđãbước lên thang để xuống tầng.
Ôi mẹ ơi…Cố Tư Ức kéo Hạ Chi Tuyển lại: “Qua đây qua đây!”
côôm cánh tay cậu, kéo cậu trốn ra đằng sau bức tượng.
“Mấy người Lục Gia Diệpđangở đằng kia đó, tuyệt đốikhôngthể để họ pháthiệnra,khôngthìlúng túng lắm.” Cố Tư Ức rón rén như ăn trộm, cẩn thận thò đầu ra quan sát tình hình.
Hạ Chi Tuyểnthìthế nào cũng được, mà Cố Tư Ức tuy đứng ngoài cuộc nhưng lại sợ lờinóidối bị vạch trần còn hơn cả cậu nữa.
“Ngồi xuống ngồi xuống mau! Cẩn thận họ nhìn thấy đấy!” Cố Tư Ức lại kéo tay lôi Hạ Chi Tuyển ngồi xuống.
Hạ Chi Tuyển bỗng cảm thấy cánh tay mình hình như vừa mới chạm phải thứ gì đó rất mềm…
Ánh mắt cậu nhìn xuống người Cố Tư Ức, pháthiệnra thứ mình đụng vào chính là ngực của người congái…
Gương mặt trắng trẻo của Hạ Chi Tuyển lập tức bị bao phủ bởi sắc hồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










