Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Edit: Ngân Nhi​

Phòng của Hạ Chi Tuyển rất rộng, chia làm hai khu riêng, vừa có chỗ nghỉ ngơi mà vừa có chỗ giải trí.

trêngiá sách cạnh bàn máy tính chất đầy sách, còn có đủ loại robot và mô hình lắp ghép nữa.

Cố Tư Ức nhìn quamộtlượt, các cuốn sách thuộc rất nhiều chủ đề, có thể coi làtrênthông thiên văn dưới tường địa lý.

Lạimộtlần nữacôcảm nhận được khoảng cách giữa mình và học thần.

Cố Tư Ức quay đầu lại, thấy Hạ Chi Tuyểnđanggõ gìtrênmáy tính, màn hìnhhiệnđầy các kí tự.

côhỏi: “anhđanglàm gì đó?”

Hạ Chi Tuyển đáp: “Lập trình.”

côlại hỏi: “Lập trình để làm gì?”

Hạ Chi Tuyển đáp: “Để kiếm tiền.”

Cố Tư Ức: “…Siêu thế.”

Hạ Chi Tuyển vứt ipad chocô: “anhcó việc bậnmộtlát, em ngồi chơi game hay xem phimđi.”

“Được ạ.” Cố Tư Ức khoái trá nhận lấy, “Có tai nghekhôngạ,khônglại làm ồn đếnanh.”

Hạ Chi Tuyển lại vứt chocômộtcái tai nghe.

Cố Tư Ức ngồi xuống thảm, dựa lưng vào ghế sô pha, đeo tai nghe rồi cầm ipad xem anime.

Hạ Chi Tuyển tập trung vùi đầu vào đống kí tự, các ngón tay lướt như baytrênbàn phím.Cậu hoàn thành nốt phần còn dang dở, sau khi thử nghiệm thành côngthìgửi cho bên công ty mà mình hợp tác.

Cậu thở phào, tắt chương trìnhđi, quay người lại nhìn Cố Tư Ức.

cônhóc lười biếng dựa vào ghế sô pha,khôngbiếtđangxem cái gì mà thỉnh thoảng lại cười rung cả người, còn cố lấy tay che miệngkhôngđể phát ra tiếng.

Hạ Chi Tuyển đứng dậy,đitới ngồi xuống bên cạnhcô.

Cố Tư Ức bỏ tai nghe ra hỏi: “anhxong việc rồi à?”

“Ừ.” Cậu gật đầu, mắt liếc nhìn màn hình ipad,thìracôđangxem Slamdunk, “Chưa xem bao giờ à?”

“Em vẫn xem mà, cũng vì bộ này mà em mê bóng rổ lắm đấy, phim này quá hay luôn.”

“Ừ, cùng xemđi.”

“Được thôi.” Cố Tư Ức giơ cái ipad cho cả Hạ Chi Tuyển xem.

côgập chân để ipad lên đầu gối, hai người xem chung nên ngồi rất sát nhau.

Hạ Chi Tuyển đặtmộttay lên đùi,mộttay để gác lên ghế sô pha sau lưngcô.

Cậu cao hơncônên lúc ngồi cũng cao hơn, tầm mắtkhôngnhững nhìn được màn hình mà còn có thể nhìn xuống gương mặtcônữa.

Ngắm hàng mi cong duyên dáng, ngắm cái mũi xinh đẹp, ngắm đôi môi đỏ mọng như quảanhđào…

Cố Tư Ức chăm chú xem phim, còn Hạ Chi Tuyểnthìngồi ngắmcô.

Trong phimđangdiễn ra những trận đấu thể thao đặc sắc cùng tiếng cười đùa của các nhân vật, nhưng cũng chẳng hấp dẫn bằngcô.

Chỗ nào cũng đẹp.

Càng nhìn càng thấy đẹp.

Bàn tayđangvắt ngang sau lưngcôtiện thể giơ lên véo taicômộtcái.

“A!anhlàm sao thế?” Cố Tư Ức quay đầuđi.

Hạ Chi Tuyển nhìncô, như cười nhưkhông: “Cố Tư Ức,anhcảm thấy em rất xinh.”

“…” Bị ánh mắt sâu hút đen láy của Hạ Chi Tuyển nhìn chằm chằm, Cố Tư Ứckhôngkìm chế được mà đỏ mặt.

Chính mình cũng cảm nhận được điều này nêncôcàng xấu hổ hơn, quay người đưa lưng về phía Hạ Chi Tuyển, hậm hừnói: “Em vẫn xinh mà, cầnanhphảinóisao.”

Đúng vậy đó, từnhỏđến lớn cáccôcác chú và các bạn ai cũng khencôxinh mà.

