Không gian vẫn giống y như kiếp trước. Khi mới thức tỉnh dị năng, nó đã rộng hơn của người khác. Mười năm mạt thế, cô đã dốc sức nâng cấp, mới đạt được quy mô này. Nhưng nhược điểm vẫn còn: Chỉ thu được những thứ cô chạm tay vào được, và chỉ thu được vật chết.
Nghĩ đến đây, Thường Thành+ Mỹ chậm rãi uống tiếp ly caramel macchiato, hương thơm lan ra, một buổi sáng yên tĩnh khó có được.
Trong nhà vang lên tiếng động. Chắc Chu Tử Lễ đã thức. Cô vẫn ngồi yên. Người đàn ông nhiều năm đã nằm lại giữa đường di tản kia, từ phòng ngủ bước ra, nhìn thấy cô ngồi ở bàn liền hỏi:
“Hôm nay đâu phải đi làm, sao em dậy sớm thế?”
Anh ta nói xong thì ghé qua xem con trai đã tỉnh chưa.
Thường Thành Mỹ cố nhớ lại, nhưng chẳng thể tìm ra ngày này năm đó cô đã làm gì.
Cô nhìn bóng lưng người đàn ông từng gắn bó mười mấy năm trời, trong lòng lặng lẽ tính toán. Đợi đến lúc mạt thế kéo tới, cả nhà phải ở cùng nhau. Cô từng nói lời cay nghiệt rằng nếu được sống lại, sẽ tự tay đưa cả nhà đi trước để không ai phải chịu khổ trong mười năm địa ngục ấy nữa. Lời đã nói thì phải làm. Chu Tử Lễ đáng thương này, chí ít cũng nên rời đi trong sạch và có thể diện, xem như trả xong tình nghĩa vợ chồng.
Cô hỏi:
“Hôm nay chúng ta định làm gì?”
Chu Tử Lễ nhìn cô, hơi khó hiểu:
“Tối qua em nói mệt, muốn ngủ cho đã mà? Đổi ý rồi hả? Muốn ra ngoài chơi? Hay gặp Tử Câm?”
Cơn đau nhói ở ngực khiến Thường Thành Mỹ nhớ lại tất cả. Giọng cô lạnh đi:
“Đừng nhắc đến cô ta. Chỉ cần nghe tên thôi là ngực em lại đau.”
…
Được sống lại thì cứ bình tĩnh mà sống.
Mười năm vật lộn trong mạt thế đã dạy Thường Thành Mỹ một chuyện: Chỉ có hiện tại là thật. Đừng trông chờ ngày mai, vì cái chết và ngày mai… không biết thứ nào đến trước.
“Tiểu Mỹ, mì gói của em xong rồi. Không ăn nhanh là nở hết đấy.”
Thành Mỹ trở lại bàn ăn.
Cô sững người nhìn bát mì còn bốc khói. Cổ họng khô khốc, nước bọt không ngừng nuốt xuống.
Trước tiên cúi xuống ngửi một chút. Cái hương vị mà cô nhớ đến cả trong mơ… đúng rồi, chính là nó. Mì bò kho.
Cô đẩy cuốn sách đang đè lên nắp hộp, mở ra. Làn hơi thơm nồng lập tức ùa vào mũi.
Cầm chiếc nĩa nhỏ, cô đưa ngay một vắt mì nóng vào miệng.
Hương vị gia vị tan ra trên đầu lưỡi. Đúng là mùi vị của ký ức. Mùi hương này không phải kiểu nấu nướng bình thường có thể làm giống được. Cái vị đậm đà này khiến cô có cảm giác như chỉ cần đứng dậy là có thể đi chém đứt cổ một con thú biến dị ngay lập tức.
Cô ăn mấy miếng liền, nóng đến tê cả hàm trên.
Ai mà ngờ được thứ bị coi là đồ ăn vặt, bị chê không bổ dưỡng, trong mạt thế lại biến thành vật khó có được như vậy.
Những lần thời tiết lạnh buốt rồi nóng cháy đã không chỉ kéo sập trật tự xã hội, mà còn phá hỏng cả dây chuyền sản xuất của loài người. Mười năm trôi qua, thế giới vẫn chưa khôi phục nổi nền công nghiệp.
Những món đồ sản xuất công nghiệp như thế này… đều biến thành tài nguyên xa xỉ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
