"Mẹ kiếp… xác chết vùng dậy à?" Trong đáy lòng Lương Tĩnh Uyển chầm chậm nảy ra ba dấu chấm hỏi.
"Mẹ kế."
Lương Tĩnh Uyển bừng tỉnh ngộ cất lên một tiếng "ồ", kéo dài giọng điệu.
"Hôm qua mình đến câu lạc bộ làm spa, ở chung phòng với bà ta. Mình nhìn thấy thông tin đăng ký hội viên của bà ta, sau đó liền sai người đi điều tra. Cậu có biết mình phát hiện ra chuyện gì không?" Hứa Ngôn cố làm ra vẻ thần bí lên tiếng hỏi.
Lương Tĩnh Uyển cũng phối hợp mở lời: "Phát hiện ra chuyện gì?"
"Bà ta ở bên ngoài cũng sinh cho nhà họ Tịch một đứa con trai, luôn mưu tính để nhà họ Tịch nhận mặt mang về. Nhưng đứa con trai kia của bà ta lại chẳng làm nên trò trống gì, còn bao nuôi một nữ sinh đại học ở bên ngoài. Cho nên hôm đó, ý định ban đầu của bà ta là muốn hẹn cô nữ sinh kia ra, ném tiền để đuổi cô ta đi. Quan trọng là, cậu có biết con trai bà ta bao nhiêu tuổi rồi không?" Hứa Ngôn tự hỏi tự trả lời: "Hai mươi tuổi, chỉ cách Tịch Cảnh Trình đúng ba tuổi. Thế nhưng mẹ của Tịch Cảnh Trình lại qua đời vào năm hắn năm tuổi, vậy chẳng phải tương đương với việc cục trưởng Tịch trong lúc còn hôn thú đã…"
Trọng tâm chú ý của Lương Tĩnh Uyển căn bản không đặt ở tin đồn nhảm này. Nét mặt cô ngược lại có phần hoang mang, tò mò lên tiếng hỏi, ngắt ngang lời Hứa Ngôn: "Bây giờ cậu đã sa sút tới mức phải đi ghép chung phòng spa với người khác rồi sao?"
Đối diện với ánh mắt phảng phất vẻ thương xót của Lương Tĩnh Uyển, Hứa Ngôn hít sâu một hơi: "Lương Tiểu Uyển…"
Chưa đợi Hứa Ngôn cất lời, Lương Tĩnh Uyển đứng thẳng người dậy, sau đó vươn tay trái vỗ vỗ lên vai cô bạn: "Có khó khăn gì cứ nói với người làm chị đây."
Dứt lời, cô còn buông tiếng thở dài, mặc kệ Hứa Ngôn ở phía sau, thẳng thừng vặn tay nắm cửa, bước ra khỏi buồng thang bộ.
Vừa bước tới văn phòng, cô liền chạm mặt Chu Húc An.
Ánh mắt Lương Tĩnh Uyển hiện lên vẻ kinh ngạc, nhanh như vậy đã xong rồi sao? Ngoài miệng cô vẫn cất lời chào hỏi: "Luật sư Chu."
"Anh Húc An."
"Cô đến đúng lúc lắm. Gần đây Trung Vinh có một dự án hợp tác muốn mời luật sư của văn phòng chúng ta làm cố vấn. Vốn dĩ chuyện này do tôi đích thân tiếp nhận, nhưng dạo này tôi đang bận bịu chuẩn bị cho tiệc đính hôn, nên tôi tính để cô đi."
"Từ chối vô hiệu." Trông thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của Lương Tĩnh Uyển, Chu Húc An thong thả buông một câu.
Chu Húc An đút hai tay vào túi quần: "Chị Từ Dĩnh của cô bảo tôi phải quan tâm chiếu cố cô nhiều hơn."
Vứt lại một câu, Chu Húc An xoay người bước về văn phòng.
Thấy Lương Tĩnh Uyển lộ vẻ sống không còn gì luyến tiếc, cả người ủ rũ rã rời, Hứa Ngôn bèn hỏi thăm nguyên do.
Lương Tĩnh Uyển nhoài người nằm dài trên mặt bàn, thở vắn than dài: "Haizz, cậu không hiểu đâu."
