Nhiệt độ đột ngột rơi xuống âm ba mươi độ. Những vùng vĩ độ cao hạ nhiệt nhanh hơn, lạnh hơn, chỉ trong chốc lát đã biến thành vùng băng giá.
Khi loài người chật vật vượt qua được mùa rét thảm khốc ấy, các chính phủ bắt đầu chiêu mộ dị năng giả, lập đội chiến đấu chuyên nghiệp với mức đãi ngộ chưa từng có. Nhưng ngày yên ổn chẳng kéo dài bao lâu.
Ngay sau đó là đợt nắng nóng như thiêu như đốt. Con trai cô không qua khỏi.
Rồi đến thời kỳ đêm đen kéo dài vô tận, giống như một cơn ác mộng không tìm thấy cửa ra.
Chồng cô, Chu Tử Lễ, chết trên đường di tản cùng đoàn người. Khi ấy tận thế mới chỉ bước sang năm thứ hai.
Động vật, thực vật biến đổi không ngừng. Con người chen lấn, cướp giật từng tấc đất sống sót. Trái đất giống như một địa ngục không có đường lui.
Thường Thành Mỹ sống được đến năm thứ mười của mạt thế. Cô bị chính phủ gọi vào đội quân dị năng, trở thành một chiến binh. Mỗi lần lên đường làm nhiệm vụ, đồng đội lại tụm lại đùa giỡn, nói về những điều họ mong mỏi trong quá khứ và tương lai. Cô cũng cười, nói rằng nếu có thể sống lại, nhất định sẽ tự tay kết liễu cả nhà mình, không muốn ai tiếp tục chịu khổ ở nơi này, chết sớm còn hơn sống dở chết dở.
Vị huấn luyện viên nghiêm khắc của cô thường trêu rằng dù có sống lại, cô cũng không nỡ xuống tay với chồng mình.
Nghĩ đến những người đồng đội ấy, lòng cô chợt nhói. Giờ cô chết rồi, trong đội của họ lại thiếu đi thêm một người.
Cô hạ mắt nhìn chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay. Trên màn hình hiện lên: Ngày 17 tháng 1, sáu giờ mười bốn phút.
Còn mười một ngày nữa là tận thế bắt đầu.
Cô nhìn sang chiếc máy pha cà phê viên nén đặt trên bàn ăn, bèn bấm nút pha một ly caramel macchiato. Đã bao lâu rồi cô không được uống thứ này?
Trong mắt Thường Thành Mỹ lóe lên ánh sáng lạnh. Dù là vì lý do gì… cô sẽ không bao giờ cho ai cơ hội làm tổn thương mình lần nữa.
Khi đang thất thần, ý thức cô đột ngột bị kéo vào một không gian khác. Dị năng không gian – sức mạnh đã theo cô suốt mười năm tàn khốc kia – vẫn còn, và đã theo cô sống lại.
Cô khẽ lắc mình, cả người liền tiến vào bên trong không gian. Bên trong, những giá đỡ trống không, nối thành hàng dài. Xa hơn nữa là sương mù bao phủ, gần đó có một hồ nước nhỏ. Cạnh hồ dựng một căn nhà container cũ mà cô từng nhặt được trong mạt thế, tiếc rằng không thể lấy nguyên cả ngôi biệt thự bên cạnh vì không sờ được đến móng, đành ấm ức thu tạm cái nhà đơn sơ này làm chỗ nghỉ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
