Chu Húc An vẫn đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa, híp mắt suy ngẫm rồi lên tiếng dò hỏi Lương Tĩnh Uyển: "Cô đến văn phòng luật Lâm Đô đó à? Sao buổi sáng lúc đi làm, tôi lại không thấy cô nhỉ."
"Hôm nay cô không những không đi giày cao gót mà còn để mặt mộc, chẳng giống phong cách đi làm thường ngày của cô chút nào."
Từng câu từng chữ của Chu Húc An chỉ thiếu điều đâm thẳng vào tim đen rằng cô đã ngủ quên mà thôi.
"Đi pha cho luật sư Lương một tách trà đi." Người cất lời là Cố Chính Sâm, anh đang hướng về phía Lâm Nguyên mà phân phó.
Lời này vừa thốt ra, rõ ràng là muốn cho qua chuyện Lương Tĩnh Uyển đi muộn. Cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Điện thoại đổ chuông, Cố Chính Sâm bắt máy. Anh xoay người đối diện với cửa sổ kính sát đất, một tay đút vào túi quần. Cả người anh đắm chìm trong ánh nắng mặt trời, tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo. Nét mặt anh nghiêm nghị, dẫu đang ở trong phòng làm việc riêng cũng chẳng hề lộ ra vẻ buông lỏng nào. Cà vạt thắt gọn gàng ngay dưới hầu kết, áo sơ mi phẳng phiu không một nếp nhăn.
Lương Tĩnh Uyển một mặt hững hờ đáp lời Chu Húc An, mặt khác lại lén lút liếc mắt sang. Cảnh đẹp cách đó chẳng xa lọt thỏm vào tầm mắt cô: âu phục bọc lấy vóc dáng vai rộng eo thon, vòng ba săn chắc.
Biểu cảm trắng trợn chẳng hề che đậy ấy phản chiếu qua tấm gương, lọt vào đôi mắt Cố Chính Sâm. Trong mắt anh chợt lóe lên ý cười.
Nụ cười nhạt nhòa ấy cũng bị Lâm Nguyên vừa đẩy cửa bước vào bắt gặp. Trên tay anh ta đang bưng một tách trà, nhìn thấy cảnh tượng này, bước chân bất giác chậm lại. Cố Chính Sâm cũng để ý thấy Lâm Nguyên, bàn tay đút trong túi quần ung dung rút ra, úp sấp mặt gương xuống.
Nhìn thấy Lâm Nguyên bước vào, Lương Tĩnh Uyển vội tém lại biểu cảm, trở về với dáng vẻ Tiểu Lương khép nép thường ngày, dịu giọng nói tiếng cảm ơn.
"Sao trông cô có vẻ sợ lão Cố thế?"
Nghe thấy câu này, Lương Tĩnh Uyển khẽ chau mày. Cô thể hiện rõ ràng đến mức ai ai cũng nhìn ra rồi sao?
Tiếng lầm bầm suy tư cất lên: "Ừm…"
"Tiếp xúc nhiều rồi sẽ quen thôi, lão Cố không đáng sợ như cô nghĩ đâu," Chu Húc An nói đỡ cho cậu bạn thân: "Cô xem, đây chẳng phải là cơ hội tốt để hai người làm quen sao."
Lương Tĩnh Uyển cười khẩy mấy tiếng, hạ thấp giọng, nghiến răng ken két: "Hờ hờ, anh không mở miệng thì chẳng ai bảo anh bị câm đâu."
Ngoài việc liên tiếp gặp phải mấy chuyện bẽ mặt, điều quan trọng nhất là lời ông Lương từng dặn dò. Cố Chính Sâm nào phải là nhân vật tầm thường. Đến ông Lương lăn lộn trên thương trường hơn ba mươi năm còn đánh giá Cố Chính Sâm như vậy, hiển nhiên Lương Tĩnh Uyển phải giấu nhẹm cái đuôi của mình đi rồi. Cố Chính Sâm vừa cúp máy liền sải bước tiến về phía ghế sô pha, ngồi xuống đối diện với cô. Bầu không khí căng thẳng lại bao trùm khắp căn phòng.
Lương Tĩnh Uyển đưa tay bưng tách trà trước mặt lên, cúi đầu nhấp một ngụm hòng xua đi sự gượng gạo. Nhưng cô lại quên béng mất trà vẫn còn đang nóng rực. Cô vội vàng rút vài tờ khăn giấy, xui xẻo thay đầu lưỡi đã bị bỏng mất rồi.
Chu Húc An nghệt mặt ra. Anh ta nào hay biết rốt cuộc giữa hai người này đã xảy ra cơ sự gì, chỉ biết tặc lưỡi. Cớ sao một kẻ trời không sợ đất không sợ, đến ông bố ruột mà còn dám vỗ bàn quát tháo lại e dè lão Cố đến nhường này. Bất lực, anh ta thầm lắc đầu, thật chẳng còn mắt mũi nào mà nhìn!
…
Trong nhà vệ sinh, Lương Tĩnh Uyển cũng nhận thức được tình trạng của mình đang rất bất ổn. Cô vốc nước lạnh vỗ lên mặt, thu dọn lại mớ cảm xúc hỗn độn, xốc lại tinh thần làm việc.
Vừa bước vào cửa, cô đã trở lại làm một luật sư Lương như ban đầu. Đối mặt với bản hợp đồng được đưa tới, cô bắt đầu chải chuốt lại từng li từng tí.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến buổi trưa.
Lương Tĩnh Uyển vốn chưa bỏ bụng tí gì vào buổi sáng, nay đã đói meo đói mốc. Nhưng đúng lúc giữa trưa, phần ăn cô đặt ship phải hơn một tiếng đồng hồ nữa mới được giao tới. Cô gục đầu lên tay vịn sô pha, dán mắt chòng chọc vào định vị của người giao hàng. Cảm xúc cũng trồi sụt theo khoảng cách xa gần của anh ta.