"Cậu không quan tâm đến mấy tin đồn nhảm chút nào sao?" Hứa Ngôn chớp chớp đôi mắt to tròn.
"Chuyện này, bố mẹ mình đã kể với mình từ lâu rồi, huống hồ bản thân Tịch Cảnh Trình cũng biết rõ."
Một câu nói đã làm bại lộ cả một bí mật động trời.
Sắc mặt Lương Tĩnh Uyển vô cùng bình thản. Cô vươn tay vuốt lại cái cằm đang ngoác ra vì kinh ngạc của Hứa Ngôn: "Ngoan nào, đừng có giật mình như thế."
Tinh thần Hứa Ngôn ngẩn ngơ, chật vật cất tiếng: "Tịch Cảnh Trình cũng biết sao?"
Lương Tĩnh Uyển mở máy tính lên, gật gật đầu, đáp lời: "Biết từ rất lâu rồi."
Hứa Ngôn vẫn muốn gặng hỏi thêm gì đó, nhưng mấy người đồng nghiệp đã lác đác kéo nhau về. Cô ấy đành tự giác ngậm miệng lại, rời khỏi văn phòng luật.
Suốt cả buổi chiều, Lương Tĩnh Uyển đều thẫn thờ không yên. Một tay cô chống cằm, tay kia cầm cây bút đen vẽ bậy vẽ bạ lên tờ giấy nháp. May mà cô cũng chẳng có vụ kiện nào cần xử lý. Thời gian hiển thị trên màn hình máy tính sắp nhích tới mốc năm giờ, nhưng cô lại chẳng có được cái dáng vẻ hăng hái mong ngóng hết giờ làm như mọi khi.
Đến khi về nhà, cô vẫn cứ người một nơi hồn một nẻo.
Trên bàn ăn.
Bà Tô dùng cùi chỏ huých huých ông Lương, hất hất cằm, ra hiệu cho ông Lương nhìn về phía Lương Tĩnh Uyển.
Lương Tĩnh Uyển cầm đũa trên tay, máy móc gắp từng hạt cơm trong bát nhét vào miệng. Cơm rơi rớt giữa chừng cô cũng chẳng bận tâm, đôi đũa cứ thế chọc thẳng vào miệng, động tác cứ lặp đi lặp lại một cách vô hồn.
"Con bé sao thế?" Ông Lương lên tiếng hỏi.
Bà Tô chép miệng: "Vừa về đến nhà đã mang bộ dạng này rồi, tôi cũng không biết nữa."
"Ăn cơm xong, bà hỏi thăm con bé xem sao." Ông Lương gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát bà Tô.
…
Lương Tĩnh Uyển gác hai chân lên chiếc bàn trà trước mặt, ngồi xem phim truyền hình cùng bà Tô.
Bà Tô thăm dò mở lời: "Tiểu Uyển, trong công việc con gặp phải chuyện gì sao?"
Giọng Lương Tĩnh Uyển vẫn bình thường, ánh mắt nhìn chòng chọc vào bộ phim truyền hình: "Không có ạ."
"Thế còn chuyện tình cảm thì sao?"
"Vẫn rất tốt ạ. Hôm nay con còn đi ăn cơm cùng Tịch Cảnh Trình. Dì của hắn đã đặt bàn ở Giang Nam Ngạn, bảo con đi cùng với hắn." Lương Tĩnh Uyển bỏ hai chân xuống, cúi người chúi về phía trước, với lấy chiếc đĩa đặt trên bàn, nhón một miếng bánh ngọt rồi bỏ tọt vào miệng.
Bà Tô nhìn Lương Tĩnh Uyển với nét mặt chẳng có gì bất thường, lại càng cảm thấy sai sai. Bình thường sau khi ăn cơm xong, Lương Tĩnh Uyển lúc nào cũng từ chối khéo mấy loại thực phẩm ngọt lịm gây béo này. Vậy mà bây giờ… cô lại ăn hết miếng này tới miếng khác.
Ông Lương và bà Tô nhìn nhau, nhất thời chẳng biết phải mở miệng gặng hỏi từ đâu.
Đợi Lương Tĩnh Uyển ăn sạch mấy miếng bánh ngọt trong chiếc đĩa nhỏ, cô mới hướng về phía hai người đang ngồi trên sô pha, khẽ mỉm cười: "Bố mẹ, con lên phòng trước đây."
Cũng chẳng đợi hai người kịp đáp lời, Lương Tĩnh Uyển đã chạy bước nhỏ lên cầu thang.
"Chạy chậm chút." Bà Tô cất lời căn dặn.
Đáp lại bà chỉ là tiếng bước chân huỳnh huỵch. Lương Tĩnh Uyển nhoài người bên rào chắn trên tầng một, chất giọng rầm rì: "Con biết rồi."
Bà Tô bất lực mỉm cười.
Lương Tĩnh Uyển vừa bước vào phòng liền tu ừng ực hai cốc nước lớn, lúc này mới đánh bay được vị ngọt ngấy ra khỏi khoang miệng. Hiển nhiên cô nhìn thấu được sự quan tâm của hai ông bà, chỉ là khó lòng mà bộc bạch cùng họ, thành thử đành phải giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Đối mặt với ngày mai mù mịt, Lương Tĩnh Uyển ngồi bên mép giường buông tiếng thở dài, lại nốc mạnh thêm một cốc nước lớn nữa. Ba cốc nước khổng lồ này cũng trực tiếp dẫn đến hậu quả Lương Tĩnh Uyển phải liên tục lục đục thức dậy đi vệ sinh lúc nửa đêm.
Ngày hôm sau, tám giờ hai mươi phút sáng.
Lương Tĩnh Uyển choàng tỉnh khỏi giấc mộng. Cô vươn tay chộp lấy chiếc điện thoại. Vừa liếc nhìn thời gian hiển thị trên màn hình, con ngươi cô lập tức chấn động!
Dời tầm mắt xuống phía dưới, đập vào mắt cô là tin nhắn Chu Húc An gửi tới lúc sáu giờ mười lăm phút sáng nay: “Sáng nay tám giờ rưỡi đến Trung Vinh, đừng có đi muộn!!!”
Ba dấu chấm than nhằm nhấn mạnh trọng điểm, rõ ràng là anh ta đã quá hiểu nếp sinh hoạt của vị đại tiểu thư nhà họ Lương.
Đồng tử Lương Tĩnh Uyển lại chấn động thêm lần thứ hai!
Khi Lương Tĩnh Uyển hộc tốc chạy tới Trung Vinh thì đã ngót nghét chín giờ rưỡi, đi muộn tận một tiếng đồng hồ. Trong lòng cô như lửa đốt, ác nỗi còn không thể để người ta phát hiện ra chuyện mình đi muộn. Cô đành phải chôn chân đứng ngoài cửa, không ngừng hít sâu để xoa dịu đi nhịp tim đang đập dồn dập.
Lương Tĩnh Uyển vươn tay gõ cửa. Người ra mở cửa là Lâm Nguyên.
Cố Chính Sâm đang ngồi ngay ngắn trước chiếc bàn làm việc khổng lồ. Lương Tĩnh Uyển vừa sải bước vào trong vừa mỉm cười nói: "Cháu mải xem tài liệu ở văn phòng luật nên quên béng mất thời gian. Chủ tịch Cố, rất xin…"
Chữ "lỗi" còn chưa kịp buột ra khỏi miệng, mới chỉ lẩn quẩn nơi đầu lưỡi thì Lương Tĩnh Uyển đã nương theo ánh mắt của Cố Chính Sâm nhìn sang chiếc sô pha bên cạnh. Kẻ đang chễm chệ ngồi trên sô pha ngay lúc này lại chính là sếp của cô… Chu Húc An. Nụ cười hoàn mỹ của Lương Tĩnh Uyển lập tức cứng đờ trên môi, cô âm thầm nuốt ngược chữ "lỗi" vào trong bụng.
Lời nói dối còn chưa kịp tuôn ra hết, cô đã bị vả mặt đôm đốp. Chuỗi sự kiện bẽ mặt lại nghiễm nhiên được cộng thêm một.
Cô ngước mắt lên, manh nha muốn dò xét sắc mặt của Cố Chính Sâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