Nhưng nghe người tanóithìcôchỉ mỉm cười cho qua thôi, thế mà sao Hạ Chi Tuyểnnóithìcôlại mất tự nhiên như thế nhỉ?

Hạ Chi Tuyển nhìn lưngcô, nét cười trong mắt càng thêmrõràng.

Cảm xúc khó chịu bị đè nén bởi những chuyện cũ ùa về giờđãhoàn toàn tan biến như làn khói.

Người giúp việc tới gõ cửa gọi hai ngườiđiăn cơm trưa, Cố Tư Ức như nhận được lệnh đặc xá, vội vội vàng vàng đứng dậy chạy ra khỏi phòng, thoát khỏi bầukhôngkhí bí bách này.

Hạ Chi Tuyển lười biếng đứng lên,khôngnhanhkhôngchậmđitheo saucô, sắc mặt rất bình thường.

Ăn trưa xong, Hạ Chi Tuyển hỏi: “Chiều nay em muốn làm gì?”

Cố Tư Ức suy nghĩmộtlát rồinói: “Cũng chẳng còn nhiều thời gian nữa là phải quay về trường rồi, bọn mình đến trung tâm thương mại nhé, em muốn mua ít đồ mang về trường.”

“Vẫn muốn mua sách nữa à?” Hạ Chi Tuyển trêu.

Cố Tư Ức: “…”

khôngmuốn để ý đến cái người này nữa!

Nghe Cố Tư Ức hỏi, cậu chỉ đáp cho có: “Đôi nào cũng đẹp.”

Cố Tư Ức chợt nhận ra làanhcó phần mệt mỏi, rất ngượng ngùng mànói: “anhtìm chỗ nào đó ngồiđi.”

“khôngsao.” Hạ Chi Tuyển nhìn mấy đôi giày mà Cố Tư Ứcđangđắn đo lựa chọn,thậtrathìcậu thấy nó chẳng khác nhau mấy, nhưng vìkhôngmuốn tỏ ra hời hợt nên cậu bèn chỉ đạimộtđôi: “Cái này được đấy.”

“Á, em cũng thấy thế, vậy chọn cái nàyđi!” Cố Tư Ức vui vẻ lấy đôi dép xuống.

Tiếp theocôlại tiếp tục chinh chiến ở những khu vực khác, Hạ Chi Tuyểnthìđibên cạnh giúpcôđẩy xe đồ, bên trong đựng toàn chiến lợi phẩm củacô.

Hạ Chi Tuyển quan sát đống đồ,nói: “Em thích mua sắmthậtđấy, xem ra chồng em sau này màkhôngcó tiềnthìkhôngđược rồi.”

Cố Tư Ức quýnh lên: “Đây là em mua cả cho mấy bạn mà.”

Vì muốn gia tăngsựtin tưởng,côcòn giải thíchrõràng: “Cái gối này là mua cho Hướng Lê, cái cốc là mua cho Hân Dịch, hôm nọ bạn ý khen cốc em đẹp nên giờ em mua cho bạn ýmộtcái giống hệt luôn, còn đôi dép là mua cho Duy Duy…”

Hạ Chi Tuyển nhướn màynói: “Em mua hộ à?”

“khôngphải, là quà em tặng các bạn.” Cố Tư Ức rất cảm kích những người bạn ấy, trong lúccôkhôngđược mọi người chào đónthìhọđãchủ độngđitới kết bạn vớicô, người nào đối tốt vớicô,côsẽđối tốt lại với họ gấp nhiều lần.

“À.” Hạ Chi Tuyển hờ hững đáp.

Cố Tư Ức sau khiđãmua được kha kháthìnóivới Hạ Chi Tuyển: “Em ra chỗ đồ ăn vặt mua mấy thứ, đẩy xe đến đấy bất tiện lắm,anhở khu nghỉ chờ em nhé, emsẽquay lại ngay.”

“Được.” Hạ Chi Tuyển ngồi xuống, buồn chán nghịch điện thoại.

Hôm nay cậu mặc đồ rất thoải mái, áo sáng màu và quần dài màu tối, dáng vẻ lười nhác nhưngkhônglàm átđikhí chất cao ngạo lạnh lùng và gương mặt đẹp trai, mấycôgáiđingang qua đều phải quay đầu nhìn, có người còn đứng ởmộtgóc lén chụp hình lại, những ai bạo dạn đến gầnthìđều phải chịu ấm ức mà bỏđi.

khônglâu sau Cố Tư Ứcđãcầm đồ trở lại, Hạ Chi Tuyển cất điện thoạiđirồi đứng dậy.

Cố Tư Ức đưa choanhmộtcái túi: “Choanhnày.”

“Gì vậy?” Hạ Chi Tuyển nhận lấy rồi mở ra xem.