Cố Chính Sâm giữa chừng đã đi họp, để lại cô ngồi bơ vơ ở đây ngót nghét hai tiếng đồng hồ. Cô cúi đầu xem đồng hồ đeo tay, hai kim đều đã nhích qua mốc mười hai giờ, thế nhưng cánh cửa phòng họp vẫn im lìm chưa có dấu hiệu mở ra. Cô thầm bái phục mấy vị quản lý cấp cao này sát đất.
Trước khi người giao hàng đến, Cố Chính Sâm đã đẩy cửa bước vào trước.
Nghe thấy tiếng động, Lương Tĩnh Uyển bất giác ngồi thẳng lưng, ánh mắt hướng về phía cửa, lộ rõ vẻ mong chờ thiết tha.
Điếu thuốc ngậm hờ trên đôi môi mỏng. Anh xoay người đóng cửa lại, lúc quay đầu lại thì điếu thuốc đã nằm kẹp giữa những ngón tay. Anh phả ra một làn khói mỏng, lên tiếng hỏi: "Vẫn chưa ăn trưa sao?"
Khói thuốc lượn lờ vấn vít quanh mày mắt Cố Chính Sâm. Lương Tĩnh Uyển săm soi anh, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ có phần hơi lạc quẻ: Phổi của Cố Chính Sâm liệu có ổn không nhỉ? Mới có một buổi sáng thôi mà gạt tàn đã chất đống bốn mẩu thuốc lá rồi.
Lương Tĩnh Uyển gật đầu cái rụp: "Đồ ăn vẫn chưa giao tới ạ."
"Sao không xuống nhà ăn nhân viên?"
Lương Tĩnh Uyển ngượng ngùng đáp: "Cháu không có thẻ nhân viên nên không vào được. Cháu đứng đợi ở cửa một lúc lâu cũng chẳng thấy ai ra cả."
Cố Chính Sâm vươn tay dụi điếu thuốc vào gạt tàn, đưa tay nới lỏng cà vạt, gọi Lâm Nguyên mang cơm vào.
Lương Tĩnh Uyển đắn đo, đồ ăn đặt ngoài cũng sắp tới rồi, nhưng nếu phải ngồi ăn cùng mâm với Cố Chính Sâm trong phòng làm việc, e là cô… nuốt không trôi. Vậy nên cô bèn uyển chuyển khước từ: "Chủ tịch Cố không cần phiền phức vậy đâu ạ, cháu đã đặt đồ ăn rồi."
"Vào giờ này, đồ ăn giao tới phải chờ lâu lắm, chẳng nhẽ cô định để bụng đói meo mãi sao."
Anh vừa dứt lời, cái bụng nhỏ của Lương Tĩnh Uyển liền réo lên ùng ục, hệt như đang hùa theo lời anh nói vậy.
Làn da trắng nõn nà của cô lan ra một mảng ửng hồng, đỏ bừng lan tận mang tai. Lương Tĩnh Uyển đành đón lấy hộp cơm hộp từ tay Lâm Nguyên.
Cô định ra ngoài ăn, nhưng Cố Chính Sâm lại hất cằm: "Ngồi sô pha ăn đi."
Lương Tĩnh Uyển đành bó tay, cúi đầu cố gắng lờ anh đi. Chẳng mấy chốc, Lâm Nguyên bước vào, cầm theo một cốc sữa bò đưa cho cô.
Lương Tĩnh Uyển nhẹ giọng cảm ơn.
Thấy Cố Chính Sâm cứ đứng tựa vào chiếc bàn làm việc khổng lồ, dáng vẻ như chẳng hề có ý định dùng bữa, Lương Tĩnh Uyển tò mò cất tiếng hỏi: "Chủ tịch Cố không ăn cơm ạ?"
Cố Chính Sâm hé đôi môi mỏng: "Lúc họp tôi ăn rồi."
Lương Tĩnh Uyển hơi ngớ người, cô còn tưởng phần cơm này là của Cố Chính Sâm, nào ngờ… Nhưng cô hiểu mà, mấy vị sếp lớn thì sao có thể để bụng mình phải chịu ủy khuất chứ.
Kẻ bóc lột đáng ghét!
Lương Tĩnh Uyển bĩu môi, ngửa cổ nốc một ngụm sữa bò thật to. Cảm giác sau lưng như có gai đâm, cô nhận ra ánh nhìn chằm chằm của Cố Chính Sâm, nhưng cô lại ráng lờ đi bằng được.
Nửa tiếng sau, Lương Tĩnh Uyển gập hộp cơm lại. Vừa nhấc mắt lên, cô đã bắt gặp ánh mắt Cố Chính Sâm đang soi mói đĩa thức ăn thừa của mình. Mấy món rau củ quả như cà rốt, cà chua,… đều bị cô gắp ra bỏ vào một góc khay, các loại rau xanh cũng y hệt, chiếc đũa chưa từng đụng tới lấy một lần.
Ánh mắt cô lẩn tránh, rõ ràng là có tật giật mình.
Lương Tĩnh Uyển ném hộp cơm vào thùng rác, vén lọn tóc lòa xòa ra sau tai, xoay người lại, hai tay đan vào nhau đặt trước ngực: "Bản hợp đồng này cháu đã điều chỉnh gần xong rồi…"
Cô muốn nói lại thôi.
Dường như Cố Chính Sâm đã nhìn thấu được tâm tư của cô. Anh rũ mắt, ánh nhìn rơi xuống người Lương Tĩnh Uyển, đôi ngươi thâm trầm ánh lên vẻ dò xét: "Sao thế, cô muốn đi à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