“Có socola dâu tây, kẹo cầu vồng, kẹo dẻo…Em toàn chọn những loại được mọi ngườiyêuthích nhấttrênmạng đấy, dù sao cũng đều là kẹo ngọt màanhthích.” Cố Tư Ức pháthiệnra là Hạ Chi Tuyển rất thích ăn kẹo, có hôm ngồi trong giờ tự học buổi sáng cũng phải ănmộtviên kẹo, người ta ngồi họcthìkhí thế ngất trời, còn Hạ Chi Tuyểnthìvừa ăn kẹo vừa đọc sách, nhìn nhàn hạ nhưđichơi vậy, hơn nữa lại còn rất đẹp trai đángyêu.

“Sao lại mua mấy cái này choanh?” Hạ Chi Tuyển hỏi.

“Là quà tặnganhđó, cảm ơnanhđãcùng em trải quamộtngày chủ nhật rất vui vẻ.” Cố Tư Ức cườinói.

“À…”cônhóc nàythậtsựrất biết lấy lòng người khác đấy.

- -

trênđường trở lại trường, Hạ Chi Tuyển vẫn là người xách tất cả đồ.

Cố Tư Ức thích ứng rất nhanh, lần trước còn thấy ngại, nhưng lần nàyđãyên lặng hưởng thụ cảm giác được con trai chăm sóc rồi, cũng thích lắm,côlặng lẽ liếc nhìn Hạ Chi Tuyển cao lớn đẹp traiđibên cạnh, híp mắt cười.

“Em cười gì?”

“Hả? Em có cười sao?”

“Ngốc.” Cậu phì cười.

Dọc đườngđikhôngngừng có người chào hỏi Cố Tư Ức.

“Cố Tư Ức ơi ~”

“A, Tư Ức ơi ~ Cậu về trường rồi à ~”

“Tư Ức ơi ~ Tư Ức ơi ~”

“Tư Ức cuối tuần ở vớianhtrai đó à ~”

“Cố Tư Ức ~”

“Tư Ức ~ Cùngđiăn tốikhông?”

Cố Tư Ức liên tục đáp lại mọi người.

Đợi đến khicôrảnh rang đượcmộtchút, Hạ Chi Tuyển mớinói: “Quan hệ tốtthậtđấy.”

Cố Tư Ức cười khúc khích: “Bình thườngkhôngvậy đâu, hôm nay là trường hợp đặc biệt đấy,anhcó biết tại saokhông?”

Hạ Chi Tuyển lạnh nhạtnói: “khôngmuốn biết.”

“…” Cố Tư Ức định thừa nước đục thả câu, nào ngờ lại bị người ta vùi xuống hố rồi.

côthở dài, chân thànhnói: “anhmà cứ như vậythìsẽkhôngcó bạn đâu, biếtkhônghả?”

“khôngsao cả.”

“Được rồi, tiếp tục chủ đề lúc nãy nhé,thậtrakhôngphải là em quan hệ tốt đâu, mà là vì hôm nayanhđicùng em đấy, bọn mình cùng nhau về trường, bọn họ nhiệt tình chào hỏi em là để gâysựchú ý vớianh.”

Cố Tư Ứckhônghềnóisuông, mà là mấy lần tán gẫu với mấycôbạn, ai cũng muốncônóimấy lời hay ho với Hạ Chi Tuyển, tranh thủ lưu lại chút ấn tượng với nam thần của họ.

“anhkhôngbiết làanhđược các bạn nữyêuthích thế nào đâu, bọn họ còn muốn xếp hàng lấy lòngcôem chồng tương lai là em đó…” Cố Tư Ứcnóixong liền bật cười, nhờ cóanhmàcôđược trải nghiệm cảm giác được làm vầng trăng sáng giữa các vì sao rồi.

“côem chồng?” Hạ Chi Tuyển dò xét nhìncô.

Sao cậu lại cảm thấy khó chịu với dáng vẻ vui sướng này củacônhỉ?

Cố Tư Ức cười đáp: “Đúng vậy,côemgáilà em đây được dịp cáo mượn oai hùm, hưởng ké chút hào quang từanhđấy.”

Còn chưađiđến kí túc xáthìHạ Chi Tuyểnđãđưa đống đồ cho Cố Tư Ức,nói: “anhcó chút việc bận, emđimộtmình về phòngđi.”

Cố Tư Ức nhận lấy rồi đáp: “Vâng, cảm ơnanhtrai nhé,anhcứđilàm việc củaanhđi.”

Hạ Chi Tuyển nhìncô, gằn từng chữ: “Sau này đừng có gọianhlàanhtrai nữa.”

Ơ…

“anhkhôngcó emgáinào hết.” Hạ Chi Tuyển lạnh lùngnóirồi nghênh ngang rờiđi.

“…???”

“…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc